Nguyễn Thị Hải Yến
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Tình cảm của Lê dành cho Sơn là một minh chứng cảm động cho tình đồng chí, tri kỷ thiêng liêng và sâu nặng nơi chiến trường. Suốt 37 tháng chiến đấu, Lê và Sơn đã xây đắp nên một tình cảm vượt lên trên mọi mối quan hệ thông thường, được khắc họa bằng những chi tiết dung dị nhưng đầy ý nghĩa. Trước hết, tình cảm ấy là sự kín nhẽ, thầm lặng mà sâu sắc, được thể hiện qua suy nghĩ của Lê: "anh chỉ nghĩ đến sự kín nhẽ của anh và Sơn như những người thân thiết nhất trong đời lính." Lê thấu hiểu Sơn, xem Sơn như một phần máu thịt của mình. Khi chia tay, họ không cần những lời thề thốt khoa trương, chỉ cần một cái bắt tay nhanh, bịt tai như một cách động viên tinh thần, một lời hẹn ước vô thanh về ngày gặp lại. Quan trọng hơn, tình cảm này còn là sự san sẻ lý tưởng và trách nhiệm qua hành động "chia nhau tấm giắt nón, vài tấm áo sọc mùi thuốc đạn và chia nhau bầu trời Tổ quốc trên đầu". Hành động này cho thấy Lê trân trọng những gì đã có với Sơn và khẳng định một điều: dù chiến đấu ở những "vùng trời khác nhau", họ vẫn là hai nhánh từ cùng một gốc cây (Đại đội pháo), cùng mang một tinh thần chiến đấu vì Tổ quốc. Tình cảm ấy là điểm tựa tinh thần vững chắc giúp Lê tiếp tục cuộc "hành quân dài" của mình.
Câu 2:
Văn bản "Những vùng trời khác nhau" của Nguyễn Minh Châu đã chạm đến một chủ đề lớn lao: sự thống nhất trong đa dạng của Tổ quốc, nơi mọi "vùng trời quê hương" đều là một phần không thể tách rời của "bầu trời Tổ quốc" chung. Hình ảnh hai người lính Lê và Sơn, dù chia nhau ra chiến đấu ở những vùng trời khác nhau, nhưng vẫn "chia nhau bầu trời Tổ quốc trên đầu" đã trở thành biểu tượng sâu sắc cho tư tưởng này. "Vùng trời quê hương" là không gian cụ thể, là nơi chôn nhau cắt rốn với những nét riêng biệt về địa lý, văn hóa, và con người. Đó có thể là Hà Nội thanh lịch gắn với sông Hồng của Lê, hay một chiến trường phía Nam đầy máu lửa của Sơn. Mỗi vùng trời mang một màu sắc, một ký ức chiến đấu và sinh tồn riêng, tạo nên sự phong phú, đa dạng của đất nước. "Một nửa tâm hồn" mà người lính để lại sau lưng trên mỗi chặng đường hành quân chính là minh chứng cho sự gắn bó thiêng liêng với những mảnh đất cụ thể ấy. Tuy nhiên, tất cả những vùng trời ấy đều nằm dưới "bầu trời Tổ quốc". "Bầu trời Tổ quốc" là hình ảnh trừu tượng, cao cả, đại diện cho độc lập, chủ quyền, lý tưởng và cội nguồn dân tộc chung. Sự chia sẻ này không chỉ là một hành động lãng mạn giữa hai người lính, mà còn là sự khẳng định một nguyên tắc sống còn: sự thống nhất về ý chí và mục tiêu. Dù công tác ở đâu, mỗi người con Việt Nam đều mang trong mình sứ mệnh chung là bảo vệ và xây dựng đất nước. Tình yêu quê hương riêng lẻ (Lê yêu Hà Nội, Sơn yêu quê mình) hòa quyện và thăng hoa thành tình yêu Tổ quốc vĩ đại. Trong bối cảnh đất nước ngày nay, khi Việt Nam đang có những thay đổi lớn lao về kinh tế và hội nhập, tư tưởng "Vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc" càng trở nên thiết yếu. Sự phát triển không đồng đều giữa các vùng miền, sự khác biệt về văn hóa, thậm chí là sự cạnh tranh kinh tế, đòi hỏi mỗi người phải ý thức rõ hơn về trách nhiệm cộng đồng. Miền núi hay đồng bằng, hải đảo hay đất liền, nơi nào cũng cần được quan tâm, đầu tư và phát triển. Mỗi người trẻ, dù lập nghiệp ở thành phố lớn hay quay về phát triển quê hương, đều đang góp phần xây dựng "bầu trời Tổ quốc". Hơn nữa, trong thời đại toàn cầu hóa, "bầu trời Tổ quốc" không chỉ là lãnh thổ vật lý mà còn là giá trị văn hóa, bản sắc dân tộc trên trường quốc tế. Việc giữ gìn và phát huy những nét đẹp riêng của từng vùng quê (như ẩm thực, lễ hội, nghề truyền thống) chính là làm giàu thêm cho bản sắc chung của đất nước. Mọi thành tựu, mọi đóng góp ở bất cứ nơi đâu trên dải đất hình chữ S này đều là niềm tự hào chung của cả dân tộc. Tóm lại, thông điệp của Nguyễn Minh Châu vẫn còn nguyên giá trị. Sự thống nhất của Tổ quốc được xây dựng trên nền tảng của sự gắn bó, san sẻ giữa những con người ở những "vùng trời khác nhau". Mỗi quê hương nhỏ bé là một tế bào của cơ thể Tổ quốc vĩ đại, và chỉ khi mọi tế bào đều khỏe mạnh, "bầu trời Tổ quốc" mới thực sự bền vững, rạng rỡ.
Câu 1:
Diễn biến tâm lý của Chi-hon là một quá trình phức tạp, đi từ bất ngờ, hoài nghi đến nhận thức sâu sắc về tình mẫu tử. Ban đầu, khi mẹ đề nghị cùng đi Seoul, cậu bé không hiểu, thậm chí khó chịu trước hành động dở khóc dở cười của mẹ. Tâm lý hoài nghi, cảnh giác xuất hiện rõ rệt khi cậu nghĩ: "Lẽ ra mình không nên làm vậy", tự vấn về những việc mình làm sai và chỉ trích sự vụng về, lạ lùng của mẹ: "Bà nói có lỗi với cả nhà rằng bà mẹ có thể tự tìm đến nhà anh Hyong-chol, tại sao khác với những lần trước anh chỉ im tai để bố mẹ làm thế?". Chi-hon cảm thấy lạc lõng và có lỗi khi vô tình đẩy mẹ vào cảnh đơn độc. Tuy nhiên, đỉnh điểm là khi cậu bé bắt đầu hồi tưởng về chiếc váy xếp nếp, biểu tượng của tuổi thơ và ký ức về mẹ. Việc mẹ bảo "trông trẻ con quá" và cậu nảy ra ý nghĩ "Nếu còn mẹ thì đã thử cái váy này" đã chuyển tâm lý từ hoài nghi sang nỗi ân hận tột cùng và sự thấu hiểu muộn màng. Chi-hon nhận ra mẹ vẫn yêu thương, muốn bù đắp cho mình nhưng cậu đã quá vô tâm, chỉ thấy được sự "lạ lùng" của mẹ mà không thấy tình yêu thương thầm lặng đó. Cậu bé bắt đầu trân trọng những ký ức ấy và khao khát được gặp lại mẹ.
Câu 2:
Trong dòng chảy hối hả của cuộc đời, con người luôn kiếm tìm những giá trị bền vững để bấu víu, để làm điểm tựa. Và có lẽ, kho tàng quý giá nhất mà mỗi người sở hữu chính là ký ức về những người thân yêu. Ký ức đó không chỉ là những mảnh ghép quá khứ đã qua, mà còn là một nguồn sống vô giá, nuôi dưỡng tâm hồn, định hình nhân cách và tiếp thêm sức mạnh cho ta trên mọi chặng đường. Trước hết, ký ức về người thân là nền tảng hình thành nhân cách và bản sắc cá nhân. Những lời ru ầu ơ của mẹ, cái ôm siết chặt của cha, hay những câu chuyện cổ tích của bà không chỉ là kỷ niệm, mà là những bài học đầu tiên về tình yêu thương, sự sẻ chia và lòng dũng cảm. Những ký ức ấy tạo nên hệ thống giá trị cốt lõi, giúp ta nhận ra mình là ai và mình thuộc về đâu. Nó là cội rễ tinh thần, giúp ta đứng vững và không bị lạc lối giữa muôn vàn lựa chọn phức tạp của xã hội hiện đại. Quan trọng hơn, ký ức là sợi dây kết nối vượt qua không gian và thời gian. Khi người thân còn ở bên, ký ức là bằng chứng của tình yêu thương hiện hữu. Khi họ đã rời xa, ký ức trở thành cầu nối nhiệm màu, giúp ta giữ lại hình bóng, giọng nói và hơi ấm của họ. Trong những giây phút cô đơn hay yếu lòng nhất, việc hồi tưởng lại nụ cười rạng rỡ của mẹ, lời động viên chân thành của cha, hay sự hy sinh thầm lặng của anh chị em sẽ tiếp thêm một nguồn động lực tinh thần mạnh mẽ, giúp ta có thêm niềm tin để vượt qua thử thách. Ký ức biến nỗi đau mất mát thành sức mạnh chữa lành. Đặc biệt, ký ức về người thân còn có tầm quan trọng đặc biệt trong việc giúp ta trưởng thành và sửa chữa lỗi lầm. Rất nhiều ký ức đi kèm với sự ân hận, tiếc nuối về những lời nói vô tình, những hành động vô tâm ta đã trót gây ra. Như nhân vật Chi-hon trong tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ đã day dứt khi nhận ra sự vô tâm của mình chỉ sau khi mẹ đã lạc. Chính sự dằn vặt này không phải là sự trừng phạt, mà là một sự đánh thức lương tâm cần thiết. Nó buộc ta phải sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng những người thân đang ở bên cạnh, và học cách yêu thương một cách chín chắn, kịp thời hơn. Tóm lại, ký ức về những người thân yêu không chỉ là những bức ảnh cũ kỹ hay những câu chuyện kể, mà là một phần máu thịt không thể tách rời của tâm hồn mỗi người. Nó là nguồn cội của tình yêu thương, là điểm tựa của sự trưởng thành, và là ngọn hải đăng soi sáng con đường ta đi. Trân trọng ký ức chính là cách ta trân trọng cuộc đời mình và những giá trị nhân văn mà ta được thừa hưởng.
Câu 1: Ngôi kể
- Ngôi thứ ba
Câu 2: Điểm nhìn
- Điểm nhìn của nhân vật "tôi" (Chi-hon)
Câu 3: Biện pháp nghệ thuật
- Phép đối lập: Tác giả sử dụng phép đối lập để tạo ra sự tương phản.
- Đối lập hoàn cảnh: Mẹ đang ở ga tàu điện ngầm Seoul, bị lạc và hoảng loạn, thì Chi-hon lại đang ở triển lãm sách tại Bắc Kinh.
- Đối lập hành động: Mẹ đang trong hoàn cảnh nguy hiểm, còn Chi-hon lại đang bận rộn với công việc của mình.
- Tác dụng:
- Nhấn mạnh sự vô tâm, xa cách của Chi-hon với mẹ, dù cô không cố ý.
- Làm nổi bật nỗi đau, sự cô đơn của người mẹ khi bị lạc trong khi con gái lại quá bận rộn với cuộc sống riêng.
Câu 4: Phẩm chất của người mẹ
- Phẩm chất:
- Hy sinh: Bà luôn dành hết sự hy sinh và tình yêu thương cho chồng con.
- Chịu đựng: Bà luôn sẵn sàng gánh vác mọi khó khăn, thậm chí cả những tổn thương, để gia đình được bình yên.
- Bao dung: Bà luôn bao dung cho sự vô tâm của những người con.
- Câu văn thể hiện phẩm chất: "Mẹ là người phụ nữ ấy luôn nhẫn nại và nhẫn tâm chấp nhận để cho cha mẹ và những đứa con được ấm no, không để cho cha mẹ và những đứa con được sung sướng. [...] Mẹ là người phụ nữ đó đã cho cả gia đình được sống một cuộc đời an toàn, không phải lo lắng, không phải sợ hãi gì cả".
Câu 5: Suy nghĩ về hành động vô tâm
- Chi-hon đã hối tiếc điều gì khi nhớ về mẹ:
- Chi-hon hối tiếc vì sự vô tâm và thiếu quan tâm đến mẹ, vì cô đã không nhận ra giá trị của mẹ cho đến khi quá muộn.
- Cô hối hận vì đã coi những điều mẹ làm như là hiển nhiên và làm mẹ buồn lòng.
- Đoạn văn nêu suy nghĩ:
- Những hành động vô tâm của chúng ta có thể khiến những người thân tổn thương sâu sắc mà chúng ta không hề nhận ra.
- Sự vô tâm đôi khi xuất phát từ sự bận rộn, ồn ào của cuộc sống, khiến chúng ta quên đi việc dành thời gian quan tâm đến những người quan trọng nhất.
- Những hành động nhỏ như gắt gỏng, cáu kỉnh với người thân cũng có thể để lại vết sẹo trong trái tim họ, dù không cố ý.
- Điều quan trọng nhất là chúng ta cần học cách nhận ra và bù đắp, dù là muộn màng, để tình cảm gia đình không bị mai một bởi những lỗi lầm không đáng có.
Câu 1: Ngôi kể thứ 3
Câu 2: Quê hương của Lê và quê hương của Sơn gắn với hai dòng sông: Sông Lam, sông Hồng (Quê hương Lê gắn với sông Lam; Quê hương của Sơn gắn với sông Hồng).
Câu 3: Biện pháp so sánh: Đại đội pháo được so sánh với “gốc cây đã lớn”.
Tác dụng:
+ Giúp câu văn diễn đạt thêm sinh động, hấp dẫn.
+ Thể hiện sự phát triển vững mạnh của đại đội pháo, giống như một gốc cây lớn, đủ sức nuôi dưỡng những nhánh cây vươn xa – tượng trưng cho những người lính nay chia nhau về những mặt trận khác nhau để tiếp tục nhiệm vụ.
+ Qua đó làm nổi bật tình đồng đội sâu nặng, sự gắn kết giữa những người đồng đội với nhau.
+ Thể hiện sự tự hào, trân trọng của tác giả dành cho những người lính.
Câu 4:
– Thể hiện tình đồng đội thân thiết, gắn bó của những người lính, họ cùng sống, cùng chiến đấu, chia sẻ mọi khó khăn trong chiến tranh.
– Gợi lên không khí chiến trường khốc liệt nhưng đầy tình người, họ sẻ chia từng tấm áo, từng chỗ nằm với nhau giữa bom đạn chiến tranh. Điều đó càng làm nổi bật mối quan hệ gắn bó mật thiết, chứa tình cảm giữa những người lính.
– Là biểu tượng cho sự chia tay không chỉ về không gian chiến đấu mà còn chia nhau phần trách nhiệm, nghĩa vụ bảo vệ Tổ quốc, mỗi người một vùng trời, nhưng trái tim vẫn chung nhịp đập.
– Chi tiết còn góp phần thể hiện chủ đề, tư tưởng của tác phẩm.
Câu 5: Sự tương đồng:Cả hai ngữ liệu đều thể hiện tình cảm sâu sắc, gắn bó giữa con người với mảnh đất từng gắn bó hoặc từng đi qua.
– Khi con người đi qua những vùng đất đó, một phần tâm hồn, ký ức và tình cảm của họ gửi lại nơi ấy.
– Đất đai, quê hương không chỉ là không gian sinh tồn mà còn trở thành một phần tâm hồn, kỷ niệm và biểu tượng thiêng liêng với mỗi người.
=> Qua đó, cả hai ngữ liệu thể hiện tình yêu quê hương đất nước.
WALT DISNEY – THE FATHER OF MICKEY MOUSE
Walt Disney is famous around the world for making a lot of successful films, which are loved by children and adults of many generations.
Childhood and education
Walt Disney was born in Chicago in 1901. During his childhood, he loved drawing and painting. He attended Brenton Grammar School, but he left school when he was 16.
Achievements
Disney was a very successful film maker, who created Mickey Mouse and produced successful animated films such as Snow White and the Seven Dwarfs. Throughout his career, Disney won or received 26 Oscars, three Golden Globe Awards, one Emmy Award – a record in history. He is also famous for building the first theme park in the world, called Disneyland. Now many more Disney parks have been built and have become popular worldwide.
Family
Walt Disney had three older brothers and a younger sister. He married Lillian Bounds, and they were together for 41 years. They had one biological daughter and one adopted daughter.
Death and the continued success of the Walt Disney Studios
Disney died from cancer in 1966, but the Walt Disney Studios continued to make live-action and animated films. These films inspire people of all ages to follow their dreams.