Đào Ngọc Thanh Trúc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Ngọc Thanh Trúc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2: Bài thơ khắc họa hình ảnh người phụ nữ với công việc gánh nước sông – một công việc nặng nhọc, vất vả, lặp đi lặp lại.

Câu 3: “Một bàn tay… bám vào đầu đòn gánh bé bỏng chơi vơi”: thể hiện hiện thực khắc nghiệt, cuộc sống bấp bênh, gánh nặng mưu sinh. “Bàn tay kia bám vào mây trắng”: biểu tượng cho ước mơ, khát vọng vươn lên, mong muốn cuộc sống tốt đẹp hơn. → Hai hình ảnh đối lập cho thấy người phụ nữ vừa chịu đựng thực tại, vừa nuôi hy vọng.

Câu 4: Ngôn ngữ: giản dị, giàu hình ảnh, có tính biểu tượng. Giọng điệu: trầm buồn, xót xa, cảm thương nhưng cũng ẩn chứa sự trân trọng, ngợi ca.

Câu 5: Sự bền bỉ và cần cù là phẩm chất rất quan trọng trong cuộc sống. Nó giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách để vươn lên. Trong xã hội hiện nay, dù điều kiện tốt hơn, mỗi người vẫn cần chăm chỉ, kiên trì để đạt mục tiêu. Sự nỗ lực không ngừng sẽ tạo nên thành công bền vững. Đồng thời, ta cũng cần trân trọng những người lao động vất vả xung quanh mình.