Dương Trung Kiên
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba
Câu 2.
Theo câu chuyện, không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan.
Câu 3.
- Biện pháp tu từ: Nhân hoá (qua hình ảnh “khoác trên mình một màu xanh nõn nà”).
- Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi như một con người đang khoác áo mới. Qua đó thể hiện vẻ đẹp tươi trẻ, sức sống tràn đầy của cây trong mùa xuân.
Câu 4.
Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” vì em xúc động và cảm nhận được tình yêu, nỗi nhớ và sự gắn bó thiêng liêng giữa bà, ông và cây hoàng lan. Hà hiểu rằng cây hoàng lan là biểu tượng của tình yêu, của kỷ niệm và của người ông đã hi sinh.
Câu 5. BL
Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi ta được yêu thương, chở che và dạy dỗ nên người. Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em hiểu rằng tình cảm gia đình là sợi dây gắn kết bền chặt giữa các thế hệ, giúp ta trân trọng quá khứ và sống tốt hơn trong hiện tại. Mỗi người cần biết yêu quý và giữ gìn mái ấm của mình như gìn giữ một phần tâm hồn.
Kể về một trải nghiệm đáng nhớ của em khi học Tiểu học (300–400 chữ)
Những năm tháng Tiểu học luôn để lại trong em nhiều kỷ niệm khó quên, nhưng trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là lần em được tham gia hội thi “Nét chữ - Nết người” của trường.
Hôm ấy, buổi sáng mùa thu thật đẹp. Khi bước vào phòng thi, tay em run run vì lo lắng. Trên bàn chỉ có lọ mực tím, cây bút máy và tờ giấy trắng tinh. Em hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu viết. Mỗi nét chữ như chứa đựng cả sự cố gắng của em trong suốt những năm học vừa qua. Khi viết xong, em thở phào nhẹ nhõm, nhìn lại trang giấy ngay ngắn, hàng chữ tròn đều, lòng thấy vui lạ thường. Đến hôm trao giải, em bất ngờ được xướng tên ở hạng nhất của khối. Cảm giác lúc đó thật khó tả — em vừa vui, vừa xúc động, nước mắt rưng rưng khi thấy cô giáo mỉm cười tự hào.
Từ trải nghiệm ấy, em hiểu rằng mọi thành công đều đến từ sự kiên trì và cố gắng không ngừng. Mỗi khi viết chữ, em lại nhớ đến cảm giác hồi hộp hôm ấy để tự nhắc mình phải luôn chăm chỉ, cẩn thận trong mọi việc. Đó là một kỷ niệm đẹp và ý nghĩa, giúp em thêm yêu trường lớp, thầy cô và những năm tháng tuổi thơ trong sáng của mình.
BL
Có lẽ trong cuộc sống của mỗi người đều có những kỷ niệm buồn mà ta không bao giờ quên được. Với em, trải nghiệm buồn nhất nhưng cũng để lại trong em nhiều ý nghĩa sâu sắc là lần em làm vỡ chiếc cốc yêu thích của mẹ.
Hôm ấy là một buổi chiều mùa hè, khi mẹ vừa đi làm về, em thấy mẹ mệt nên muốn giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa. Trong lúc lau bàn, em vô tình làm rơi chiếc cốc mà mẹ vẫn thường dùng mỗi sáng để uống trà. Chiếc cốc rơi xuống nền gạch, vỡ tan tành. Nhìn những mảnh sứ văng tung tóe, em bàng hoàng, nước mắt cứ trào ra. Mẹ bước đến, nhìn chiếc cốc, rồi nhìn em. Em nghĩ mẹ sẽ giận lắm, nhưng mẹ chỉ khẽ thở dài và nhẹ nhàng nói: “Không sao đâu con, chỉ cần con cẩn thận hơn lần sau là được.” Chính sự hiền hậu và bao dung của mẹ khiến em càng thấy hối hận và thương mẹ hơn.Tối hôm ấy, em ngồi rất lâu để nhặt từng mảnh sứ còn sót lại, lòng tràn ngập cảm giác tiếc nuối. Em nhận ra rằng trong cuộc sống, đôi khi những điều tưởng chừng nhỏ bé – như một chiếc cốc, một lời nói, một hành động vô tình – cũng có thể khiến ta thấu hiểu nhiều điều. Từ hôm đó, em học được cách chịu trách nhiệm với lỗi lầm của mình và làm việc cẩn thận, chu đáo hơn. Mỗi khi nhìn thấy chiếc cốc mới mẹ dùng, em lại nhớ đến bài học ấy – bài học về tình yêu thương, sự bao dung của mẹ và sự trưởng thành của bản thân.
Dù đó là một trải nghiệm buồn, nhưng nó đã giúp em lớn hơn, biết sống có trách nhiệm và trân trọng hơn những người thân yêu quanh mình.
Câu 1.
Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.
Câu 2
Những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông, được mẹ Dẻ Gai che chở, bảo vệ, chịu nắng làm bỏng rát và mưa làm ướt đẫm tóc mẹ, nhưng vẫn mạnh mẽ lớn lên giữa rừng già trên sườn núi cao cheo leo.
Câu 3.
- Hai từ láy trong văn bản là:
- Cheo leo: diễn tả trạng thái ở vị trí cao và nguy hiểm, dễ chênh vênh.
- Lồng lộng: chỉ sự rộng lớn, mênh mông, thoáng đãng (thường dùng cho bầu trời, gió…).
Câu 4. Nhân vật “tôi” (bé út – hạt dẻ nhỏ nhất) thể hiện đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại là:
-Được nhân hoá, có cảm xúc, suy nghĩ và lời nói như con người.
-Ngây thơ, hồn nhiên, gắn bó với mẹ, nhưng cũng biết dũng cảm vươn lên, đón nhận cuộc sống mới.
Câu 5.
- Bài học rút ra:
-Phải biết tự lập, dũng cảm đối mặt với những thử thách trong cuộc sống, không mãi phụ thuộc vào sự che chở của cha mẹ.
-Khi rời xa vòng tay yêu thương, ta cần tin tưởng vào bản thân và mạnh mẽ trưởng thàn
câu 1 viết đoạn văn ( khoảng 6-8 câu ) nêu suy nghĩ của em vè tác hại của thói bắt chước đối với con người trong cuộc sống.
BL
Trong cuộc sống, mỗi người đều có những điểm mạnh và cá tính riêng, vì thế chúng ta không nên bắt chước người khác một cách mù quáng. Thói bắt chước khiến con người mất đi sự sáng tạo và bản sắc của bản thân. Người chỉ biết làm theo người khác sẽ không bao giờ tiến bộ hay tạo ra điều mới mẻ. Không những vậy, sự bắt chước còn khiến người ta trở nên phụ thuộc, thiếu tự tin và dễ thất bại. Ví dụ, nếu học sinh chỉ học thuộc mà không hiểu bài, thì sẽ nhanh quên và không vận dụng được vào thực tế. Vì vậy, chúng ta cần học hỏi một cách chọn lọc, biết tiếp thu tinh hoa của người khác để hoàn thiện chính mình. Mỗi người hãy cố gắng khẳng định bản thân bằng năng lực thật sự, không sao chép hay bắt chước ai cả.
câu 2 viết bài văn ( khoảng 1-1,5 trang giấy thi ) kể lại 1 trải nghiệm sâu sắc đối với em.
Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm đáng nhớ, và với em, trải nghiệm sâu sắc nhất là lần em giúp đỡ một người bạn cùng lớp khi bạn ấy gặp khó khăn trong học tập.
Hôm đó, cô giáo trả bài kiểm tra Toán, Minh bạn ngồi cạnh em chỉ được điểm ba. Em thấy bạn cúi mặt buồn bã, đôi mắt đỏ hoe. Em hiểu rằng bạn đang rất thất vọng và xấu hổ. Sau giờ học, em đến bên bạn và nói nhỏ: “Đừng buồn nữa, để tớ giúp cậu ôn lại nhé.” Minh ngạc nhiên nhìn em, rồi khẽ gật đầu.Chiều hôm ấy, chúng em cùng học ở thư viện. Em chỉ cho bạn từng cách giải bài tập, còn Minh chăm chú lắng nghe. Ban đầu bạn làm sai nhiều lắm, nhưng em kiên nhẫn giảng lại cho đến khi bạn hiểu. Thấy bạn bắt đầu tự làm được bài, em cảm thấy rất vui. Cứ như thế, sau vài ngày, Minh đã tiến bộ rõ rệt.Tuần sau, cô cho lớp kiểm tra lại. Khi nhận bài, Minh được tám điểm, gương mặt bạn rạng rỡ hẳn lên. Bạn quay sang nói: “Cảm ơn cậu nhé!” Em chỉ cười, nhưng trong lòng ấm áp vô cùng. Nhờ việc giúp bạn, em hiểu rằng khi ta cho đi sự giúp đỡ chân thành, ta cũng nhận lại niềm hạnh phúc thật giản dị.
Từ trải nghiệm ấy, em nhận ra rằng trong cuộc sống, chỉ cần biết quan tâm và chia sẻ, chúng ta sẽ làm cho mọi người xung quanh vui hơn, và chính mình cũng trở nên tốt đẹp hơn. Em sẽ luôn cố gắng sống nhân ái và sẵn sàng giúp đỡ người khác mỗi khi có thể. BL
câu 1 câu chuyện trên được kể theo ngôi thứ 3
câu 2 chỉ ra 2 từ láy trong câu trên là khấp khởi, líu ríu
câu 3 giải thích vì sao câu chuyện trên thuộc thể loại đồng thoại là nhân vật là các con vật nhưng lại biết nói, biết suy nghĩ, có cảm xúc và hành động như con người.Qua đó, câu chuyện mang ý nghĩa giáo dục, dạy con người — cụ thể là khuyên con người phải có bản sắc riêng, không nên bắt chước người khác.
câu 4 em có đồng tình với hành động bắt chước của vẹt không? vì: Vẹt không có tiếng hót riêng, chỉ biết bắt chước người khác mà không hiểu mình là ai.Việc bắt chước một cách máy móc làm cho Vẹt không được tôn trọng và không có giá trị thật sự.
câu 5 từ câu chuyện trên, em rút ra bài học gì cho bản thân? em rút ra được:Mỗi người cần có bản sắc riêng, biết phát huy khả năng và điểm mạnh của mình, không nên chỉ bắt chước hoặc khoe khoang điều không thuộc về mình.Phải học hỏi sáng tạo, không học vẹt, không giả tạo, thì mới được người khác quý trọng.