30 Nguyễn An Nam
Giới thiệu về bản thân
Kỉ Niệm Về Chiếc Giải Thưởng "Tấm Lòng Vàng"
Trong năm năm học dưới mái trường tiểu học thân yêu, tôi đã tích lũy cho mình vô số kỉ niệm về những bài học, những trò đùa tinh nghịch. Nhưng kỉ niệm đáng nhớ nhất, dạy cho tôi bài học về lòng nhân ái và sự sẻ chia, lại xảy ra vào năm tôi học lớp Ba.
Hồi đó, lớp tôi có một bạn tên là Minh, nhà bạn rất nghèo. Minh thường mặc bộ đồng phục cũ sờn, sách vở cũng cũ và thiếu thốn hơn chúng tôi. Các bạn trong lớp, bao gồm cả tôi, đôi khi còn vô tâm trêu chọc bạn vì điều đó.
Vào một buổi sáng đầu đông lạnh giá, cô giáo chủ nhiệm, cô Lan, thông báo về một phong trào quyên góp sách vở, quần áo cũ để ủng hộ các bạn học sinh vùng cao. Cô nhấn mạnh: "Chúng ta cho đi không phải vì giàu có, mà vì chúng ta có lòng nhân ái. Một chiếc bút chì nhỏ cũng là một niềm hy vọng lớn."
Lời cô nói khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi nhớ đến Minh, nhớ đến những cuốn vở của bạn đã sắp hết giấy. Ngay tối hôm đó, tôi lục tung tủ sách của mình. Tôi gom được khá nhiều sách truyện thiếu nhi đã đọc xong, cùng một hộp bút chì màu mới tinh mà tôi chưa kịp dùng.
Sáng hôm sau, tôi mang túi đồ đến lớp. Trong lúc tôi đang loay hoay sắp xếp đồ vào thùng quyên góp, tôi thấy Minh đứng gần đó, tay cầm một chiếc khăn quàng đỏ cũ, đã bạc màu. Bạn nhẹ nhàng đặt chiếc khăn ấy vào thùng.
Tôi bất ngờ hỏi: “Minh, khăn quàng này cậu còn dùng mà?”
Minh quay lại, đôi mắt bạn ánh lên vẻ buồn bã nhưng kiên quyết: “Tớ chỉ có chiếc khăn này là còn tốt nhất. Các bạn vùng cao sẽ cần nó hơn tớ. Với lại, chiếc khăn này, bố tớ tặng, tớ tin nó sẽ mang lại may mắn cho một người bạn khác.”
Hành động của Minh khiến tôi sững sờ. Tôi, một đứa có đủ mọi thứ, lại mang đồ đã dùng rồi đi cho. Còn Minh, người thiếu thốn nhất, lại sẵn sàng cho đi thứ quý giá nhất của mình. Sự vô tư và nhân hậu của bạn như một gáo nước lạnh tạt vào sự ích kỷ vô tâm của tôi.
Cuối buổi quyên góp, cô Lan đã trao tặng một giải thưởng đặc biệt do cô tự đặt tên: "Tấm Lòng Vàng". Chiếc huy hiệu nhỏ này được trao cho Minh. Cô Lan xúc động nói: “Giá trị của món quà không nằm ở vật chất, mà ở tấm lòng của người cho. Minh đã cho đi thứ quý giá nhất mà bạn có, đó chính là tấm lòng vàng.”
Kể từ khoảnh khắc ấy, tôi đã thay đổi. Tôi không còn nhìn Minh bằng ánh mắt thương hại hay trêu chọc, mà bằng sự kính trọng. Kỉ niệm về chiếc khăn quàng đỏ cũ sờn và giải thưởng “Tấm Lòng Vàng” của Minh đã dạy tôi bài học sâu sắc nhất trong những năm tiểu học: Giá trị lớn nhất của con người là biết yêu thương và sẻ chia, dù bản thân mình còn chưa đầy đủ. Bài học đó mãi mãi theo tôi, nhắc nhở tôi sống nhân ái hơn.
Kỉ Niệm Về Chiếc Giải Thưởng "Tấm Lòng Vàng"
Trong năm năm học dưới mái trường tiểu học thân yêu, tôi đã tích lũy cho mình vô số kỉ niệm về những bài học, những trò đùa tinh nghịch. Nhưng kỉ niệm đáng nhớ nhất, dạy cho tôi bài học về lòng nhân ái và sự sẻ chia, lại xảy ra vào năm tôi học lớp Ba.
Hồi đó, lớp tôi có một bạn tên là Minh, nhà bạn rất nghèo. Minh thường mặc bộ đồng phục cũ sờn, sách vở cũng cũ và thiếu thốn hơn chúng tôi. Các bạn trong lớp, bao gồm cả tôi, đôi khi còn vô tâm trêu chọc bạn vì điều đó.
Vào một buổi sáng đầu đông lạnh giá, cô giáo chủ nhiệm, cô Lan, thông báo về một phong trào quyên góp sách vở, quần áo cũ để ủng hộ các bạn học sinh vùng cao. Cô nhấn mạnh: "Chúng ta cho đi không phải vì giàu có, mà vì chúng ta có lòng nhân ái. Một chiếc bút chì nhỏ cũng là một niềm hy vọng lớn."
Lời cô nói khiến tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi nhớ đến Minh, nhớ đến những cuốn vở của bạn đã sắp hết giấy. Ngay tối hôm đó, tôi lục tung tủ sách của mình. Tôi gom được khá nhiều sách truyện thiếu nhi đã đọc xong, cùng một hộp bút chì màu mới tinh mà tôi chưa kịp dùng.
Sáng hôm sau, tôi mang túi đồ đến lớp. Trong lúc tôi đang loay hoay sắp xếp đồ vào thùng quyên góp, tôi thấy Minh đứng gần đó, tay cầm một chiếc khăn quàng đỏ cũ, đã bạc màu. Bạn nhẹ nhàng đặt chiếc khăn ấy vào thùng.
Tôi bất ngờ hỏi: “Minh, khăn quàng này cậu còn dùng mà?”
Minh quay lại, đôi mắt bạn ánh lên vẻ buồn bã nhưng kiên quyết: “Tớ chỉ có chiếc khăn này là còn tốt nhất. Các bạn vùng cao sẽ cần nó hơn tớ. Với lại, chiếc khăn này, bố tớ tặng, tớ tin nó sẽ mang lại may mắn cho một người bạn khác.”
Hành động của Minh khiến tôi sững sờ. Tôi, một đứa có đủ mọi thứ, lại mang đồ đã dùng rồi đi cho. Còn Minh, người thiếu thốn nhất, lại sẵn sàng cho đi thứ quý giá nhất của mình. Sự vô tư và nhân hậu của bạn như một gáo nước lạnh tạt vào sự ích kỷ vô tâm của tôi.
Cuối buổi quyên góp, cô Lan đã trao tặng một giải thưởng đặc biệt do cô tự đặt tên: "Tấm Lòng Vàng". Chiếc huy hiệu nhỏ này được trao cho Minh. Cô Lan xúc động nói: “Giá trị của món quà không nằm ở vật chất, mà ở tấm lòng của người cho. Minh đã cho đi thứ quý giá nhất mà bạn có, đó chính là tấm lòng vàng.”
Kể từ khoảnh khắc ấy, tôi đã thay đổi. Tôi không còn nhìn Minh bằng ánh mắt thương hại hay trêu chọc, mà bằng sự kính trọng. Kỉ niệm về chiếc khăn quàng đỏ cũ sờn và giải thưởng “Tấm Lòng Vàng” của Minh đã dạy tôi bài học sâu sắc nhất trong những năm tiểu học: Giá trị lớn nhất của con người là biết yêu thương và sẻ chia, dù bản thân mình còn chưa đầy đủ. Bài học đó mãi mãi theo tôi, nhắc nhở tôi sống nhân ái hơn.