Vũ Minh Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 - Dấu hiệu thể thơ: → Bài thơ viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt (dấu hiệu: mỗi dòng 7 chữ, gồm 8 dòng → dạng biến thể của thơ Đường).
Câu 2 -Những dòng thơ tả thiên nhiên: “Dòng sông lặng ngắt như tờ”, “Sao đưa thuyền chạy, thuyền chờ trăng theo”, “Bốn bề phong cảnh vắng teo”, “Chỉ nghe cót két, tiếng chèo thuyền nan”, “Thuyền về, trời đã rạng đông”, “Bao la nhuốm một màu hồng đẹp tươi”.
Câu 3 -Biện pháp tu từ: so sánh (“lặng ngắt như tờ”)
-Tác dụng: → Làm nổi bật sự yên tĩnh tuyệt đối của dòng sông, → Gợi không gian thanh bình, tĩnh lặng, → Làm nền cho tâm trạng suy tư của tác giả.
Câu 4 Hiểu hai câu thơ: → Thể hiện nỗi lòng riêng của Bác: Trăn trở, lo lắng cho vận mệnh đất nước Mong muốn khôi phục giang sơn, đem lại độc lập cho dân tộc → Cho thấy tấm lòng yêu nước sâu sắc và trách nhiệm lớn lao.
Câu 5 -Thông điệp: Bài thơ gửi gắm thông điệp về tình yêu thiên nhiên gắn liền với tình yêu đất nước. Trong khung cảnh yên bình của dòng sông, con người vẫn không quên trách nhiệm lớn lao với dân tộc. Mỗi người cần biết sống có lý tưởng, quan tâm đến vận mệnh chung của đất nước. Đồng thời, cần trân trọng những phút giây bình yên để nuôi dưỡng tâm hồn. Sống không chỉ cho bản thân mà còn vì cộng đồng. Đó là cách để cuộc sống trở nên ý nghĩa hơn.
2.Trong cuộc sống, mỗi người đều có những ước mơ, khát vọng riêng biệt. Tuy nhiên, ngoài những mong muốn cá nhân, mỗi chúng ta còn phải đối diện với kỳ vọng của gia đình, đặc biệt là trong thời điểm quan trọng như việc chọn ngành nghề, định hướng tương lai. Làm thế nào để dung hòa những mong muốn của bản thân và kỳ vọng của gia đình là một câu hỏi không dễ dàng và cần có sự suy nghĩ, cân nhắc kỹ lưỡng.
Đầu tiên, chúng ta cần hiểu rõ kỳ vọng của gia đình và mong muốn của bản thân. Gia đình luôn là người quan tâm và yêu thương chúng ta nhất, họ đặt ra kỳ vọng dựa trên những gì họ cho là tốt nhất cho con cái, thường là một công việc ổn định, có thu nhập cao, hoặc những thành công trong xã hội. Tuy nhiên, đôi khi những kỳ vọng này có thể không phù hợp với sở thích hay đam mê của chúng ta. Chính vì thế, bước đầu tiên là lắng nghe và hiểu rõ quan điểm của gia đình về tương lai của mình, nhưng cũng cần xác định rõ ràng những ước mơ và sở thích cá nhân.
Thứ hai, để dung hòa giữa mong muốn bản thân và kỳ vọng gia đình, cần phải có sự trao đổi thẳng thắn và cởi mở. Việc chia sẻ với gia đình về những đam mê, mục tiêu cá nhân là rất quan trọng. Điều này giúp gia đình hiểu rõ hơn về quyết định của chúng ta và những lý do đằng sau lựa chọn đó. Một cuộc trò chuyện thẳng thắn sẽ giúp giảm bớt sự lo lắng của gia đình khi thấy con cái đi theo con đường không phải lúc nào cũng an toàn. Đồng thời, chúng ta cũng cần lắng nghe và tôn trọng những lý lẽ của họ, vì đôi khi những kỳ vọng đó xuất phát từ tình yêu thương và sự lo lắng cho chúng ta.
Thứ ba, chúng ta cần tìm cách kết hợp những mong muốn cá nhân với kỳ vọng của gia đình một cách hợp lý. Đôi khi, không phải là phải lựa chọn giữa hai điều mà là làm thế nào để cả hai đều được thỏa mãn. Ví dụ, nếu bạn yêu thích nghệ thuật nhưng gia đình lại muốn bạn theo đuổi một ngành nghề ổn định, bạn có thể tìm cách kết hợp giữa đam mê và công việc thực tế. Bạn có thể theo học một ngành nghề ổn định, đồng thời duy trì việc theo đuổi nghệ thuật như một sở thích, hoặc thậm chí phát triển nghệ thuật như một nghề tay trái. Điều này không chỉ giúp bạn giữ vững đam mê mà còn đáp ứng được kỳ vọng của gia đình.
Cuối cùng, sự quyết đoán và kiên trì là yếu tố không thể thiếu. Sau khi đã cân nhắc kỹ lưỡng và có sự trao đổi thẳng thắn với gia đình, nếu bạn chắc chắn rằng con đường mình chọn là đúng đắn và có khả năng thành công, hãy kiên quyết theo đuổi mục tiêu của mình. Thành công không đến từ sự dễ dàng mà là từ sự kiên trì, nỗ lực không ngừng. Đồng thời, chúng ta cũng cần chứng minh cho gia đình thấy rằng sự lựa chọn của mình không phải là một quyết định bốc đồng mà là một con đường có sự chuẩn bị kỹ lưỡng và đầy trách nhiệm.
Tóm lại, để dung hòa mong muốn của bản thân và kỳ vọng của gia đình, chúng ta cần sự lắng nghe, thấu hiểu và trao đổi cởi mở. Mỗi quyết định trong cuộc sống đều cần phải cân nhắc kỹ lưỡng và có sự hợp lý. Bằng cách tìm ra điểm cân bằng giữa đam mê và kỳ vọng, chúng ta không chỉ có thể đạt được ước mơ của mình mà còn nhận được sự ủng hộ và đồng hành từ gia đình.
1
Qua bài thơ đã đọc, vẻ đẹp tâm hồn của Bác hiện lên thật giản dị mà cao quý. Trước hết, đó là một tâm hồn yêu thiên nhiên tha thiết. Dù trong hoàn cảnh khó khăn, Bác vẫn mở lòng cảm nhận vẻ đẹp của trăng, của cảnh vật xung quanh. Điều này cho thấy một tinh thần lạc quan, ung dung, không bị hoàn cảnh làm vẩn đục. Bên cạnh đó, Bác còn là người có nghị lực phi thường. Dù bị giam cầm hay gặp gian nan, Người vẫn giữ vững niềm tin, hướng về ánh sáng và tương lai. Tâm hồn ấy còn toát lên sự thanh cao, giản dị, không màng danh lợi. Chính sự kết hợp giữa tình yêu thiên nhiên, ý chí kiên cường và lối sống giản dị đã làm nên vẻ đẹp tâm hồn của Bác. Đó là tấm gương sáng để mỗi chúng ta học tập và noi theo trong cuộc sống.
Câu1:
Nam Cao nhà văn hiện thực thời trước thể hiện được khả năng xây dựng nội tâm sâu sắc và bi đát, đã tạo nên một Thứ đầy mâu thuẫn bi kịch yếu đuối. Thứ ở trên chỉ nói về những suy nghĩ nội tâm trong đầu nhưng đủ để nói lên được bản chất con người Thứ, độc giả đọc được tâm trạng nỗi lòng của Thứ ở phần cuối câu chuyện cũng đã thấu được tận cùng sự dằn vặt, uất ức của nhân vật. Ông sử dụng nghệ thuật tương phản rõ rệt giữa thiên nhiên xung quanh "xanh lơ", "rực rỡ" với tâm trạng "buồn", "nghẹn ngào", giữa khát vọng vĩ nhân thời đi học với hiện thực "còm rom", "ăn bám vợ". Nam Cao sử dụng hình ảnh ẩn dụ độc đáo như "mốc lên", "gỉ đi", "mòn ra" hay hình ảnh "con trâu và sợi dây thừng" để cụ thể hóa nỗi khổ tinh thần và sự mất hướng của tâm trí nỗi lòng con người tự ti. Sự độc hại tinh thần còn nặng nề hơn với những câu hỏi tu từ tự chất vấn của chính nhân vật Thứ và tác giả nhận thức được sự nghiệt ngã nhưng không thể trốn tránh. Qua đó ta thấy nhân vật Thứ đã được xây dựng với nội tâm đúng với bi kịch "sống mòn" của cuộc sống.
Câu 2:
Chấp nhận thất bại chưa bao giờ là điều dễ dàng. Phải trải qua vị đắng của thất bại, ta mới thực sự cảm nhận được sự ngọt ngào và ý nghĩa sâu sắc của thành công. Tuy nhiên, thất bại không đảm bảo sẽ dẫn đến thành công. Thành công đòi hỏi nỗ lực đúng hướng, kiên trì và một chút may mắn. Thất bại chỉ là một phần tất yếu trên hành trình ấy. Có ý kiến cho rằng: “Sự vinh quang lớn nhất của chúng ta không nằm ở việc không bao giờ thất bại, mà nằm ở việc vươn dậy sau mỗi lần vấp ngã.” Lời nhắc nhở này đặc biệt ý nghĩa với người trẻ hôm nay thế hệ đang đối mặt với vô vàn thử thách trong việc định hình tương lai. Thất bại không phải dấu chấm hết, mà là điểm dừng để ta nhìn nhận lại bản thân đã sai ở đâu, thiếu sót điều gì. Vinh quang thực sự không thuộc về những người có lộ trình bằng phẳng nhờ may mắn, mà thuộc về những “chiến binh” dám đứng lên từ đống tro tàn của thất bại. Chấp nhận thất bại không phải cam chịu, mà là thái độ dũng cảm đối diện sự thật, thừa nhận sai lầm để tìm hướng đi mới phù hợp hơn. Thất bại đóng vai trò quan trọng vì nó chỉ rõ lý do tại sao ta chưa thành công. Nó như một người thầy nghiêm khắc, mang đến những bài học quý giá mà thành công đôi khi không thể dạy. Nhờ thất bại, ta buộc phải xem xét lại phương pháp, nhận diện lỗ hổng và cải thiện bản thân. Hơn nữa, trải qua thất bại giúp rèn luyện sự kiên cường. Người chưa từng vấp ngã dễ sụp đổ trước biến cố đầu tiên, trong khi người từng nếm trái đắng sẽ xây dựng tâm thế vững vàng, tinh thần mạnh mẽ hơn để đối mặt áp lực cuộc sống. Ví dụ điển hình là cố tác giả Akira Toriyama vị cha đẻ của Dragon Ball. Trước khi đạt được thành công vang dội, ông từng bị từ chối hơn 500 bản thảo ở giai đoạn đầu sự nghiệp. Chính việc chấp nhận và học hỏi từ những thất bại liên tiếp ấy đã rèn luyện sự kiên trì, giúp ông tạo nên một đế chế văn hóa toàn cầu. Câu chuyện này minh chứng rõ ràng vinh quang chỉ đến với những ai biết đứng dậy sau thất bại. Với người trẻ, việc chấp nhận thất bại càng trở nên quan trọng. Tuổi trẻ là giai đoạn thử nghiệm, khám phá và tìm kiếm con đường riêng. Thất bại là điều khó tránh như một kỳ thi trượt, một quyết định sai lầm, hay dự án không thành. Nếu nhìn nhận tích cực, những trải nghiệm ấy sẽ dạy ta kiên trì, tự tin hơn sau mỗi lần vấp ngã, đồng thời trở thành nền tảng vững chắc cho tương lai. Tuy nhiên, cần tỉnh táo: vấp ngã không phải tấm vé đảm bảo thành công. Nếu chỉ đứng dậy mà không rút ra bài học, ta dễ rơi vào vòng lặp thất bại vô tận. Thất bại chỉ có giá trị khi kết hợp với nỗ lực đúng hướng và sự đúc kết kinh nghiệm sắc bén. Vinh quang dành cho những ai biết biến mỗi lần ngã thành cơ hội nâng cấp bản lĩnh và trí tuệ. Người trẻ cần xây dựng thái độ sống tích cực trước thất bại như thay vì sợ hãi hay né tránh, hãy coi nó là phần tất yếu của quá trình trưởng thành và thành công. Mỗi lần vấp ngã là cơ hội hiểu rõ bản thân, hoàn thiện kỹ năng và nuôi dưỡng ý chí. Khi biết đứng dậy, ta sẽ trở nên mạnh mẽ, tự tin hơn trên hành trình chinh phục ước mơ. Tóm lại, thất bại không phải kết thúc mà chỉ là bước dừng tạm thời trên đường đến thành công. Với người trẻ, dám chấp nhận thất bại, rút ra bài học và tiếp tục vươn lên chính là chìa khóa mở ra tương lai. Bởi vinh quang thực sự không nằm ở việc chưa từng vấp ngã, mà ở ý chí đứng dậy sau mỗi lần thất bại và kiên định bước tiếp
1.Ngôi kể:Ngôi kể thứ 3
2.-"sống rụt rè hơn, sền so hơn, sống còm rom”
-“chỉ còn dám nghĩ đến chuyện để dành, mua vườn, làm nhà”
-“sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn, sẽ mục ra ở một xó nhà quê”
“chẳng có việc gì làm, sẽ ăn bám vợ”
=>Cuộc sống nghèo túng, bế tắc, làm Thứ đánh mất ước mơ
3.Ra khỏi trường, y thấy mình gần như là một phế nhân.”
Biện pháp: so sánh – ẩn dụ “phế nhân”.
Tác dụng: nhấn mạnh cảm giác vô dụng, tuyệt vọng của Thứ; thể hiện bi kịch người trí thức trước xã hội cũ
4.Ở Sài Gòn: nhiều ước mơ, tin vào tương lai.
Ở Hà Nội: trở nên rụt rè, thực dụng, cam chịu, chỉ lo cơm áo.
=> Thư từ người giàu lí tưởng thành kẻ sống mòn, mất dần bản ngã.
5.
Văn bản gửi gắm thông điệp:
→ Con người cần sống có lí tưởng và dám thay đổi, không để hoàn cảnh làm “mòn” đi khát vọng. Nếu chỉ cam chịu, cuộc đời sẽ trở nên vô nghĩa. Xã hội cũng cần tạo điều kiện để mỗi cá nhân được sống đúng giá trị của mình.
Lí giải:
Nhân vật Thứ có ước mơ đẹp nhưng bị nghèo đói và thói quen an phận trói buộc. Từ đó, ta hiểu rằng muốn sống có ý nghĩa phải vượt lên nỗi sợ hãi và sự trì trệ.