Nguyễn Gia Khánh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Gia Khánh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1: văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại

câu2 : trong hoàn cảnh rừng già

câu3: xù xì, chật chội

câu4 : là diễn tả lại sự việc bằng lời nói và cũng là người dẫn chuyện

câu 5: em rút ra bài học cho bản thân qua văn bản trên là ko đc ham chơi mà không nghe lời mẹ

câu 1 : đoạn trích trên đc viết theo thể thơ lục bát

câu 2:"ráng"-"áng"

câu 3:thơ thẩn là nghĩa vô thức một việc gì đó mà ko biết mik làm gì

câu 4: biện pháp tu từ nhân hoá.

tác dung: tăng sức gợi hình gợi cảm cho câu thơ

câu 5: nội dung chính của bài thơ là nói về dòng sông

câu 6: em thấy mình cần có trách nghiệm bảo vệ thiên nhiên hơn như:

+trồng rừng

+không xả rác bừa bãi....

Câu 1: Câu chuyện này được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2:theo lời của nà trong chuyện, không ai biết rõ chính xác ai là người chồng cây hoàng lan:"hồi trước, bà cũng hỏi như cháu ấy, nhưng chẳng ai biết."

Câu 3:

Chỉ mấy ngày sau, cây hoàng lan đã khoác lên mình một màu xanh nõn nà.

biện pháp tu từ: nhân hoá.

phép nhân hoá: từ "khoác" (một hành động chỉ con người) được dùng để miêu tả của cây hoàng lan.

Câu 4:

Theo em, vì sao Hà “ đang đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và ”ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”.Hành động của Hà cho thấy sự xúc động sâu sắc và hiểu ra ý nghĩa thiêng liêng của những cánh hoa:“ run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà”: Hà run rẩy vì nhận ra đây là kỷ vật vô cùng quý giá, là cánh hoa gắn liền với tình yêu và ký ức của ông bà đặc biệt là sự hy sinh của ông ngoài chiến trường ( những cánh hoa được tìm thấy dưới đáy ba lô của ông). “Ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ”: hành động này thể hiện Hà hiểu rằng ông đã đi xa (đặt trên bàn thờ). Đôi mắt tròn xoe thể hiện sự ngạc nhiên, xót xa và lòng kính trọng sâu sắc đối với ký ức về người ông đã hy sinh.

Câu 5:

Gia đình là điểm tựa thiêng liêng nhất trong cuộc đời mỗi con người. Giống như cây hoàng Lan lưu giữ ký ức về tình yêu thủy chung của ông bà, gia đình là nơi nuôi dưỡng tâm hồn, gắn kết chúng ta bằng những tình cảm ấm áp và những kỷ niệm không thể phai mờ. Chính trong vòng tay gia đình chúng ta học được những giá trị sống bền vững, lòng biết ơn và sự hy sinh thầm lặng. Dù đi đâu, làm gì, gia đình vẫn mãi là bến đỗ bình yên nhất, là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua mọi khó khăn thử thách của cuộc đời.

Khi còn học tiểu học, một trong những trải nghiệm là nhiều nhất đối với em là ngày tham gia cuộc thi "Thiếu nhi vẽ tranh" do trường tổ chức vào thời gian đó em luôn thích vẽ và đam mê sáng tạo, vì vậy khi biết có cuộc thi vẽ tranh, em rất hào hứng và quyết tâm tham gia.

Cuộc thi diễn ra vào một buổi sáng cuối tuần, tại khuôn viên trường. Mọi học sinh đều được phát một tờ giấy trắng và bộ màu nước để vẽ. Chủ đề của cuộc thi là “ cây cối và môi trường”, và em quyết định vẽ một bức tranh về khu rừng xanh tươi, với những cây cổ thụ cao vút, dòng suối trong vắt uốn lượn và những chú chim đang bay lượn trên bầu trời. Em đã rất chăm chú, từng nét vẽ, từng mảng màu đều được em vẽ tỉ mỉ. Lúc ấy, em cảm giác mình như một họa sĩ thực thụ, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới tưởng tượng của mình. Mọi thứ xung quanh như biến mất, chỉ còn lại em và bức tranh. Chấm sau khoảng hai tiếng đồng hồ, em đã hoàn thành bức tranh của mình.Khi cuộc thi kết thúc, em rất bất ngờ khi nhận được giải nhì.

Mặc dù không phải giải nhất, nhưng em cảm thấy vô cùng tự hào về thành quả của mình. Đó là lần đầu tiên em trải nghiệm cảm giác đạt được thành tích nhờ vào sự nỗ lực và đam mê, và từ đó, em càng yêu thích vẽ tranh hơn.

Trải nghiệm ấy không chỉ giúp em tự tin hơn mà còn khơi dậy tình yêu nghệ thuật trong em, và đến tận bây giờ, em vẫn nhớ mãi ngày hôm đó.

em thắc mác 1 câu sao lm đc nhiều lần vậy mà còn ko đc công nhận