Vũ Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. - Dấu hiệu nhận biết thể thơ song thất lục bát trong văn bản trên là:

+Số tiếng/ dòng thơ (cặp câu song thất có 7 chữ/ dòng

+Cặp câu lục bát bao gồm một dòng 6 chữ, một dòng 8 chữ), sự đan xen giữa các cặp câu trong bài thơ (cặp câu song thất đan xen cặp câu lục bát).

Câu 2. Phương thức biểu đạt chính của văn bản: Biểu cảm.

Câu 3. - Thời gian: Mùa xuân.

- Không gian: Trăm hoa đua nở đẹp hơn cười/ Một cái oanh vàng uốn lưỡi chơi/ Phong cảnh chiều xuân vui vẻ thế.

=> Bức tranh thiên nhiên mùa xuân rực rỡ sắc màu, rộn rã âm thanh với không khí vui tươi, náo nức, tràn đầy sức sống.

Câu 4. Qua bài thơ, nhân vật trữ tình bộc lộ nỗi buồn trước nhân tình thế thái: Đau lòng khi phải đóng cửa tòa soạn, buồn rầu vì bên cạnh vắng bóng tri âm, phiền muộn khi tuổi già ập đến,...

Câu 5. - Phép đối được thể hiện xuyên suốt trong bài thơ qua sự đối lập giữa cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp với tâm trạng phiền muộn, đau buồn của nhân vật trữ tình trước nhân tình thế thái.

- Tác dụng: Nhấn mạnh, khắc họa sâu sắc nỗi buồn của nhân vật trữ tình trước cảnh nhân tình thế thái (nỗi buồn khi phải đóng cửa tòa soạn, nỗi buồn khi không người bầu bạn, sẻ chia, nỗi buồn trước tuổi già) trong sự đối lập với không gian rộn ràng, tươi vui của mùa xuân.

Câu 1. Thể thơ: Song thất lục bát.

Câu 2. Phương thức biểu đạt chính của văn bản: Biểu cảm.

Câu 3. Mở đầu bài thơ,người con bất giác chạnh lòng khi nhớ về cha mẹ đã khuất bóng nơi xa. Trong đêm tháng bảy trở gió ấy, người con càng thêm xót xa, phiền muộn khi chưa đền đáp được công ơn sâu nặng của cha mẹ. Dòng cảm xúc từ hiện tại lộn ngược dòng về quá khứ - những năm tháng cha vất vả làm lụng, nuôi sống gia đình, mẹ ở nhà dạy dỗ đàn con thơ; rồi khi đàn con khôn lớn, cha mẹ xót thương con vất vả bôn ba; khi con cái ổn định cuộc sống, cha mẹ đau ốm, rời khỏi thế gian. Lúc này đây, nỗi tiếc nuối càng thêm dâng trào mạnh mẽ, người con chỉ còn biết cầu mong cha mẹ tại nơi xa xôi kia sẽ không phải chịu khổ đau, sớm được về với cõi vãng sanh thanh tịnh, an lành.

Câu 4. - Đề tài: Cha mẹ.

- Chủ đề: Lòng biết ơn, sự chạnh lòng của người con khi chưa báo đáp được công ơn của cha mẹ.

Câu 5. - Cần biết quan tâm, yêu thương, giúp đỡ cha mẹ nhiều hơn.

-Phải biết trân trọng công lao của cha mẹ.

- Hãy hiếu thảo với cha mẹ

Câu 1. Thể thơ: Song thất lục bát. Câu 2. Những hình ảnh miêu tả về ngôi trường trong kí ức của nhân vật trữ tình ở khổ thơ thứ nhất: căn trường nho nhỏ, nước vôi xanh, bờ cỏ tươi non thoảng mùi thơm. Câu 3. - Cuộc đời quá đẹp khiến "tôi" không "kịp" buồn, mà dành thời gian để hưởng thụ vẻ đẹp của trời đất, của cuộc sống. Câu thơ cho thấy một tâm hồn yêu thiên nhiên, yêu cuộc đời. - Câu thơ còn gợi cho con người tình yêu đời, yêu cuộc sống; khuyên nhủ mọi người mở rộng tâm hồn, cảm nhận vẻ đẹp của vạn vật xung quanh. Câu 4. - Biện pháp tu từ hoán dụ: Mái tóc nay dần hết xanh. - Tác dụng: + Diễn tả tâm trạng tiếc nuối quá khứ, nhớ về cái tuổi mơ mộng, với âm điệu hoài cổ pha chút ngẫm ngợi suy tư của hiện tại khi tóc đã đổi màu quay lại trường xưa. + Giúp câu thơ gợi hình, gợi cảm. Câu 5. + Tình cảm trong sáng, hồn nhiên, mơ mộng. + Tình cảm thiêng liêng đầy tự hào với ngôi trường đã mang cho ta những tri thức và cả những yêu thương. + Là điểm tựa cho con người trên bước đường nhiều thử thách chông gai.

1.Qua đoạn trích trên, ta thấy Đạm Tiên xuất hiện trước hết qua lời kể của Vương Quan là một danh kỹ "Nổi danh tài sắc một thì", nhưng kết cục lại vô cùng bi thảm. Sự đối lập giữa tài sắc lúc sống và sự cô độc khi qua đời ngay lập tức xác lập chủ đề về sự bất công của tạo hóa đối với những người phụ nữ tài hoa.Trong đoạn trích,Nguyễn Du đã xây dựng nhân vật Đạm Tiên dù chỉ xuất hiện qua lời kể, qua nấm mồ vô chủ và những giấc chiêm bao, Đạm Tiên vẫn hiện lên đầy ám ảnh nhờ nghệ thuật tả cảnh ngụ tình và sử dụng yếu tố kỳ ảo đặc sắc.Tóm lại, nhân vật Đạm Tiên không chỉ là một bóng ma ảo ảnh mà là hiện thân cho tiếng khóc xót thương của Nguyễn Du trước những kiếp hồng nhan bạc mệnh,thức tỉnh lòng trắc ẩn và sự đồng cảm sâu xa trong trái tim mỗi độc giả suốt bao thế kỷ qua.

1.Thể thơ lục bát

2.-Lời thoại của nhân vật: “Sao trong tiết thanh minh/ Mà đây hương khói vắng tanh thế mà?”.

-Kiểu lời thoại: Lời đối thoại.

3.Từ láy được tác giả sử dụng trong văn bản: Sè sè, dàu dàu, xôn xao, mong manh, đầm đầm.

Tác dụng:Khắc hoạ chân thực, sinh động những đối tượng, sự việc được khắc hoạ trong văn bản; đồng thời tạo âm hưởng nhịp nhàng, dễ nhớ cho văn bản.

4.Trước hoàn cảnh của Đạm Tiên,Thuý Kiều đã cảm thấy xót thương, đồng cảm sâu sắc trước hoàn cảnh của Đạm Tiên. Điều này cho thấy nàng là người con gái có tấm lòng nhân hậu, giàu tình thương người và rất tinh tế, nhạy cảm

5.Bài học rút ra:

-Cần sống có lòng nhân ái

-Biết yêu thương, đồng cảm và chia sẻ với những mảnh đời bất hạnh xung quanh

-Biết trân trọng cuộc sống hiện tại

-Vì lòng nhân ái giúp ta sống đẹp hơn, ý nghĩa hơn và tạo nên sự kết nối nhân văn trong xã hội