Nguyễn Đỗ Hữu Lộc
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Đoạn trích trong phần Đọc hiểu đã khắc họa một tình huống đầy éo le và giàu kịch tính: Kim Trọng trở lại chốn xưa sau nửa năm chịu tang, mang theo niềm mong nhớ, để rồi sững sờ trước tin dữ về gia đình người thương. Biến cố bất ngờ ấy không chỉ tạo nên bước ngoặt cho cốt truyện mà còn bộc lộ rõ chiều sâu tình cảm của nhân vật. Nỗi đau, sự bàng hoàng xen lẫn tiếc nuối đã cho thấy một Kim Trọng thủy chung, nặng tình, đồng thời làm nổi bật bi kịch tình yêu trong xã hội phong kiến. Về nghệ thuật, đoạn trích được triển khai theo trình tự thời gian tuyến tính, giúp mạch truyện liền lạc, tự nhiên. Ngôn ngữ giản dị nhưng hàm súc, kết hợp cùng hệ thống hình ảnh ước lệ, tượng trưng đã góp phần diễn tả tinh tế trạng thái nội tâm. Đặc biệt, bút pháp tả cảnh ngụ tình và phép đối được vận dụng linh hoạt, làm nổi bật sự tương phản giữa cảnh và tình, qua đó khắc sâu nỗi đau của con người trước số phận. Nhờ vậy, đoạn trích không chỉ phản ánh một câu chuyện cá nhân mà còn lay động mạnh mẽ lòng trắc ẩn nơi người đọc.
Câu 2
Trong dòng chảy hối hả của đời sống hiện đại, khi con người ngày càng bị cuốn vào những giá trị vật chất và lợi ích cá nhân, vẫn âm thầm tồn tại một vẻ đẹp bền bỉ mà lặng lẽ: sự hi sinh thầm lặng. Đó không phải là những hành động phô trương hay được ca tụng rầm rộ, mà là sự lựa chọn đặt lợi ích của người khác lên trên bản thân, cho đi trong im lặng mà không mong chờ sự đền đáp.
Sự hi sinh thầm lặng hiện diện ở khắp mọi nơi, gần gũi mà dễ bị lãng quên. Trong gia đình, đó là bóng dáng cha mẹ tảo tần sớm hôm, lặng lẽ gánh vác nhọc nhằn để con cái có một tương lai tốt đẹp hơn. Đó là những bữa cơm giản dị nhưng chan chứa yêu thương, là những đêm dài thức trắng khi con ốm đau. Trong xã hội, đó là hình ảnh những bác sĩ tận tụy nơi tuyến đầu, những giáo viên kiên nhẫn với từng thế hệ học trò, hay những con người bình dị sẵn sàng giúp đỡ người xa lạ. Họ không cần ánh đèn sân khấu, nhưng chính họ lại là những người âm thầm giữ cho xã hội vận hành bằng lòng nhân ái.
Giá trị của sự hi sinh thầm lặng không chỉ nằm ở hành động, mà còn ở ý nghĩa sâu xa mà nó mang lại. Đối với người cho đi, đó là cách nuôi dưỡng tâm hồn, giúp con người nhận ra giá trị tồn tại của bản thân trong mối liên hệ với cộng đồng. Sự hi sinh ấy góp phần hoàn thiện nhân cách, khiến con người trở nên vị tha, bao dung hơn. Đối với người được nhận, đó là nguồn động lực lớn lao giúp họ vượt qua nghịch cảnh, khơi dậy niềm tin vào cuộc sống. Xa hơn, những hành động âm thầm ấy lan tỏa thành những làn sóng tích cực, góp phần xây dựng một xã hội giàu tình người.
Tuy nhiên, trong thực tế, sự hi sinh thầm lặng đôi khi lại bị xem nhẹ, thậm chí bị lãng quên. Nhịp sống gấp gáp khiến con người trở nên vô tâm, ít dành thời gian để lắng nghe và thấu hiểu. Bên cạnh đó, lối sống thực dụng, đề cao cái tôi cá nhân cũng khiến nhiều người chỉ quan tâm đến lợi ích riêng mà quên đi những giá trị tinh thần. Khi đó, những hi sinh âm thầm trở nên “vô hình” trong mắt xã hội.
Chính vì vậy, mỗi người cần học cách nhận ra và trân trọng những điều nhỏ bé nhưng ý nghĩa ấy. Hãy sống chậm lại, quan tâm nhiều hơn đến những người xung quanh, và bắt đầu từ những hành động giản dị: một lời hỏi han, một sự giúp đỡ, một sự sẻ chia không toan tính. Đồng thời, xã hội cũng cần có những cách ghi nhận xứng đáng để những giá trị tốt đẹp không bị chìm khuất.
Sự hi sinh thầm lặng giống như những dòng nước ngầm: không ồn ào nhưng nuôi dưỡng cả một cánh rừng. Trong một thế giới nhiều biến động, chính những điều âm thầm ấy lại là thứ giữ cho con người không đánh mất nhau. Vì thế, sống biết hi sinh, dù nhỏ bé, cũng là cách để mỗi người góp phần làm cho cuộc đời này trở nên đáng sống hơn.
Câu 1
Thể loại:Truyện thơ Nôm.
Câu 2
Văn bản là ngôn ngữ của người kể chuyện và ông bà Vương Ông.
Câu 3
Tóm tắt:
- Sự kiện 1: Sau nửa năm về quê hộ tang chú,
Kim Trọng quay trở lại nơi trọ cũ và bất ngờ khi thấy phong cảnh tiêu điều.
- Sự kiện 2: Gặp người láng giềng sang chơi,
Kim Trọng hỏi han sự tình mới biết cảnh ngộ của gia đình Thúy Kiều.
- Sự kiện 3: Tìm đến nhà Vương Ông hiện tại, được nghe kể rõ ngọn ngành câu chuyện, biết tin Kiều trao duyên mình cho Thúy Vân, chàng đau đớn, khóc than.
Câu 4
- Tác dụng của bút pháp tả cảnh ngụ tình trong đoạn trích là:
+ Gợi lên một không gian quạnh hiu, lạnh lẽo, không có sự hiện diện và hơi ấm của con người.
+ Thể hiện tâm trạng hoài niệm, xót xa, tiếc nuối của chàng Kim khi trở lại nơi cũ: Vẫn là mùa xuân, cánh én nhưng không phải là mùa xuân, cánh én rộn ràng, tươi tắn của "Ngày xuân con én đưa thoi". Sự hoài niệm của Kim Trọng càng đối lập gay gắt với hiện tại, nhấn mạnh nỗi đau xót, tiếc nuối khôn tả của chàng Kim.
Câu 5
Theo em:
Hình ảnh này được tác giả gợi lên từ tứ thơ của Thôi Hộ. Hình ảnh gợi lên sự bất ngờ, bàng hoàng xen lẫn chút tiếc nuối vì cảnh cũ vẫn đây mà người xưa không thấy.Hình ảnh gợi lên sự trớ trêu, tương phản:
Hoa vẫn cười với gió đông, còn lòng người thì buồn bã, nhớ nhung, thẫn thờ. Cái tươi tắn của hoa gợi lên nỗi tàn héo trong lòng người.