1 Lê Công Đại An
Giới thiệu về bản thân
Ai hỏi ư? Sao lại cần người hỏi mới được nói? Miệng mọc trên mặt ta, tay mọc trên thân ta, thích thì nói, thích thì viết, chẳng ai có quyền cấm.
Người nói ra điều mình nghĩ không sai, chỉ có kẻ hẹp hòi mới khó chịu vì điều đó. Câu "ai hỏi" nghe qua tưởng chặt chẽ nhưng thực chất lại chẳng có chút lý lẽ nào. Nếu mọi lời đều phải đợi người hỏi mới được nói, vậy thế giới này còn gì để bàn, để nghĩ, để phản biện?
Sinh ra ai chẳng có quyền được nói, chứ không phải để ngươi xét xem ai được quyền mở miệng.
Tuổi thơ của em là khoảng thời gian trong sáng và hồn nhiên nhất, chứa đựng nhiều kỷ niệm không thể nào quên. Trong suốt những năm học tiểu học, em đã có biết bao trải nghiệm thú vị, nhưng có lẽ kỷ niệm khiến em nhớ mãi chính là lần đầu tiên em được tham gia cuộc thi kể chuyện theo sách của trường hồi lớp Năm.
Hôm ấy là một buổi sáng mùa thu trong lành, nắng vàng nhẹ trải khắp sân trường. Không khí rộn ràng hơn mọi khi vì hôm đó là ngày diễn ra hội thi kể chuyện. Ngôi trường tiểu học thân yêu của em được trang trí bằng những dải cờ, bóng bay đủ màu sắc. Khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện cho lớp đi thi, tim em vừa vui sướng vừa hồi hộp. Cô bảo em nên chọn câu chuyện “Người mẹ hiền” – một câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động. Ngay tối hôm đó, em bắt đầu tập kể trước gương. Mẹ em là người nghe đầu tiên, mẹ mỉm cười bảo: “Con kể rất tự nhiên, chỉ cần nói chậm hơn một chút nữa thôi.” Những lời động viên của mẹ khiến em thêm tự tin và quyết tâm cố gắng thật tốt.
Trong suốt một tuần trước ngày thi, em tập đi tập lại nhiều lần. Cô giáo tận tình chỉ cho em cách thể hiện cảm xúc, cách nhìn khán giả, cách nhấn giọng. Mỗi buổi tập cùng cô và các bạn đều rất vui. Càng luyện tập, em càng thấy yêu câu chuyện hơn, bởi trong đó có bóng dáng của mẹ mình – người luôn hi sinh và âm thầm lo lắng cho em từng chút một.
Rồi ngày thi cũng đến. Sáng hôm ấy, em dậy sớm hơn mọi ngày. Mặc bộ đồng phục sạch sẽ, đeo khăn quàng đỏ, em cảm thấy lòng mình hồi hộp đến lạ. Khi đến trường, sân trường đã đông nghịt học sinh. Tiếng nói cười rộn ràng, tiếng loa phát nhạc vang lên làm em càng thêm lo lắng. Em cố gắng hít thở sâu để bình tĩnh lại. Khi người dẫn chương trình đọc to: “Sau đây là phần thi của bạn Nguyễn Minh Anh – lớp 5A với câu chuyện *Người mẹ hiền*”, em run run bước lên sân khấu.
Ánh nắng chiếu vào khiến em hơi chói mắt, nhưng khi nhìn xuống thấy cô giáo và mẹ đang mỉm cười động viên, em như được tiếp thêm sức mạnh. Em bắt đầu kể. Lúc đầu, giọng nói của em còn run và nhỏ, nhưng chỉ sau vài câu, em dần nhập tâm hơn. Em kể bằng cả tấm lòng, bằng cảm xúc thật của mình khi nghĩ đến mẹ. Khi đến đoạn người mẹ vượt qua bao khó khăn để cứu con, em cảm thấy sống mũi cay cay, giọng nghẹn lại. Cả sân trường im phăng phắc, mọi người lắng nghe chăm chú. Khi kết thúc câu chuyện, em cúi đầu chào. Tiếng vỗ tay vang lên như sấm, làm tim em đập loạn nhịp. Em cảm thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc vô cùng.
Buổi chiều hôm đó, cô giáo thông báo kết quả: em đạt giải Nhì. Cả lớp vỗ tay chúc mừng, cô giáo khen em đã tự tin và thể hiện rất tốt. Em mỉm cười, cảm thấy niềm vui dâng tràn trong tim. Khi về nhà, mẹ dang tay ôm em và nói: “Con của mẹ giỏi lắm! Quan trọng là con đã dám đứng lên thể hiện bản thân.” Lúc ấy, em mới nhận ra điều quý giá nhất không phải là phần thưởng, mà là sự tự tin và bài học em nhận được sau trải nghiệm ấy.
Từ sau cuộc thi, em trở nên mạnh dạn hơn hẳn. Em không còn sợ đứng trước đám đông nữa, và còn được cô chọn làm người dẫn chương trình trong buổi lễ tổng kết cuối năm. Em hiểu rằng: nếu mình dám tin tưởng vào bản thân và cố gắng hết sức, mình chắc chắn sẽ làm được. Chính cuộc thi kể chuyện năm ấy đã giúp em vượt qua nỗi sợ hãi và trưởng thành hơn rất nhiều.
Bây giờ, em đã học lên trung học, nhưng mỗi khi đi ngang qua ngôi trường tiểu học cũ, em vẫn nhớ lại hình ảnh ngày hôm đó – sân trường rực rỡ, cô giáo hiền hậu, tiếng vỗ tay vang dội và ánh mắt tự hào của mẹ. Tất cả như vẫn còn hiện hữu đâu đây, rõ ràng và ấm áp. Đó là một kỷ niệm giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa, dạy em biết quý trọng sự cố gắng, lòng dũng cảm và tình yêu thương.
Tuổi thơ trôi qua nhanh như những cánh diều lộng gió. Em biết rằng sau này sẽ còn có nhiều thử thách, nhiều trải nghiệm khác trong cuộc đời, nhưng lần thi kể chuyện năm lớp Năm ấy mãi là một dấu mốc đặc biệt – nơi em học được cách tin vào chính mình và hiểu rằng: chỉ cần có quyết tâm, mọi điều đều có thể trở thành hiện thực
Ok, đây là phần **lời giải gọn gàng** để chép nhanh:
---
**Câu 1:** Ngôi kể thứ ba.
**Câu 2:** Người trồng cây hoàng lan là bà của Hà.
**Câu 3:** Biện pháp tu từ nhân hoá – “cả cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà.”
Tác dụng: Làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, thể hiện sức sống mạnh mẽ.
**Câu 4:** Vì Hà xúc động, nhớ thương và biết ơn người bà đã khuất, những cánh hoa gợi lại kỷ niệm với bà.
**Câu 5:Gia đình là nơi yêu thương, chở che và là điểm tựa tinh thần của mỗi người. Ta cần trân trọng và giữ gìn hạnh phúc gia đình
Đúng
541+(218-x)=735
Cách giải:
(218-x)=735-541
218-x=194
X=218+194
X=412
Vậy x=412
Hi
Hi mn
Like cho mk đi
Like cho mk đi
Chiến đấu thật phong cách mà