Nguyễn Khánh Ngọc
Giới thiệu về bản thân
C9:
Biện pháp tu từ nhân hóa giúp thổi hồn vào các sự vật vô tri, làm cho cảnh vật trở nên gần gũi, sinh động và có tâm hồn như con người. Nhờ phép nhân hóa, câu văn không chỉ gợi hình ảnh cụ thể, rõ nét mà còn tăng cường sức gợi cảm, truyền tải cảm xúc tinh tế của tác giả. Sự vật không còn khô khan mà trở nên thân thuộc, giúp người đọc dễ dàng đồng cảm và hình dung. Biện pháp này làm nổi bật những nét đặc trưng, khiến hình ảnh miêu tả trở nên hấp dẫn, sâu sắc và ấn tượng hơn. Qua đó, thế giới xung quanh hiện lên sống động, gần gũi và giàu tính nghệ thuật hơn rất nhiều.C10:
Từ câu chuyện "Võ sĩ Bọ Ngựa" của Tô Hoài, nhân vật Bọ Ngựa con kiêu ngạo, hống hách đã phải nhận bài học nhớ đời khi dám chòng ghẹo bác Cồ Cộ . Rút kinh nghiệm từ câu chuyện, bản thân em cần rèn luyện sự khiêm tốn, lắng nghe lời khuyên của người lớn, không kiêu căng, hợm mình, và biết nhận lỗi khi làm sai.Tết Nguyên đán đối với em không chỉ là những ngày nghỉ học hay được nhận lì xì mà còn là dịp để cả gia đình sum họp, thăm hỏi họ hàng. Trong những cái Tết đã qua, kỉ niệm khiến em nhớ nhất chính là lần đầu tiên em theo bố mẹ đi chúc Tết họ hàng trong ngày mùng Một. Đó là một trải nghiệm vừa vui, vừa ý nghĩa, giúp em hiểu hơn về tình thân gia đình.
Sáng mùng Một Tết, em thức dậy rất sớm. Ngoài trời, không khí se lạnh nhưng trong nhà lại vô cùng ấm áp. Mẹ chuẩn bị cho em bộ quần áo mới tinh, còn bố thì nhắc em phải lễ phép, ngoan ngoãn khi đến chúc Tết mọi người. Em vừa hồi hộp vừa háo hức vì đây là lần đầu tiên em được đi chúc Tết đầy đủ các họ hàng.
Sau khi thắp hương bàn thờ tổ tiên, cả nhà em bắt đầu đi chúc Tết. Điểm đến đầu tiên là nhà ông bà nội. Ngôi nhà quen thuộc được trang trí rực rỡ với hoa đào và câu đối đỏ. Khi bước vào nhà, em khoanh tay lễ phép chúc Tết ông bà. Ông bà mỉm cười hiền hậu, chúc em học giỏi, ngoan ngoãn và trao cho em bao lì xì đỏ thắm. Em cảm thấy rất vui nhưng cũng hơi ngại ngùng.
Tiếp đó, cả nhà em đến chúc Tết các bác, các cô chú trong họ. Mỗi nhà đều có không khí Tết riêng nhưng đều tràn ngập tiếng cười. Em được nghe nhiều câu chuyện về tuổi thơ của bố mẹ, về những cái Tết ngày xưa còn khó khăn nhưng đầy ắp tình người. Những câu chuyện ấy khiến em hiểu hơn về quá khứ và thêm yêu gia đình mình.
Trong chuyến đi chúc Tết, điều khiến em nhớ nhất là khi đến nhà một người bác lớn tuổi trong họ. Bác kể cho em nghe về ý nghĩa của ngày Tết và dặn em phải luôn biết yêu thương, kính trọng người thân. Lời dặn dò ấy tuy giản dị nhưng đã để lại trong em nhiều suy nghĩ.
Buổi trưa, cả nhà quay về nhà ông bà để ăn cơm. Bữa cơm ngày Tết đông đủ con cháu khiến không khí trở nên ấm cúng lạ thường. Em nhận ra rằng việc đi chúc Tết không chỉ là một phong tục mà còn là cách để gắn kết tình cảm gia đình.
Kỉ niệm đi chúc Tết họ hàng năm ấy đã giúp em trưởng thành hơn. Em hiểu rằng Tết không chỉ là niềm vui cá nhân mà còn là dịp để thể hiện sự quan tâm, yêu thương với những người thân yêu. Đó là một kỉ niệm đẹp mà em sẽ luôn trân trọng.
C9:
Câu văn “Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ” sử dụng biện pháp tu từ Nhân hóa (qua các từ ngữ: "thử sự lợi hại", "co cẳng", "đạp phanh phách"). Tác dụng: Làm cho con vật (Dế Mèn) hiện lên sinh động, gần gũi, bộc lộ sự ngông cuồng, tự đắc của nhân vật. Phân tích chi tiết:- Biện pháp tu từ: Nhân hóa.
- Chỉ ra: Loài vật có hành động, cảm xúc như con người (muốn thử vũ khí, co chân đạp ngọn cỏ).
- Tác dụng: Giúp câu văn sinh động, nhấn mạnh tính cách kiêu ngạo, nghịch ngợm của nhân vật kể chuyện.
- C10:
- Qua câu chuyện "Chào Mào và Sáo Sậu", bài học tâm đắc nhất mà em rút ra được là :Qua câu chuyện "Chào Mào và Sáo Sậu", bài học tâm đắc nhất mà em rút ra được là
giá trị của sự khiêm tốn và tình yêu thương quê hương, gia đình. Sáo Sậu vì mải chạy theo danh tiếng hào nhoáng mà đánh mất đi những người bạn hiền lành và quên đi cội nguồn. Đến khi nhận ra lỗi lầm, Sáo mới thấu hiểu sự hối hận và nỗi nhớ quê hương da diết. Câu chuyện trên nhắc nhở chúng ta không nên vì chút thành tích mà quên đi tình cảm tốt đẹp bên cạnh. Bản thân em cần biết sống khiêm tốn, trân trọng những người bạn, người thân yêu quanh mình. Có như vậy, cuộc sống mới thật sự vui vẻ, ý nghĩa và bền vững.
Ưmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmmm
\(\) Vật liệu: Kim loại: Được dùng làm dây dẫn điện ,nồi đun nấu, làm cầu cống, khung nhà, cửa,…: Có ánh kim, dẫn điện tốt, có thể kéo thành sợi và dát mỏng, cứng và bền, có thể bị gỉ.
Vật liệu: Thủy tinh: Được dùng làm bình hoa, chai lọ, cửa kín,…: Trong suốt ,cho ánh sáng đi qua, dẫn nhiệt kém,không dẫn điện ,cứng nhưng giòn ,dễ vỡ.
Vật liệu: Nhựa: Được dùng làm ghế ngồi, ống dẫn nước, tấm lợp,…: Dẻo nhẹ, không dẫn điện, dẫn nhiệt kém, không bị ăn mòn, dễ bị biến dạng nhiệt.
Vật liệu: Gốm, sứ: Được dùng làm chum vại, bát đĩa ,chậu hoa,… với các hình dạng khác nhau: Không bị ăn mòn, dẫn nhiệt kém, hầu như không dẫn điện, cứng nhưng giòn, dễ vỡ.
Vật liệu: Cao su: Được dùng làm lốp xe, gioăng cao su, đệm,…: Đàn hồi, bền, không dẫn điện và nhiệt, không thấm nước, dễ cháy.
Vật liệu: Gỗ: Được dùng làm nhà, khung cửa, bàn, ghế, tủ,…: Bền, chịu lực tố, dễ tạo hình, dễ cháy, có thể bị mối mọt.
- Một số quy định an toàn trong phòng thực hành là:
+ Mặc trang phục gọn gàng, nữ buộc tóc cao, đeo găng tay ,khẩu trang, kính bảo vệ mắt và thiết bị bảo vệ khác( nếu cần thiết).
+ Chỉ tiến hành thí nghiệm khi có người hướng dẫn.
+ Không ăn uống, đùa nghịch trong phòng thí nghiệm không nếm hoặc ngửi mùi hóa chất.
+ Nhận biết các vật liệu nguy hiểm trước khi làm thí nghiệm (vật sắc nhọn, chất dễ cháy nổ ,chất độc, nguồn điện nguy hiểm,…)
+ Sau khi làm xong thí nghiệm, thu gom chất thải để đúng nơi quy định, lau dọn sạch sẽ chỗ làm việc ,sắp xếp dụng cụ gọn gàng đúng chỗ ,rửa tay sạch bằng xà phòng.
a) Nhờ quá trình quang hợp trong tự nhiên mà nguồn oxygen trong không khí được bù lại, không ít đi.
b) Nếu chúng ta đốt quá nhiều nhiên liệu thì môi trường sống của người và động vật khác sẽ bị ảnh hưởng là:
+Con người: gây ra mưa acid làm phá hủy các công trình xây dựng, giảm chất lượng đất, giảm khả năng quang hợp của cây,…..
+Động vật: làm núi lửa phun trào, cháy rừng,……
Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, có rất nhiều câu truyện hay và ý nghĩa.Trong các câu truyện đó, câu truyện Thánh Gióng là câu chuyện em yêu thích nhất.
Ngày xưa, vào đời Vua Hùng thứ sáu, có một đôi vợ chồng mang tiếng là sống tích đức, vậy mà đến già hẵn chưa có con. Một hôm bà trên đường đi ra đồng, thì bà gặp một dấu chân rất to, bà liền tò mò ướm thử chân mình lên dấu chân để xem chân mình to đến đâu. Thật bất ngờ, mấy hôm sau bà liền có thai. Nhưng cái thai bà đang mang rất lạ, đến tận mười hai tháng sau, bà mới sinh ra cậu bé. Bà đặt tên cậu bé là Gióng. Nhưng Gióng rất kì lạ đến tận khi lên ba, cậu vẫn chẳng biết nói, biết đi, đặt đâu nằm đấy. Bấy giờ có giặc Ân sang xâm lược nước ta, thế giặc mạnh, nhà vua sợ quá bèn sái sứ giả đi tìm người tài giỏi cứu nước. Khi sứ giả đi đến nhà của Gióng, Gióng liền cất tiếng nói đầu tiên bảo mẹ là: “ mẹ mời sứ giả vào đây cho con”. Sau khi người mẹ Gióng sứ giả vào nhà, Gióng liền cất tiếng nói thứ hai: “ ông về tâu với vua là đúc cho tôi một con ngưạ sắt, một bộ giáp sắt, một cây roi sắt tôi sẽ đánh tan lũ giặc này”.Sau đó ,sứ giả mừng rỡ về tâu vua. Sau khi nghe xong vua liền chuyền cho thợ rèn làm gấp những gì Gióng đã dặn.
Sau khi nói chuyện với sứ giả, Gióng lớn nhanh như thổi cơm ăn mấy cũng chẳng no, áo mới mặc đã căng đứt chỉ. Hai vợ chồng sống tích góp được bao cũng chả đủ cho Gióng ăn. Thế là hai vợ chồng đành phải vay hàng xóm láng giềng để cho Gióng ăn. Sau khi bà con trong xóm biết chuyện, ai cũng rất vui vẻ góp gạo cho Gióng ăn. Vì ai cũng mong Gióng đánh đuổi giặc Ân để đất nước được yên bình. Lúc này giặc đã tràn đến chân núi Trâu. Thế nước rất nguy, vừa kịp lúc đó nhà vua đã đem đồ đến cho Gióng, Gióng đứng dậy vươn vai cái đã thành một tràng tráng sĩ khổng lồ. Tráng sĩ mặc áo giáp xong liền vỗ vào mông ngựa .Ngựa hí dài mấy tiếng sau đó bay thẳng đến chỗ giặc. Tráng sĩ dùng doi quật tới tấp vào giặc, giặc chết như ngả dạ
Câu 1: Văn bản trên được viết theo thể thơ lục bát .
Câu 2: Bên cạnh tiếng ve, những âm thanh xuất hiện trong văn bản là: tiếng mẹ ru, tiếng gió mùa thu.
Câu 3: Tác dụng của biện pháp tu từ so sánh là: Là làm cho lời văn hay hơn, đẹp hơn, nhằm tăng sức gợi hình, gợi cảm trong diễn đạt và tạo ấn tượng với người đọc.
Câu 4: Nhận xét của em về hình ảnh người mẹ trong văn bản trên là: Người mẹ trong bài thơ rất chịu thương chịu khó, sẵn sàng hi sinh mọi thứ để cho con một giấc ngủ yên.
Câu 5: Theo em lời ru của mẹ có vai trò là: Giúp chúng ta có một giấc ngủ ngon.