Nguyễn Thị Hải Yến
Giới thiệu về bản thân
Câu1
-Thể thơ: lục bát
-Dấu hiệu nhận biết :số câu,số chữ câu lục ,câu bát luân phiên nhau,nhịp điệu tạo nên âm hưởng nhẹ nhàng
Câu 2
-Liệt kê những dòng thơ miêu tả thiên nhiên có trong bài thơ là:"Dòng sông lặng ngắt như tờ", "thuyền chạy, thuyền chờ trăng theo.", "Bốn bề phong cảnh vắng teo", "Chỉ nghe cót két, tiếng chèo thuyền nan."
Câu 3
-Biện pháp tu từ: nhân hoá qua các từ ngữ "đưa", "chạy" , " chờ" , "theo"
Tác dụng:
+Nội dung: làm cho cảnh vật thiên nhiên trở nên sống động,gắn bó mật thiết với con người. Cảnh đêm trăng trên sông không còn lạnh lẽo mà trở nên ấm áp như những người bạn đồng hành.
+Nghệ thuật: tạo nên sự nhịp nhàng,thể hiện tâm hồn tinh tế,lạc quan và phong thái của Bác trong hoàn cảnh kháng chiến khó khăn.
Câu 4
Hai câu thơ trên nói về : sự trăn trở,suy tư sâu sắc dù đang đi giữa cảnh đẹp nhưng tâm trí Người không tách rời thực tại đất nước "lòng riêng" và "bàn hoàn"." Lo sao khôi phục giang san Tiên Rồng"là nỗi lo của Bác và cách gọi đầy tự hào về đất nước với bề dày lịch sử,Bác lo lắng làm thế nào để giành lại độc lập và chủ quyền.Qua đó ,ta thấy được nỗi ko của Người là nỗi lo lớn lao ,cao cả của một vị lãnh tụ trung với nước.
Câu 5
Bài thơ "Đi thuyền trên sông đáy" gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự gắn kết giữa tình yêu thiên nhiên và trách nhiệm với đất nước. Qua hình ảnh vị lãnh tụ trăn trở giữa đêm trăng ,ta học được lòng yêu nước không chỉ nằm ở lời nói mà phải hành động để bảo vệ độc lập dân tộc. Đồng thời,tác phẩm còn truyền tải tinh thần lạc quan ,niềm tin vào sắt đá vào một tương lai tươi sáng.
Câu1
Nam Cao được mệnh danh là bậc thầy của chủ nghĩa hiện thực tâm lí trong văn học Việt Nam hiện đại. Khả năng lách sâu ngòi bút vào những ngõ ngách u tối, phức tạp nhất của tâm hồn con người đã được ông thể hiện trọn vẹn qua nhân vật Thứ trong tiểu thuyết Sống mòn. Đặc biệt ở đoạn kết tác phẩm, nghệ thuật xây dựng nhân vật của Nam Cao đã đạt đến độ chín muồi, khắc họa thành công bi kịch của một trí thức nghèo bị bóp nghẹt bởi hiện thực cơm áo.Trước hết, thành công vang dội nhất của Nam Cao chính là nghệ thuật miêu tả nội tâm. Tác giả không tập trung vào ngoại hình hay hành động bên ngoài, mà chủ yếu khai thác dòng ý thức và những cuộc độc thoại nội tâm đầy đau đớn của Thứ. Qua lăng kính của nhân vật, hiện thực đời sống hiện lên không phải bằng những sự kiện giật gân mà bằng những cảm giác: cảm giác "lùi dần", "mốc lên", "gỉ đi", "mòn ra". Cách sử dụng những động từ mạnh và tính từ gợi cảm giác héo úa đã cực tả được sự xói mòn về nhân phẩm. Thứ tự soi chiếu bản thân, tự khinh bỉ sự nhu nhược của chính mình: "Y sẽ chết mà chưa làm gì cả, chết mà chưa sống!". Nghệ thuật tâm lí này giúp người đọc thấu hiểu chiều sâu của nỗi đau trí thức , nỗi đau không đến từ cái đói thể xác, mà đến từ sự bất lực trước sự vô nghĩa của kiếp người.Bên cạnh đó, Nam Cao đã rất khéo léo trong việc sử dụng thủ pháp đối lập và các hình ảnh biểu tượng. Đoạn trích mở đầu bằng một buổi sáng đẹp trời "xanh lơ", "chan hòa ánh nắng", nhưng sự tươi đẹp ấy chỉ càng làm nổi bật vẻ u ám trong lòng Thứ. Đặc biệt, hình ảnh "con tàu" và "con trâu" mang tính biểu tượng rất cao. Con tàu chở Thứ về quê là biểu tượng của định mệnh, của hoàn cảnh khách quan mà cá nhân Thứ dù muốn cũng "không bao giờ cưỡng lại". Hình ảnh con trâu "cắm cúi kéo cày, ăn cỏ, chịu roi" mà không dám "dứt đứt sợi dây thừng" chính là ẩn dụ cay nghiệt cho thói quen và lòng sợ hãi sự thay đổi của con người. Những hình ảnh này đã nâng tầm nhân vật Thứ từ một cá nhân cụ thể trở thành hình ảnh đại diện cho cả một tầng lớp trí thức tiểu tư sản bế tắc thời bấy giờ.Tóm lại, bằng sự kết hợp tài tình giữa phân tích tâm lí, xây dựng biểu tượng và ngôn ngữ triết lí, Nam Cao đã xây dựng một nhân vật Thứ đầy ám ảnh. Qua đó, nhà văn không chỉ phê phán xã hội cũ bóp nghẹt quyền sống của con người mà còn gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sự tự mãn, nhu nhược có thể giết chết tâm hồn con người nhanh hơn bất cứ loại vũ khí nào.
Câu 2
Trong xã hội hiện đại, nơi mà những câu chuyện về sự thành công rực rỡ và những "tấm gương vượt khó" xuất hiện tràn ngập trên mạng xã hội, người trẻ chúng ta thường rơi vào một nỗi sợ hãi vô hình: sợ thất bại. Chúng ta mặc định thất bại là dấu chấm hết, là sự xấu hổ. Thế nhưng, nếu nhìn nhận thấu đáo hơn, ta sẽ thấy rằng chấp nhận thất bại không phải là sự đầu hàng, mà chính là bước đệm thiết yếu nhất để chạm tay đến thành công bền vững.
Trước hết, cần hiểu "chấp nhận thất bại" không đồng nghĩa với thái độ buông xuôi hay thỏa hiệp với sự yếu kém. Đó là việc đối mặt với thực tế rằng kế hoạch của ta đã sai, nỗ lực của ta chưa đủ hoặc đơn giản là ta chưa phù hợp với con đường đó. Thay vì trốn tránh hay đổ lỗi cho hoàn cảnh, người trẻ chọn cách nhìn thẳng vào những "vết sẹo" của mình để rút ra bài học. Thành công không phải là một đường thẳng đi lên, mà là một chuỗi những lần vấp ngã rồi đứng dậy với một trí tuệ sắc bén hơn.Tại sao người trẻ cần chấp nhận thất bại? Bởi lẽ, thất bại là "người thầy" nghiêm khắc nhất nhưng cũng chân thành nhất. Khi thành công, ta dễ ngủ quên trên chiến thắng và trở nên kiêu ngạo. Nhưng khi thất bại, ta buộc phải soi xét lại bản thân. Như nhân vật Thứ trong Sống mòn của Nam Cao, anh ta đau khổ vì sự "mòn" đi của ý chí, nhưng chính sự tự vấn đầy cay đắng đó mới là lúc phần "người" trong anh thức tỉnh mạnh mẽ nhất. Đối với thế hệ Gen Z ngày nay, việc đối mặt với áp lực đồng lứa khiến mỗi lần thất bại trở nên nặng nề hơn. Tuy nhiên, nếu không dám sai, chúng ta sẽ không bao giờ có những sáng tạo đột phá. Những đế quốc công nghệ hay những startup tỉ đô đều được xây dựng trên đống tro tàn của hàng ngàn lần thử nghiệm sai lầm.
Hơn nữa, chấp nhận thất bại giúp rèn luyện bản lĩnh và sự kiên tâm. Một người chưa từng thất bại giống như một thanh kiếm chưa qua lửa đỏ và nước lạnh nó có vẻ bóng bẩy nhưng lại dễ dàng gãy vụn khi gặp thử thách thực sự. Khi ta chấp nhận rằng thất bại là một phần của "luật chơi", ta sẽ bớt sợ hãi và dám dấn thân hơn. Sự tự tin thật sự không đến từ việc luôn luôn đúng, mà đến từ việc biết rằng mình có đủ khả năng để đứng dậy nếu lỡ sai.Tuy nhiên, chấp nhận thất bại phải đi đôi với sự phân tích và hành động. Nếu chỉ chấp nhận rồi để đó, thất bại sẽ trở thành một thói quen độc hại. Chúng ta cần sự tỉnh táo để hiểu tại sao mình ngã và cần sự dũng cảm để thay đổi chiến thuật. Người trẻ cần hiểu rằng: "Thất bại chỉ là một sự kiện, không phải là một bản sắc". Bạn có thể thất bại trong một kỳ thi, một dự án, nhưng điều đó không định nghĩa bạn là một người thất bại.
Tóm lại, thành công và thất bại là hai mặt của một đồng xu. Không có ánh hào quang nào mà không trải qua bóng tối của thử thách. Thay vì tôn thờ sự hoàn hảo ảo tưởng, người trẻ hãy học cách bao dung với những sai lầm của chính mình, coi đó là học phí cho những bài học cuộc đời quý giá. Hãy nhớ rằng: Con tàu không chìm vì nước ở xung quanh nó, nó chỉ chìm khi nước tràn vào bên trong. Đừng để những thất bại bên ngoài nhấn chìm ý chí bên trong bạn.
Câu 1 Ngôi kể thứ ba
Câu 2 Những từ ngữ khắc hình ảnh khắc hoạ cuộc sống của Thứ khi ở Hà Nội là: "sống rụt rè hơn,sẻn so hơn,sống còm rom";"chỉ dám nghĩ đến chuyện để dành, chuyện mua vườn,chuyện làm nhà,chuyện nuôi sống y với vợ con y"
Câu 3 Biện pháp tu từ so sánh y với một phế nhân.Tác dụng nhấn mạnh cảm giác bất lực,vô dụng và sụp đổ niềm tin của Thứ.Một người có trí thức,có bằng cấp mà ra đời không tìm được chỗ đứng,cảm thấy mình như một người tàn phế
Câu 4 Sự thay đổi của Thứ khi ở Sài Gòn là :hăm hở,náo nức,mong chờ,biết yêu ghét và say mê học tập ở thư viện,ý chí mạnh mẽ,khát vọng đi Pháp chưa lụi tàn.Còn ở Hà Nội : cuộc sống của Thứ trở nên rụt rè,sẻn so,com rom,bị thu nhỏ lại trong cái vỏ ốc của gia đình
Câu 5
Thông điệp này là đừng để cuộc đời chết ngay trong lúc còn sống nhắc nhở chúng ta phải luôn giữ vững bản lĩnh,không ngừng nỗ lực để vượt lên những toan tính tránh để bản thân rơi vào trạng thái "sống mòn"
Lí giải: Thứ cay đắng nhận ra "chết là thường.Chết ngay trong lúc mới sống thật là nhục nhã"là khi con người từ bỏ ước mơ,buông xuôi trước hoàn cảnh sống một cuộc đời vô nghĩa