Hoàng Hữu Đại

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Hữu Đại
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Đoạn trích trên được viết theo thể thơ nào? Trả lời: Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do. Câu 2. Vì sao tiếng kim đồng hồ tích tắc lại trở thành tiếng động khủng khiếp nhất đối với con người? Trả lời: Tiếng kim đồng hồ được coi là "khủng khiếp nhất" vì nó là hiện thân hữu hình của thời gian. Nó báo hiệu mỗi giây phút trôi qua là vĩnh viễn mất đi, không thể lấy lại được và nhắc nhở con người về sự hữu hạn của kiếp người (cái chết đang đợi ở cuối con đường). Câu 3. Nêu tác dụng của biện pháp tu từ so sánh trong trường hợp sau: Hai tiếng động nhỏ bé kia Hơn mọi ầm ào gào thét Trả lời: Tác dụng: Phép so sánh (so sánh hơn) giúp nhấn mạnh sức mạnh ghê gớm của thời gian. Dù tiếng tích tắc rất "nhỏ bé" về âm thanh vật lý, nhưng nó lại có sức ám ảnh và tác động tâm lý mạnh mẽ "hơn mọi ầm ào gào thét" bên ngoài. Qua đó, tác giả làm nổi bật sự thức tỉnh về giá trị của thời gian đối với mỗi cá nhân. Câu 4. Lưu Quang Vũ có cách cảm nhận thời gian như thế nào trong hai câu thơ cuối? Trả lời: Trong hai câu thơ cuối, Lưu Quang Vũ không còn nhìn thời gian như một thước đo vật lý đáng sợ, mà cảm nhận nó bằng chiều sâu của tâm hồn và sự cống hiến: Thời gian là chiều dài của tình yêu thương (những ngày sống bên nhau). Thời gian là chiều dài của lao động và sáng tạo (những trang ta viết). => Thời gian không chỉ là sự mất đi mà là sự tích lũy những giá trị sống ý nghĩa. Câu 5. Theo anh/chị, hai cách cảm nhận về thời gian trong đoạn trích sẽ chi phối như thế nào tới đời sống con người? Trả lời: Hai cách cảm nhận này tạo nên một sự cân bằng tích cực trong lối sống: Cảm nhận về sự mất mát (sợ thời gian): Giúp con người có ý thức về sự hữu hạn, từ đó bớt hời hợt, biết trân trọng hiện tại và không lãng phí cuộc đời vào những việc vô bổ. Cảm nhận về sự tích lũy (yêu thời gian): Giúp con người sống có mục đích, biết yêu thương và cống hiến. Thay vì lo sợ cái chết, con người tập trung vào việc làm đầy "chiều dài" cuộc đời bằng những giá trị nhân văn và thành quả lao động.