Hồ Vũ Yến Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hồ Vũ Yến Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1: Bài làm

Trong văn bản Những vùng trời khác nhau, tình cảm mà Lê dành cho Sơn là một thứ tình cảm đẹp đẽ, bền chặt và chân thành của tình đồng đội trong chiến tranh. Sau ba năm cùng sống, chiến đấu và chia sẻ gian khổ, Lê đã xem Sơn như "một đồng chí thân thiết nhất trong đời lính". Tình cảm ấy thể hiện trước hết ở sự tin cậy tuyệt đối: Lê yên tâm trao lại "vùng trời quê hương" của mình cho Sơn gìn giữ, còn Sơn cũng "rất tin cậu". Khi chia tay, Lê không nói nhiều, chỉ một tiếng "Đi nhá!" nhưng chứa đựng biết bao yêu thương, gắn bó và Iưu luyến. Trong sau thẳm tâm hồn, Lê luôn nhớ đến Sơn: lúc đứng ở Hà Nội, anh vẫn nghĩ về người bạn đang ở Nghệ An canh giữ quê hương mình. Tình cảm của Lê dành cho Sơn vì thế mang vẻ đẹp hồn hậu, trong sáng của những người lính trẻ - một thứ tình cảm được hun đúc từ lý tưởng, sự sẻ chia và tinh thần đồng đội giữa khói lửa chiến tranh.

Câu 2: Bài làm

Trong cuộc đời mỗi con người, quê hương luôn là nơi chôn nhau cắt rốn, là vùng trời gắn bó với những ký ức sâu nặng nhất. Nhưng khi nhìn rộng ra, dù ta sinh ra ở miền núi hay miền biền, ở đồng bằng hay miền Trung gió Lào khắc nghiệt, thì tất cà những vùng trời ấy đều hòa chung vào một không gian lớn lao và thiêng liêng - bầu trời Tổ quốc. Văn bản Những vùng trời khác nhau của Nguyễn Minh Châu gợi cho chúng ta một suy nghĩ sâu sắc: mỗi vùng quê, mỗi khoảng trời mà con người gắn bó đều không tách rời mà chính là một phần cùa đất nước Việt Nam.

Trong chiến tranh, các chiến sĩ như Lê và Sơn đã chiến đấu dưới những bầu trời khác nhau. Sơn ở lại Nghệ An - quê hương Lê, còn Lê ra Hà Nội - quê hương Sơn. Họ trao cho nhau niềm tin, tình đồng đội và trách nhiệm bảo vệ từng vùng đất của nhau. Điều đó cho thấy: hễ nơi nào có bước chân người lính đứng canh giữ, nơi đó là lãnh thổ thiêng liêng của Tổ quốc. Những vùng trời ấy dù khác nhau nhưng đều là những mảnh ghép trong bức tranh toàn vẹn của chủ quyền, của lòng tự hào dân tộc và của sự gắn kết máu thịt giữa con người Việt Nam.

Trong thực tiễn hôm nay, đất nước đang đổi thay với tốc độ mạnh mẽ: những khu kinh tế ven biển, các thành phố lớn, các vùng núi phía Bắc hay Tây Nguyên đều phát triển theo những hướng riêng. Bên cạnh đó, biết bao người trẻ rời quê hương đến những miền đất mới để học tập, lập nghiệp và công hiến. Nhưng dù họ sống ở đâu, họ vẫn thuộc về Tổ quốc. Mỗi vùng trời mà họ đặt chân đến đều mang theo hơi thở của đất nước này, đều góp phần làm nên diện mạo của Việt Nam trên con đường hội nhập và phát triển.

Ý thức được rằng "vùng trời quê hương nào cũng là bầu trời Tổ quốc" giúp chúng ta hun đúc tình yêu đất nước và trách nhiệm công dân. Khi ta yêu một miền đất, ta cũng đang yêu đất nước mình. Khi ta cố gắng xây dựng quê hương, ta đang làm đẹp thêm Tổ quốc. Từ nhận thức ấy, con người dễ mở lòng hơn, biết tôn trọng sự khác biệt vùng miền, biết trân trọng đóng góp của mỗi cộng đồng và sẵn sàng gánh vác trách nhiệm đối với những vấn đề chung của đất nước.

Tóm lại, mỗi vùng trời quê hương là một phần của bầu trời Tổ quốc, và mỗi con người đều góp một khoảng trời của mình vào sự lớn mạnh của đất nước. Hãy sống sao cho dù ở nơi đâu, ta cũng làm cho bầu trời ấy thêm trong trẻo, bình yên và rạng rỡ - đúng như khát vọng chung của dân tộc Việt Nam.

Câu1: Bài làm

Trong đoạn trích, diễn biến tâm lý của Chi-hon được thể hiện rõ qua nỗi day dứt và hối hận khi mẹ bị lạc. Ban đầu, cô rơi vào trạng thái bồi rồi, không thể tập trung vào bất cứ việc gì khi nghe tin mẹ mất tích, bởi sự kiện ấy đánh thức những ký ức lâu nay bị lãng quên. Khi trở lại nhà ga nơi mẹ biến mất, nỗi đau và cảm giác tự trách bùng lên mạnh mẽ: cô hình dung ra cảnh mẹ bị lạc giữa đám đông hỗn loạn, hoàn toàn cô độc. Nỗi hối hận càng sâu khi Chi-hon nhớ về những lần cô vô tâm với mẹ, như việc từ chối chiếc váy mẹ chọn cho mình. Cô nhận ra mình đã quá mải mê theo đuổi công việc, xa rời mẹ và không hiểu hết nỗi vất và, sự yếu đuối của mẹ trong tuổi già. Tâm lý Chi-hon chuyển từ bàng hoàng sang đau đớn, từ hối hận đến sự thức tỉnh về tình yêu và trách nhiệm với đấng sinh thành. Đoạn trích vì vậy không chỉ cho thấy sự day dứt của một người con khi đánh mất mẹ, mà còn là lời nhắc nhờ sâu sắc về tình cảm gia đình.

Câu 2: Bài làm

Ký ức về những người thân yêu luôn giữ một vị trí đặc biệt trong đời sống tinh thần của mỗi con người. Đó không chỉ là những mành ghép của quá khứ mà còn là nguồn sức mạnh giúp ta bước tiếp trên hành trình của hiện tại và tương lai. Khi nhớ về người thân, ta như được trở về với nơi bình yên nhất của tâm hồn, nơi có tình yêu thương, sự che chờ và những bài học vô giá.

Trước hết, ký ức về người thân giúp mỗi người nuôi dưỡng tình cảm gia đình - một giá trị thiêng liêng và bền vững. Những hình ảnh về vòng tay mẹ, giọng nói của cha hay sự quan tâm của anh chị em là điều không gì thay thể được. Những ký ức ấy nhắc ta nhớ rằng mình được sinh ra và lớn lên trong một mái nhà đầy yêu thương, để từ đó biết trân trọng và gìn giữ những mối quan hệ ấy. Khi cuộc sống hiện đại cuốn con người vào guồng quay bận rộn, chính ký ức đã giữ ta lại, giúp ta không quên cội nguồn yêu thương

Bên cạnh đó, ký ức còn là động lực để mỗi người trường thành. Những lời dạy của cha mẹ, những khoảnh khắc gia đình vượt qua khó khăn hay những kỉ niệm giản dị nhưng ấm áp đều trở thành hành trang cho ta trên đường đời. Khi đối diện với thừ thách, đôi khi chỉ cần nhớ đến nụ cười động viên của người thân là ta đủ sức mạnh để tiếp tục cố gắng. Những ký ức ấy như một điểm tựa vô hình giúp ta kiên cường hơn.

Đặc biệt, ký ức về người thân yêu còn giúp ta biết sống nhân ái và biết ơn. Con người thường chỉ thực sự thấu hiểu giá trị của người thân khi phải sống xa họ hoặc khi biến cố xảy ra. Như trong câu chuyện Hãy chăm sóc mẹ, chỉ khi mẹ lạc mất, các con mới thấm thía những hy sinh thầm lặng của bà.

Ký ức khi ấy trở về, không chỉ là hình ảnh của một người mẹ tảo tần mà còn là lời nhắc nhờ về trách nhiệm và tình yêu. Khi ta nhớ đến những điều tốt đẹp người thân đã dành cho mình, ta sẽ biết cách sống từ tế hơn, yêu thương nhiều hơn và không vô tâm trước tình cảm gia đình.

Cuối cùng, ký ức về những người thân yêu còn giúp con người tìm thấy sự bình an. Dù thời gian trôi qua, dù người thân có thể không còn bên cạnh, ký ức vẫn ở lại, như một nơi để ta tìm về mỗi khi mệt mỏi. Nó giúp ta xoa dịu nỗi đau, hàn gắn những vết thương tinh thần và nhắc ta rằng mình từng được yêu thương sâu sắc.

Tóm lại, ký ức về những người thân yêu là tài sản vô giá của mỗi con người. Nó nuôi dưỡng tình cảm, giúp ta trưởng thành, biết ơn và sống tốt đẹp hơn. Vì vậy, mỗi người hãy trân trọng những khoảnh khắc hiện tại bên người thân, để sau này khi nhìn lại, ký ức sẽ trở thành nguồn sáng ấm áp soi rọi cuộc đời mình.

Câu 1:

- Ngôi kể thứ ba ( xưng “cô”, “chị dâu” , ”bố” , “mẹ”, “Chi-hon”)

Câu 2: Xác định điểm nhìn trong đoạn trích.

→> Điểm nhìn trần thuật đặt chủ yếu ở nhân vật Chi-hon.

Câu 3:

- Đoạn: "Lúc mẹ bị xô tuột khỏi tay bố... cô đang cầm trên tay bản dịch tiếng Trung cuốn sách của cô..."

- Biện pháp nghệ thuật:

→ Đối lập (tương phản) thời điểm và tình huống.

- Tác dụng:

  • Làm nổi bật cảm giác tội lỗi, day dứt của
    Chi-hon khi bản thân đang bận rộn với sự nghiệp trong khi mẹ lạc mất.
  • Nhấn mạnh khoảng cách giữa đời sống của người con và nỗi cô đơn của mẹ, qua đó khắc sâu nỗi đau và sự hối hận

Câu 4: Những phẩm chất của người mẹ.

-Một số phẩm chất thể hiện qua lời kể của Chi-hon:

• Hiển hậu, bao dung, luôn quan tâm đến con: Mẹ chọn vấy cho con, mong con mặc đẹp.

 • Giản dị, tần tảo: Hình ảnh "chiếc khăn cũ kỹ lem nhem mẹ đội trên đầu"

• Mạnh mẽ, kiên cường: Khi dẫn con đến Seoul, "bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững".

• Hy sinh, thầm lặng: Luôn nghĩ cho con nhưng chưa bao giờ đòi hỏi.

- Câu văn thể hiện phẩm chất:

* "Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững..."

Câu 5: Chi-hon đã hối tiếc điều gì khi nhớ về mẹ

→ Cô hối tiếc vì đã không mặc thử chiếc váy mà mẹ thích, và hối tiếc vì không quan tâm, không ở bên mẹ khi mẹ cần, khiến bản thân day dứt khi mẹ mất tích.