Nguyễn Thị Thanh Trúc
Giới thiệu về bản thân
Quãng đời học sinh tiểu học luôn chứa đựng những kỉ niệm đẹp đẽ và trong trẻo nhất. Trong vô vàn những kí ức ấy, tôi nhớ mãi chuyến đi cắm trại dã ngoại cùng lớp vào cuối năm học lớp Bốn. Đó là một trải nghiệm không thể nào quên. Sáng hôm ấy, từ rất sớm, chúng tôi đã tập trung ở cổng trường với tâm trạng háo hức khôn tả. Cả lớp ai nấy đều mang theo nào là lều trại, đồ ăn, nước uống, tất cả đều sẵn sàng cho một ngày vui chơi thỏa thích. Điểm đến là một khu du lịch sinh thái cách trường không xa, với bãi cỏ rộng và hồ nước trong lành. Đến nơi, chúng tôi nhanh chóng bắt tay vào dựng trại. Đây là lần đầu tiên tôi tự tay làm việc này, mọi thứ thật lóng ngóng. Mấy đứa con trai thì hì hục cắm cọc, buộc dây; mấy đứa con gái thì trải bạt, sắp xếp đồ đạc. Tiếng cười nói râm ran khắp nơi. Dù có chút vất vả, nhưng nhờ sự giúp đỡ của cô giáo và tinh thần đoàn kết, những chiếc lều xinh xắn cũng được dựng lên. Sau đó, chúng tôi tham gia nhiều trò chơi tập thể như kéo co, nhảy bao bố, và đặc biệt là cuộc thi "Vua đầu bếp" với những món ăn tự làm đơn giản. Ai cũng nhiệt tình, cố gắng hết sức để mang lại chiến thắng cho đội mình. Buổi trưa, chúng tôi cùng nhau ăn uống, chia sẻ từng miếng bánh, kẹo mang theo. Tình bạn trở nên gắn bó hơn bao giờ hết. Khi chiều tà, chúng tôi dọn dẹp khu vực cắm trại, thu gom rác thải, trả lại cảnh quan sạch sẽ như ban đầu. Lúc lên xe trở về, dù thấm mệt nhưng ai cũng rạng rỡ nụ cười. Trải nghiệm cắm trại năm ấy đã dạy tôi về tinh thần đồng đội, sự tự lập và quan trọng hơn cả là tình bạn bè, thầy cô thắm thiết. Nó trở thành một kỉ niệm đẹp, một dấu ấn sâu sắc trong quãng đời học tiểu học của tôi.
1. Câu chuyện hương hoa hoàng lan được kể theo ngôi thứ ba.
2. Theo câu chuyện hương hoa hoàng lan người trồng cây hoàng lan đó là người bà.
3.Biện pháp nhân hóa được sử dụng trong câu là "cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà". Biện pháp này có tác dụng làm cho cây trở nên có hồn, sinh động, gần gũi hơn như một con người, qua đó miêu tả sự phát triển mạnh mẽ, đầy sức sống của cây.
4.Hà "run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà" vì cô bé xúc động và cảm nhận được sự thiêng liêng, ý nghĩa của những cánh hoa gắn liền với kỷ niệm về ông và tình yêu quê hương của bà. Hành động "ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ" thể hiện sự tò mò, xúc động mạnh mẽ và sự thấu hiểu về quá khứ của ông bà.
5.Gia đình là điểm tựa vững chắc, mang đến cho con người sự bình yên và là nền tảng cho mọi thành công. Qua câu chuyện về cây hoàng lan, ta thấy gia đình là nơi chứa đựng tình yêu thương sâu sắc, là nơi che chở, sẻ chia những buồn vui và là động lực để ta vững bước trên đường đời.
Trải nghiệm buồn có ý nghĩa nhất đối với em là lần em phải nói lời tạm biệt với chú chó thân yêu đã gắn bó với em suốt nhiều năm. Sự ra đi đột ngột của chú đã để lại một khoảng trống lớn trong lòng em, khiến em cảm thấy trống rỗng và mất mát. Tuy nhiên, nỗi buồn đó đã dạy em trân trọng từng khoảnh khắc quý giá bên người mình yêu thương và bài học về sự gắn kết, lòng biết ơn. Buổi sáng hôm ấy, khi em còn đang say ngủ, bố mẹ đã gọi em dậy và thông báo chú chó đã không còn nữa. Em chạy đến bên chú, nhìn thấy đôi mắt chú nhắm nghiền, thân hình bé nhỏ nằm im lìm trong chiếc giỏ quen thuộc. Nước mắt em tuôn rơi, trái tim em đau thắt lại vì không thể tin được chú đã rời xa em mãi mãi. Em đã ôm chặt chú, vuốt ve bộ lông mềm mại và khóc nức nở. Trong những ngày tiếp theo, em cảm thấy thật trống vắng. Ngôi nhà dường như thiếu đi một sự hiện diện quen thuộc, một tiếng sủa vui vẻ mỗi khi em về nhà. Em nhớ những lần chơi đùa cùng chú, những lúc chú cuộn tròn bên cạnh em khi em buồn, những lần chú chạy ra đón em ở cổng. Em nhận ra rằng chú không chỉ là một con vật nuôi, mà là một người bạn, một thành viên trong gia đình. Giờ đây, em đã hiểu rằng nỗi buồn không chỉ là sự mất mát mà còn là cơ hội để em trưởng thành hơn. Em học cách trân trọng từng khoảnh khắc, biết ơn những gì mình đang có. Tình yêu và sự gắn kết mà em dành cho chú chó đã dạy em bài học về lòng biết ơn, về việc yêu thương và trân trọng những người xung quanh mình.
1. Thuộc thể loại truyện đồng thoại
2. những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh cô độc, thiếu thốn và chịu nhiều sự tàn phá của thiên nhiên, cụ thể là bị gió và bão quật ngã
3. Trong cụm từ "hạt dẻ dai", có hai từ láy là dai dẳng và hạt dẻ. 4. Dai dẳng: Chỉ sự khó khăn, kéo dài, dai dẳng.Hạt dẻ: Chỉ hạt của cây dẻ, có màu nâu nhạt và vị bùi.
Nhân vật “tôi” trong truyện đồng thoại "Hạt dẻ gai" được nhân cách hóa, thể hiện những đặc điểm giống con người như sợ sệt, yếu đuối ban đầu nhưng dần trở nên dũng cảm và cuối cùng là đáng yêu.
5. Từ câu chuyện về hạt dẻ gai, em có thể rút ra bài học về sự dũng cảm đối mặt với thử thách, dám rời xa vùng an toàn để trưởng thành và phát triển, đồng thời thấy được tình cảm gia đình sâu sắc là điều quý giá nhưng sự nỗ lực và vượt qua nỗi sợ mới là yếu tố quan trọng để có được thành công.
1.Câu chuyện "Con Vẹt nghèo" được kể theo ngôi thứ ba
2.Hai từ láy trong câu chuyện "Con Vẹt nghèo" là nhấp nhổm và nhường nhịn.
3.vì sử dụng các yếu tố đặc trưng của thể loại này: nhân vật chính là loài vật (con vẹt) được nhân hóa, có những suy nghĩ, hành động, ngôn ngữ giống con người và mang ý nghĩa giáo dục
4.Em không đồng tình với hành động của con vẹt trong câu chuyện "Con vẹt nghèo". vì: Thiếu bản lĩnh và sự tự tin: Con vẹt lăng xăng, muốn được giải thưởng nhưng lại không dám xung phong biểu diễn tiếng hót của chính mình ngay từ đầu. Thay vào đó, nó đợi chờ và bắt chước tiếng hót của các loài chim khác như vịt, gà trống, chích choè, và thậm chí là tiếng hú của vượn. Hành động này thể hiện sự thiếu tự tin vào khả năng vốn có của bản thân.
5.Từ câu chuyện "Con Vẹt nghèo", em rút ra bài học về tầm quan trọng của việc rèn luyện và phát huy tài năng riêng của bản thân thay vì chỉ đi bắt chước người khác. Em cần khiêm tốn, không khoe khoang, và tập trung cải thiện bản thân để đạt được thành công thực sự.
Câu 1.Thói quen bắt chước mù quáng có thể cản trở sự phát triển cá nhân vì nó khiến con người trở nên thụ động, thiếu sáng tạo và mất đi bản sắc riêng
Câu 2.Một ý nghĩa sâu sắc có thể được kể lại thông qua một trải nghiệm đã qua, như việc bố con tôi tự nấu ăn cho mẹ, giúp tôi thấu hiểu sự vất vả của mẹ và yêu thương mẹ hơn, hoặc từ một chuyến đi từ thiện mang lại niềm vui cho người khác và sự nhận thức về giá trị bản thân mình. Hoặc, một kỷ niệm sâu sắc có thể đến từ bài học về tình yêu thương của mẹ qua món quà tự làm, giúp tôi hiểu ra rằng tình yêu không chỉ nằm ở vật chất mà còn ở sự quan tâm, hy sinh.