Lưu Thị Phương Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lưu Thị Phương Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: bắt chước là một thói quen rất xấu, không chỉ khiến người khác cảm thấy mình không được tôn trọng. Mà còn khiến mình mất đi giá trị của bản thân. Nó cũng sẽ khiến mọi người xung quanh có cái nhìn xấu về mình, mất đi thiện cảm và niềm tin tưởng từ mình. Chúng ta có thể tự thể hiện tài năng riêng của mình, qua việc cố gắng và rèn luyện. nếu không cố gắng, chăm chỉ mà chỉ nghĩ đi bắt chước người khác thì chúng ta sẽ không thành công trong cuộc sống này. Chúng ta có thể tham khảo một số tài liệu để có thể dễ dàng tìm được ra tài năng ẩn giấu trong người chúng ta. Vì vậy không nên đi bắt chước người khác. Trên con đường của kẻ thành công không có dấu chân của kẻ lười biếng, bắt chước người khác.

Câu 2: Bài làm

​​Trời đã về khuya , mọi vật bắt đầu chìm vào giấc ngủ , chỉ còn nghe thế tiếng dễ kêu ri ri ngoài vườn . Em vẫn không tài nào ngủ được bởi không khí hội khỏe phù đổng do nhà trường tổ chức trong mấy ngày qua . Trong người thấy mệt em tựa lưng vào cửa mơ màng nhớ lại bầu không khí sôi động của buổi chiều nay .

Đang thả hồn theo mây, gió thì bỗng đâu một vầng sáng xuất hiện khiến em hoa cả mắt. Đằng sau vầng sáng đó là một cánh cửa mờ ảo được tạo bằng sương và khói, vẫn chưa hết ngạc nhiên thì Đảng lại từ sau cánh cửa là tiếng ngựa hí vang xen lẫn tiếng binh khí chạm vào nhau. Nghe sắc lạnh. Tò mò, em bước chân vào trong lần khói sương và ngạc nhiên thấy trước mắt em là một quang cảnh vô cùng hỗn loạn. Xác giặc chất thành đống, những tên còn sống đang toán loạn tìm đường tháo chạy. Từ đằng xa, xuất hiện một tráng sĩ thân hình cao lớn, vạm vỡ, oai phong lẫm liệt đang vung roi sắt đánh giết quân thù. Em Tiến lại gần hơn nữa thì thấy rõ hơn con ngựa tráng sĩ đang cưỡi không phải là ngựa thật, mà là một con ngựa sắt miệng còn đang phun lửa. Trận đánh đang hồi ác liệt thì bỗng đâu do sắt gãy, tráng sĩ bên nhỏ một cụm tre bên đường quật vào giặc tơi bời. Ngây ngửa trước cảnh tượng hùng tráng ấy, em không thốt lên lời.

Ước mơ gặp thánh gióng đã có trong em từ lâu bởi em luôn xem ngày là thần tượng của mình. Giờ đây khi được tận mắt trông thấy ngày hùng giết giặc, em không khỏi cảm động. Em tiến lại gần ngài và cất tiếng hỏi hết sức cung kính:

-"Ngài có phải thánh gióng"

-"Đây là con gấu bông anh hùng của làng phù đổng, người có công đánh đuổi giặc ân trong truyền thuyết"?

Nhìn em một hồi, thánh gióng đáp, giọng sang sảng:

-"Đúng vậy. Nhìn ngươi rất lạ, chắc không phải người nơi đây"

-"Ngài nói đúng, cháu là người của tương lai ngàn vạn năm sau. Nhưng cháu cũng là con cháu Tiên Rồng giống như dân nước Việt, là con cháu của ngài..."-Em đáp lại

-"Ra là vậy. Thế ngươi gặp ta có chuyện gì".

-"Thưa, cháu rất ngưỡng mộ tài năng phi thường của ngài, cháu cũng muốn mình có thể vươn vai thành Thánh gióng. Ngài chỉ cho bí quyết có được không?"

Nghe ước muốn ngây ngô của em, thánh gióng cười vang. Tiếng cười của ngài làm những bụi tre gần đó rung lên. Xong Ngài nói:

-"Ôi cháu, ta rất vui khi thấy cháu quý mến ta, nhưng quả thật ta không có bí quyết nào để nói cho cháu. Có trang đó chính là tình yêu thương và đùm bọc của nhân dân làng gióng nói riêng và nhân dân lạc Việt nói chung. Cháu thấy đấy, nếu không nhờ cơm, gạo, áo quần của bà con làng xóm thì ta đâu có thể dễ dàng vươn vai trở thành một tráng sĩ Như bây giờ . Nếu không có ngựa sắt...trợ giúp thì thật khó khăn khi đánh đuổi giặc ân. Chiến thắng vẻ vang này không phải là công sức của mình ta. Nó là kết quả của tình đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau của nhân dân Đại Việt. Đoàn kết và yêu thương chính là sức mạnh chiến thắng mọi kẻ thù".

Nghe người anh hùng làng gióng tâm sự,em cảm thấy mình hiểu ra nhiều điều và càng khâm phục ngài hơn.Em định hỏi tiếp thì ngài đã thúc ngựa hí vang dội rồi phóng vụt đi.

Bỗng có ai đó nay em rồi có tiếng mẹ gọi:

-Dậy đi con, lên giường ngủ đi chứ.

Em mở mắt, choàng tỉnh giấc. Hóa ra tất cả chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ thú vị. Giấc mơ đã giúp em hiểu về anh hùng làng gióng, và tình đoàn kết của nhân dân lạc Việt.

Đây là một trải nghiệm rất là ý nghĩa và sâu sắc đối với em. Qua trải nghiệm này em đã hiểu và khâm phục hơn về thánh gióng anh hùng làng gióng và tình đoàn kết của nhân dân lạc Việt.


Câu 1: câu chuyện được kể theo ngôi kể thứ ba.

Câu 2: Hai từ láy trong câu chuyện trên là:"bì bộp, huênh Hoàng".

Câu 3: Chuyện đồng thoại là chuyện viết cho trẻ em thường sử dụng những đồ vật, con vật để​ làm nhân vật cho câu chuyện

Câu 4: Em không đồng ý với hành động bắt chước của vẹt. Bởi vì mỗi chúng ta đều có một khả năng riêng không nên bắt chước khả năng của người khác chúng ta có thể tự thể hiện khả năng của mình chỉ cần chúng ta cố gắng.

Câu 5: Qua câu chuyện trên, em rút ra được bài học không nên bắt​ chước người khác. Trong chúng ta đều có khả năng riêng, tài năng riêng nếu bắt chước người khác chúng ta cũng chỉ như một bản sao không có ý nghĩa gì.

​​Bài làm

Mỗi người trong chúng ta khi sinh ra, lớn lên và trưởng thành đều có những kỷ niệm vui buồn đi theo suốt cuộc đời. Những kỷ niệm vui ,buồn , đáng nhớ sẽ khiến chúng ta suy nghĩ về quá khứ nhiều hơn . Kỷ niệm mà em nhớ mãi là hồi năm em học lớp 4 .

Hôm ấy , là một buổi sáng tháng năm nóng rực . Nắng hè như đổ lửa , sân trường bốc hơi hầm hập . Giờ ra chơi , lớp học ồn ào như một cái chợ nhỏ . Dù điều hòa đang chạy hết công suất nhưng nhiều bạn vẫn mồ hôi nhễ nhại sau khi đùa Nghịch. Trong không khí ấy, em cùng vài bạn lao vào trò chơi đuổi bắt đầy phấn khích. Tiếng bước chân dồn dập, tiếng cười rộn ràng vang vọng khắp Phòng, cho những lời nhắc nhở của cô giáo vẫn còn văng vẳng đâu đây.

Trong khoảnh khắc hớt hải chạy theo bạn, em vô tình quên mạnh vào bàn của bạn Quỳnh. Một loạt đồ dùng lăn xuống đất, va chạm loảng xoạng nghe mà giật mình. Hộp bút, sách vở và đặc biệt là chiếc máy tính cầm tay nhỏ nhắn quen thuộc rơi xuống sàn. Vội Vàng, em cúi nhặt lên, phủ qua loa rồi đặt lại mà chẳng may suy nghĩ. Chỉ vài giây sau, Em lạy mải miết hòa mình vào vòng xoáy tiếng cười. Nhưng rồi, sự việc vỡ lẽ trong tiết toán tiếp theo. Quỳnh loay hoay mãi mà máy tính không khởi động. Quỳnh nhờ cô giáo kiểm tra, phát hiện một góc máy bị nứt , cả lớp ồ lên xôn xao . Quỳnh bối rối nói rằng:

-" Tiết học trước , máy vẫn còn nguyên vẹn" .

Tim em thắt lại :" Thôi rồi, chắc chắn do cú va đập vừa nãy".- em thầm kêu lên trong lòng. Lồng ngực như bị bóp nghẹn, mặt em nóng bừng như than hồng, hai bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Em thấy rõ sự đấu tranh dữ dội trong lòng:" nên thú nhận hay giả vờ không biết".

Giờ sinh hoạt lớp đến cô giáo chủ nhiệm lắng nghe Quỳnh trình bày rồi hiện từ nói :

-" ai chẳng may làm rơi máy tính của bạn , cô mong bạn ấy hãy can đảm đứng lên nhận lỗi . Nếu không cô sẽ phải kiểm tra lại camera" .

Cả lớp im phăng phắc. Những ánh mắt hướng về phía nhau dò xét. Em ngồi đó, trái tim đập liên hồi như tiếng trống trận vang dội. Một bên là nỗi sợ hãi, sợ bị mắng, bị bạn bè trách móc, một bên là tiếng gọi than thiết của lương tâm . Sau một hồi đấu tranh căng thẳng , Em bỗng siết chặt đôi tay và chậm rãi đứng dậy . Giọng em run run Nhưng rõ ràng :

-" Thưa cô và các bạn , em là người đã vô tình làm rơi máy tính của Quỳnh , em xin lỗi "...

Em thấy Quỳnh đưa đôi mắt nhìn mình nhưng không giận dữ , trái lại bạn ấy dịu dàng đáp:

-" Không sao đâu, mình sẽ nhờ bố sửa lại. Thực ra, mình cũng đã đoán ra bạn nhưng mình muốn bạn tự nhận lỗi".

Khoảnh khắc ấy lòng em bỗng trào ra một cảm xúc khó tả. Vừa xấu hổ nhưng cũng xúc động, xấu hổ vì hành động bất cẩn của mình, xúc động vì tấm lòng bao dung , vị tha của Quỳnh . Em chợt hiểu rằng , đôi khi trưởng thành không đến từ những trang sách mà đến từ tình bạn giản dị mà cao đẹp như thế. Trải nghiệm hôm ấy khép lại bằng lời xin lỗi của em và lời tha thứ của Quỳnh.

Đây là một trải nghiệm vô cùng quý giá đối với em. Từ sự việc ấy em đã học được rằng:" sai lầm không đáng sợ, đáng sợ là không dám thừa nhận lỗi của mình . Em mong rằng tình bạn giữa em và Quỳnh sẽ mãi bền chặt , em sẽ có thêm nhiều trải nghiệm để tiếp tục trưởng thành , vững vàng hơn trên hành trình phía trước .



Câu 1: câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba .

Câu 2: theo câu chuyện chưa biết ai là người trồng cây hoàng lan .

Câu 3: hình ảnh có ý nhân hóa : cả cây hoàng lan đã khoác lên mình một màu xanh nõn nà .

Tác dụng:

- làm cho hình ảnh thêm sinh động, gợi hình, gợi cảm.

- nhấn mạnh vẻ đẹp của Hoàng Lan khi vào mùa xuân , vào mùa xuân Hoàng Lan có màu xanh nõn nà như khoác chiếc áo xanh.

Câu 4: Bởi vì Hà hiểu được cây hoàng lan này ông rất quý nó ngày nào cũng gửi thư về hỏi thăm nó đến lúc ông mất các chiến sĩ đã nhìn thấy vài cánh hoa Hoàng Lan dưới ba lô của ông .

Câu 5: gia đình như một ngôi nhà yêu thương , che chở và bảo vệ chúng ta . Gia đình rất quan trọng đối với con người Nó như một mối liên hệ gắn kết giữa người và người . Gia đình luôn yêu thương chúng ta , mỗi khi cảm thấy mệt mỏi gia đình luôn là chỗ tựa là nơi chúng ta có thể về . Những người trong gia đình họ sẽ luôn ủng hộ , chia sẻ những điều khó khăn những niềm vui cho mọi người . Vì vậy cần phải biết trân trọng và yêu thương họ , với bổn phận là một đứa con trong gia đình ta cần phải biết trân trọng ,hiếu thảo ​ với mọi người trong gia đình .