Đoàn Lê Uyên Nhi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Bài làm
Trong đoạn trích "Sống mòn" Nam Cao đã thể hiện bút pháp nghệ thuật bậc thầy trong việc xây dựng nhân vật Thứ thông qua nghệ thuật miêu tả tâm lý sâu sắc. Thay vì đi sâu về ngoại hình, nhà văn đã đi sâu vào thế giới nội tâm đầy biến động, sử dụng độc thoại nội tâm tuôn chảy để diễn tả sự giằng xé giữa một bên là hoài bão "vĩ nhân" đã chết yểu đến sự ghê tởm cái thực tại "rụt rè, sẻn so, còm rom". Sự đối lập giữa kỉ niệm đẹp đẽ, đầy khát vọng tại Sài Gòn và cuộc sống tù đọng, túng quẫn ở Hà Nội đã làm nổi bật bi kịch "sống mòn" của người trí thức. Bên cạnh đó, các hình ảnh so sánh độc đáo như "như một phế nhân", "như một con trâu" cùng các động từ mạnh như "mốc lên", "gỉ đi", "mục ra" đã cụ thể hoá quá trình bế tắc của nhân vật dưới sức nặng của "cơm áo gạo tiền". Qua đó, Thứ hiện lên không chỉ là một cá thể mà là đại diện cho cả một thế hệ trí thức tiểu tư sản đang loay hoay tìm cách thoát khỏi sự "sống mòn" để vươn tới một cuộc đời rộng rãi, ý nghĩa hơn.
Câu 1 : Ngôi kể trong văn bản là ngôi thứ ba
Câu 2 : Những từ ngữ, hình ảnh khắc họa cuộc sống của Thứ khi ở Hà Nội : "sống rụt rè hơn, sẻn so hơn, sống còm rom" , "chỉ còn dám nghĩ đến chuyện để dành, chuyện mua vườn, chuyện làm nhà, chuyện nuôi sống Y với vợ con y", "kiếm nổi bát cơm của mình ăn", "y thấy mình gần như là một phế nhân"
Câu 3 :
- Biện pháp tu từ : so sánh "thấy mình gần như là"
- Tác dụng : Nhấn mạnh sự tự ti, mặc cảm và cảm giác vô dụng của Thứ. Dù là một người có học thức, nhưng thực tế đầy nghiệt ngã đã đẩy Thứ vào tình cảnh bế tắc, khiến anh cảm thấy mình không còn giá trị. Làm cho câu văn tăng sức biểu cảm, giúp người đọc thấu cảm sâu sắc nỗi đau đớn, xót xa
Câu 4 :
- Ở Sài Gòn : đó là quãng thời gian đẹp, Thứ sống đầy "nhiệt huyết", "hăm hở", "náo nức", "mong chờ". Anh "say mê" đọc sách, mơ ước được đi Pháp. Đây là thời kỳ của khát vọng và lý tưởng.
- Ở Hà Nội : Thứ trở nên "rụt rè", "sẻn so", "còm rom". Những ước mơ lớn lao ấy bị thay thế bằng nỗi lo "cơm áo gạo tiền". Anh rơi vào tình trạng "sống mòn". Đây là thời kỳ của sự bế tắc
Câu 5 :
Thông điệp sau khi đọc xong văn bản là đừng để những lo toan đời thường tầm thường hoá tâm hồn và dập tắt đi những ước mơ cao đẹp. Qua nhân vật Thứ, ta thấy được bi kịch của một người tri thức có tâm nhưng bị hoàn cảnh "ghì sát đất". Nếu con người chỉ mải mê lo cơm áo mà quên đi lý tưởng, cuộc đời sẽ trở nên "mục ra". Nhắc nhở chúng ta cần có nghị lực để vượt qua hoàn cảnh, giữ vững khát khao dù trong bất kì nghịch cảnh nào.