Huỳnh Gia Huy
Giới thiệu về bản thân
C1:
Trong đoạn trích kết thúc tiểu thuyết Sống mòn, Nam Cao đã thể hiện nhân vật khi khắc họa thành công bi kịch tinh thần của người trí thức Thứ. Trước hết, tác giả sử dụng nghệ thuật miêu tả tâm lý sâu sắc thông qua dòng độc thoại nội tâm. Người đọc không thấy nhiều hành động kịch tính, mà thấy một cuộc chiến giằng xé giữa khát vọng và sự nhu nhược, giữa ý thức về nhân phẩm và sự run sợ trước cơm áo gạo tiền. Cách Nam Cao sử dụng thủ pháp đối lập giữa quá khứ hào hùng với hiện tại thảm hại đã làm nổi bật quá trình "mòn" đi của một kiếp người. Kế đến , biện pháp so sánh ví von đời người với "con tàu" đang lùi dần hay hình ảnh "con trâu cắm cúi kéo cày" đã cụ thể hóa sự bế tắc, thụ động của nhân vật trước vòng quay khắc nghiệt của số phận. Ngôn ngữ người kể chuyện hòa lẫn với ngôn ngữ nhân vật tạo nên một giọng điệu đầy trăn trở, tự vấn và đau đớn. Qua nhân vật Thứ, nhà văn gửi gắm một thông điệp nhức nhối về phẩm giá, đồng thời khơi dậy khát vọng thay đổi và bứt phá để sống một cuộc đời đúng nghĩa, vượt lên trên sự tồn tại vật chất tầm thường.
C2:
Trong hành trình tuổi trẻ đầy hoài bão và khát vọng, ai trong chúng ta cũng khao khát chạm tay tới thành công. Tuy nhiên, con đường ấy chưa bao giờ là trải thảm đỏ. Có ý kiến cho rằng: “Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã”. Câu nói như một châm ngôn sống, khích lệ người trẻ dũng cảm chấp nhận thất bại như một phần tất yếu của quá trình trưởng thành và thành công. Thất bại là gì? Đó có thể là một kỳ thi không như ý, một dự án khởi nghiệp đầu đời đổ vỡ, hay sự từ chối của nhà tuyển dụng. Với người trẻ, thất bại thường mang lại cảm giác hụt hẫng, đau đớn và hoài nghi bản thân. Tuy nhiên, sự vinh quang không nằm ở sự hoàn hảo không tì vết, mà nằm ở bản lĩnh dám đối mặt. Thất bại, khi được nhìn nhận đúng đắn, chính là người thầy nghiêm khắc nhất dạy ta bài học về sự khiêm tốn, kỹ năng giải quyết vấn đề và sự kiên trì. "Chấp nhận thất bại" không có nghĩa là buông xuôi, chịu thua hay sống thụ động. Đó là tư duy, không sợ rủi ro và sẵn sàng chịu trách nhiệm về những sai lầm của mình. Khi người trẻ dám nhìn thẳng vào thất bại, phân tích nguyên nhân và tìm cách khắc phục, họ đang biến "nguy" thành "cơ". Thomas Edison đã không thất bại 10.000 lần khi phát minh ra bóng đèn, mà ông chỉ tìm ra 10.000 cách chưa hiệu quả. Nếu không có sự kiên trì vươn dậy ấy, vinh quang sẽ mãi là điều xa xỉ. Thành công không phải là kết quả của sự may mắn, mà là sự cố gắng của những lần đứng dậy sau vấp ngã. Người trẻ cần hiểu rằng, mỗi lần vấp ngã là một lần ta tích lũy kinh nghiệm, giúp bản thân trở nên vững vàng, mạnh mẽ và thấu đáo hơn. Không ai có thể chạm tay vào vinh quang mà chưa từng trải qua giông tố. Việc chấp nhận thất bại giúp ta loại bỏ cái tôi kiêu ngạo, học cách lắng nghe và hoàn thiện bản thân từng ngày. Trái lại, những người sợ thất bại, luôn tìm cách né tránh khó khăn sẽ dễ rơi vào lối mòn của sự trì trệ. Họ sống trong vùng an toàn quá lâu, trở nên yếu đuối và dễ gục ngã khi đối mặt với bất kỳ rủi ro nhỏ nào. Thất bại lớn nhất trong cuộc đời chính là không dám làm gì cả. Tóm lại là người trẻ, hãy nhìn thất bại bằng sự dũng cảm và trí tuệ. Hãy dám ước mơ, dám dấn thân, dám thất bại và trên hết – dám vươn dậy. Vinh quang thực sự chỉ dành cho những ai không bao giờ bỏ cuộc
C1: ngôi thứ ba
C2: sống rụt rè hơn, sẻn so hơn, sống còm rom, chỉ còn dám nghĩ đến chuyện để dành, chuyện mua vườn, chuyện làm nhà, chuyện nuôi sống y với vợ con y
C3: So sánh
Nội dung: Bất lực và ảo tưởng về cuộc sống
Tác dụng của bpnt: làm cho câu văn giàu hình ảnh, cảm xúc, bộc lộ sâu sắc nổi niềm của nhân vật
C4:
Sài Gòn : dù nghèo nhưng lại có ước mơ được đi Pháp vẫn ko nghĩ về chuyện cơm áo gạo tiền
Hà Nội : mọi thứ sụp đổ, phải tập trung vào công việc để chi tiêu những thứ nhỏ nhặt
C5:
Thông điệp: Đừng để nỗi lo toan cơm áo gạo tiền và thói quen cũ kĩ làm mất đi khát vọng sống chân chính