Dương Minh Quang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Minh Quang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Những năm tháng Tiểu học luôn để lại trong em thật nhiều kỷ niệm khó quên. Nhưng có lẽ trải nghiệm đáng nhớ nhất với em là lần đầu tiên em được tham gia hội thi “ Rung chuông vàng ” của trường.

Hôm ấy, em hồi hộp từ sáng sớm. Mẹ giúp em chuẩn bị bộ áo dài trắng tinh và chải tóc gọn gàng. Khi bước lên sân khấu, tim em đập thình thịch, tay run run cầm micro. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt khích lệ của cô giáo và nụ cười thân thiện của các bạn, em dần lấy lại bình tĩnh. Em bắt đầu kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng người nghèo”. Giọng em lúc đầu còn run, nhưng càng kể, em càng nhập tâm và cảm nhận được tình yêu thương của Bác Hồ dành cho mọi người. Khi kết thúc, cả sân trường vang lên tiếng vỗ tay giòn giã. Em xúc động đến mức suýt rơi nước mắt.

Kết quả hôm đó, em đạt giải Nhất của khối. Cô giáo ôm em vào lòng và khen: “Em làm rất tốt, cô tự hào về em.” Niềm vui ấy khiến em nhớ mãi. Nhờ trải nghiệm đó, em hiểu rằng chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân thì điều tốt đẹp sẽ đến.

Giờ đây, dù đã lên cấp Hai, mỗi lần nhớ lại buổi sáng hôm ấy, em vẫn thấy tim mình ấm áp lạ thường. Đó không chỉ là một kỷ niệm vui, mà còn là bài học quý giá về sự tự tin và lòng yêu thương con người.

Câu 1: Câu chuyện trên kể theo ngôi thể thứ 3.

Câu 2: Câu chuyện trên, chẳng ai biết ai là người trồng cây hoàng lan.

Câu 3: Câu văn "Cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà" được sử dụng biên pháp nhân hóa.

Tác dụng của biện pháp tu từ nhân hóa là:

Làm cho sự vật, hiện tượng trở nên sinh động, gần gũi và có hồn như con người.

Biểu hiện cảm xúc, thái độ của con người một cách tự nhiên, tế nhị.

Giúp lời văn, lời thơ thêm hấp dẫn, gợi cảm và giàu hình ảnh

Tăng sức gợi hình, gợi cảm, làm cho văn bản có giá trị biểu cảm và nghệ thuật cao.

Câu 4: Vì bây giờ cô bé đã hiểu vì sao bà yêu quý cây hoàng lan và mảnh vườn này đến thế. Những cánh hoa hoàng lan đã đen sậm trên tay Hà như vẫn còn phảng phất hương thơm.

Câu 5:

Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em nhận ra rằng gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi ta sinh ra, lớn lên và được yêu thương, che chở vô điều kiện. Dù đi đâu xa, tình cảm gia đình vẫn luôn là điểm tựa ấm áp giúp ta vượt qua khó khăn và thử thách. Mỗi người cần trân trọng, yêu thương và quan tâm đến những người thân trong gia đình, vì đó chính là nguồn cội và hạnh phúc lớn nhất của đời người.

Trong cuộc sống, ai cũng có những kỷ niệm buồn nhưng để lại cho ta nhiều bài học quý giá. Với em, trải nghiệm buồn nhất chính là lần em làm mất con mèo mà em rất yêu quý.

Con mèo ấy tên là Miu, em nuôi nó từ khi còn nhỏ xíu. Mỗi ngày đi học về, em đều chạy ngay ra sân để tìm Miu, bế nó lên và chơi đùa cùng. Nó như một người bạn thân, lúc em buồn, nó nằm cuộn tròn trong lòng, kêu “meo meo” như để an ủi. Nhưng một buổi chiều nọ, khi em đang bận làm bài tập, mẹ vô tình mở cửa sau nhà. Miu tò mò chạy ra ngoài rồi không thấy quay lại nữa.Em hoảng hốt đi tìm khắp nơi, gọi tên nó đến khản cả giọng, hỏi cả hàng xóm xung quanh nhưng vẫn không có tin tức. Buổi tối hôm đó, em ngồi khóc nức nở. Căn nhà trở nên im ắng lạ thường, không còn tiếng bước chân nhẹ hay tiếng kêu quen thuộc của Miu nữa. Những ngày sau đó, em vẫn giữ thói quen đặt bát cơm nhỏ trước hiên, mong nó sẽ quay về. Dù Miu không trở lại, nhưng em hiểu rằng mình phải học cách trân trọng hơn những điều đang có, vì đôi khi, chỉ một chút sơ ý thôi cũng khiến ta mất đi điều quý giá nhất.

Trải nghiệm buồn ấy khiến em trưởng thành hơn. Em học được rằng tình yêu thương không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự quan tâm, chăm sóc và trách nhiệm. Dù Miu không còn bên em, nhưng hình ảnh nó sẽ mãi là một phần trong tuổi thơ và trong trái tim em.

Câu 1: Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Câu 2: Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông.

Câu 3: 2 từ láy trong câu là: " Cheo leo", "ào ạt".

Câu 4: Nhân vật “tôi” (hạt dẻ gai) thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại là:

  • Được nhân hóa, có suy nghĩ, cảm xúc, lời nói và hành động như con người.
  • Mang tâm hồn trong sáng, hồn nhiên, biết yêu thương mẹ, biết sợ hãi, rồi dần dũng cảm và trưởng thành.
  • Câu 5:
  • Bài học rút ra:
  • Trong cuộc sống, ai cũng phải tự lập và dũng cảm bước ra khỏi sự che chở để trưởng thành.
  • Tình yêu thương và lời dạy của mẹ là hành trang quý giá giúp ta mạnh mẽ vượt qua thử thách và khởi đầu một hành trình mới.


Câu 1:

Thói bắt chước là một thói quen xấu gây nhiều tác hại đối với con người trong cuộc sống. Người có thói bắt chước thường không có chính kiến riêng, dễ bị ảnh hưởng bởi người khác và đánh mất bản thân mình. Khi chỉ biết làm theo mà không suy nghĩ, họ sẽ không thể phát triển khả năng sáng tạo hay tư duy độc lập. Hơn nữa, bắt chước mù quáng có thể dẫn đến những hành động sai trái, gây hậu quả xấu cho bản thân và xã hội. Một người luôn sống trong sự bắt chước sẽ khó được người khác tôn trọng và tin tưởng. Vì vậy, chúng ta cần biết học hỏi có chọn lọc, biết lắng nghe nhưng cũng phải giữ vững lập trường và bản sắc riêng của mình. Chỉ khi đó, con người mới có thể hoàn thiện bản thân và đạt được thành công thực sự.

Câu 2:

Trong cuộc sống, mỗi người đều có những trải nghiệm khiến bản thân trưởng thành và biết trân trọng hơn những điều giản dị xung quanh. Với em, lần tham gia hoạt động tình nguyện tại mái ấm nuôi trẻ mồ côi là một kỷ niệm thật sâu sắc mà em không bao giờ quên.

Hôm đó, trường em tổ chức chuyến đi tặng quà và giao lưu với các em nhỏ ở mái ấm Thiện Tâm. Khi vừa bước vào, em thấy những khuôn mặt nhỏ nhắn, ánh mắt trong veo nhưng ẩn chứa nhiều nỗi buồn. Dù thiếu thốn tình yêu thương của cha mẹ, các em vẫn luôn cười tươi và chào đón chúng em bằng sự hồn nhiên, chân thành. Em cùng các bạn dọn dẹp phòng, nấu ăn và chơi trò chơi với các em. Khi một bé gái nhỏ nắm tay em nói: “Chị ơi, sau này chị lại đến chơi với em nhé!”, em cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Trước đó, em thường hay than phiền vì những điều nhỏ nhặt trong cuộc sống. Nhưng sau chuyến đi ấy, em nhận ra mình thật may mắn khi có một gia đình trọn vẹn và đầy yêu thương. Em học được rằng, hạnh phúc không chỉ là nhận mà còn là biết sẻ chia. Từ đó, em sống tích cực hơn, quan tâm đến mọi người xung quanh và trân trọng những gì mình đang có.

Đó thật sự là một trải nghiệm ý nghĩa, giúp em trưởng thành và hiểu sâu sắc hơn giá trị của lòng nhân ái trong cuộc sống.

Câu 1: Câu chuyện trên được kể theo ngôi kể thứ 3

Câu 2: Hai từ láy trong câu chuyện là:"Liếu Điếu", " lanh lảnh".

Câu 3: Vì câu chuyện trên là câu truyện thiếu nhi lên người ta gọi là truyện đồng thoại.

Câu 4: Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt. Vì bắt chước có thể bắt chước những hành động sai trái nên em không đồng tình với ý kiến của Vẹt.

Câu 5: Từ câu chuyện trên, em rút ra được bài học phải khiêm tốn trong mọi hoàn cảnh không được tự cao, tự đại.