Bùi Trần Khánh Ly
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Dấu hiệu nhận biết thơ:
- Bài thơ được viết theo thể thơ thất ngôn.
- Có vần, nhịp và ngắt dòng.
Câu 2: Những dòng thơ miêu tả thiên nhiên trong bài thơ:
- “Dòng sông lạnh ngắt như tờ”
- “Sao đưa thuyền chạy, thuyền chờ trăng theo”
- “Bốn bề phong cảnh vắng teo”
- ”Bao la nhuốm một màu hồng đẹp tươi”
Câu 3:
- Biện pháp tu từ: so sánh.
- Tác dụng: làm nổi bật sự yên tĩnh của dòng sông, tạo không gian tĩnh lặng, yên bình.
Câu 4: Hai câu thơ thể hiện:
- Nỗi lòng riêng và sự lo nghĩ của tác giả về việc khôi phục xây dựng đất nước.
- Vừa có tính riêng vừa có tinh thần trách nhiệm lớn với dân tộc.
Câu 5:
Bài thơ thể hiện sự hoà quyện giữa vẻ đẹp thiên nhiên và tâm hồn của con người. Trước khung cảnh sông nước yên bình, tác giả vẫn không quên trách nhiệm với đất nước. Điều đó thể hiện rõ tinh thần trách nhiệm lớn lao của người chiến sĩ cách mạng. Qua đó, bài thơ nhắc nhở mỗi người không chỉ biết yêu thiên nhiên mà còn phải quan tâm đến vận mệnh chung. Sống có trách nhiệm chính là cách thể hiện tình yêu quê hương.
Câu 1: ngôi kể T3
Câu 2:
-"về HN, ý sông rụt rè hơn, sén số hồng." "Sống còm ròm Ý chỉ còn dám nghĩ đến chuyện để dành, chuyện mua vườn, chuyện làm nhà, chuyện nuôi, sống y với con y". "HN vẫn lùi dần, lùi dần và đội y cũng lùi dần"
Câu 3:
-BPTT: So sánh "Ý" so sánh vs "phế nhân"
-Tác dụng:
+làm nổi bật sự tự ti đầy thất vọng về bản thân mình của NV thứ sau khi ra trường
+ Lối diễn đạt khiến cho câu văn trở nên sinh động, cụ thể, tăng sức gợi hình gợi cảm.
+Qua đó thể hiện tài năng biểu đạt ngôn ngữ của tác giả tạo sự đồng cảm cho ng đọc.
Câu4:
Khi ở Hà Nội, Thứ sống trong cảnh nghèo túng, chật chội và buồn tẻ, công việc bấp bênh khiến anh chán nản, mệt mỏi và cảm thấy mình gần như vô dụng. Cuộc sống lặp đi lặp lại làm anh dần mất đi nhiệt huyết và niềm tin. Khi vào Sài Gòn, Thứ nuôi hi vọng về một cuộc sống mới, mong có cơ hội thay đổi số phận và tìm được công việc tốt hơn. Tuy vậy, trong anh vẫn tồn tại sự lo lắng và bấp bênh, cho thấy tâm trạng của người trí thức nghèo luôn bị giằng co giữa hi vọng và thực tế khó khăn.
Câu 5: Từ đoạn trích trên, em rút ra thông điệp rằng con người không nên sống buông xuôi, mòn mỏi trước khó khăn của cuộc sống mà cần giữ niềm tin và cố gắng vươn lên. Nếu thiếu mục tiêu và ý chí, cuộc sống sẽ trở nên tẻ nhạt, vô nghĩa và khiến con người đánh mất giá trị của bản thân. Vì vậy, mỗi người cần sống có lí tưởng, chủ động thay đổi để cuộc đời trở nên tốt đẹp hơn.