Nguyễn Anh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Anh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. Tác hại của việc bắt chước người khác là chúng ta bị mất đi chất riêng của chính mình,thậm chí còn có thể mất đi sự sáng tạo.khi nhiều bắt chước nhau dẫn đến việc xã hội có nguy cơ bị rơi vào sự đơn điệu và khó phát triển theo cách riêng của mình.Đã thế,một số bạn trẻ ngày nay thường bắt chước những điều sai trái,lệch lạc dẫn đến những hậu quả không đáng có.Vì vậy đừng đau đòi theo phong trào mà hãy sống thật với bản thân mình thay vì trở thành bản sao của người khác!

Câu 2.

Bài làm

Trong cuộc đời mỗi người, ai cũng có những trải nghiệm khó quên. Tôi còn nhớ mãi trải nghiệm lễ hội Trung thu thời thơ ấu ở trường THCS Ngô Sĩ Liên. Đó là trải nghiệm đáng nhớ nhưng lại đầy ý nghĩa đối với bản thân. Hôm ấy là một buổi chiều có tiết trời mưa thu mát mẻ, tôi đi đến lớp và nhìn mọi người đang tất bật chuẩn bị, sửa soạn cho chính bản thân mình. Các mẹ thì đang bận rộn hướng dẫn các bạn làm mâm ngũ quả. Các bạn nữ và tôi thì ngồi trang điểm, làm tóc, tô son. Các bạn nam thì đi chơi đá bóng. Tiếng nhạc vang lên, tất cả mọi người ồ ạt chạy ra sân trường rồi. Lớp tôi và lớp khác giúp các cô bê đồ ra để chuẩn bị, làm tâm mâm ngũ quả. Khi đã bê đầy đủ ra ngoài sân, để ra ngoài sân, bọn tôi mới bảo nhau là:

- Ê, chúng mày ơi hay bây giờ đi chơi đi, 3h30 mới được làm.

- Ok!

Thế là mọi người lũ lượt đi ra chơi trò chơi. Lớp có nhiều trò trò lắm! Như là đập niêu, bịt quà, vốn dẻo, bịt mắt bắt bóng... chơi hết một lượt các trò, thì nghe thấy tiếng thông báo:

- Các bạn học sinh chú ý, còn năm phút nữa sẽ đến giờ làm mâm ngũ quả, đề nghị các bạn học sinh di chuyển về chỗ ngồi để chương trình được bắt đầu!

Bọn tôi lập tức di chuyển về chỗ ngồi để làm mâm ngũ quả. Tiếng trống vang lên, bọn tôi lập tức bắt tay vào làm. Tôi làm con nhím, còn ba bạn còn lại đều làm những con vật riêng. Bạn Quỳnh Anh ngồi cạnh tôi thì lấy vỏ xiên vào quả táo để cho các bạn làm nhím. Thắng thì làm chú chó nhỏ. Trong quá trình làm thì cũng có một số rủi ro nhỏ, ví dụ như là bị gai nhím đâm vào tay hay bị rơi hoặc là bị dao làm chảy máu tay. Ngoài ra thì ra phần tất cả mọi người còn lo lắng vì thời gian chỉ có bốn lăm phút.

Bày mâm ngũ quả thật sự đòi hỏi sự khéo léo vì ngoài việc phải vừa đẹp vừa bắt mắt mà còn phải hợp lí.

Khi chỉ còn 15p cuối, chúng tôi lập tức dọn dẹp hậu trường, khi áy rất mệt mà lại cực kì vui vì thành quả của bọn đúng với công sức mà bọn tôi đã bỏ ra. Nhớ không nhầm thì lớp chúng tôi được giải ba cơ đấy !
Kỉ niệm mà tôi muốn chia sẻ với các bạn chỉ đến đây thôi. Cảm ơn vì đã lắng nghe trải nghiệm của tôi nhé

1.Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

2.Từ láy là:líu ríu,lăng xăng.

3. Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại vì có nhân vật là động vật được nhân hóa.

4.Trong câu chuyện,Vẹt chỉ biết bắt chước mà không hiểu gì cả nên em không đồng tình với cách bắt chước của Vẹt.Vì nếu chỉ biết bắt chước người thì sẽ chẳng hiểu đó là gì cả.

5.Văn bản đã để lại cho chúng ta bài học sâu sắc.Đó là sống trên đời đừng biết bắt chước người khác nên biết tự tạo ra chất riêng của mình.Vì nếu chỉ đi bắt chước người khác thì chắc gì bạn đã hiểu điều họ làm có ý nghĩa gì.Đây là bài học dành cho mỗi chúng ta.

Trong cuộc đời của mỗi người, ai cũng có những trai nghiệm khó quên, có thể là trải nghiệm vui hay trai nghiệm buồn, thậm chi giúp mình trường thảnh và tôi cũng vậy, Đó là việc tôi bị điểm kém trong bài kiểm tra tiếng Anh
vào sáng ngày thư tư, tôi vui vẻ cười đùa với bạn và nghĩ ngày hôm nay của mình sẽ suôn sẻ lắm đây. Tiếng trong trường vang lên, cô giáo lặng lẽ bước vào lớp rồi bảo:
-Hôm nay cô sẽ trả bài kiểm tra !
Cả lớp im phắt, không một tiếc thở dài. Tim tôi đập thình thịch thịch. Cô tự tay đi phát bài cho từng bạn một. Từng con số 8, 9, 10 vụt lên trên bài của tôi lướt... Tim tôi như thắt lại khi thấy tên mình được đọc. Cô để lặng tờ đói tờ giấy kiểm tra lên bàn, rồi nói một lời. Tôi chậm rãi mở tờ giấy, tôi hiểu lí do sao cô không đọc điểm của tôi. Một con số "5" đỏ chói nổi bật giữa trang vở, dường như mọi thứ chế giễu tôi. Cổ họng tôi nghẹn lại, tai ù đi, mọi âm thanh xung quanh như tan biến đi mất. Bạn bên cạnh tôi còn được hơn 8 điểm, tôi nhìn lại bài mình tự ái,

Tan học về, bước chân tôi nặng trĩu. Con đường về nhà quá thuộc bỗng dưng nay tôi thấy lại dài đến thế. Lạ lùng thay, tiếng gió rì rào như đang rủ rỉ thì thầm trách móc. Mẹ mở cửa nở nụ cười hiền hậu:

-Đi học có vui ko con? Mẹ mang cặp sách đây mẹ cất cho! Tôi nói khẽ:

- Hôm nay, con được 5... 5 điểm TA ạ! Mẹ cầm bài kiểm tra, im lặng rồi đi vào phòng. Một lát sau, mẹ ra ngoài và bảo: "Đi lên tắm đi". Tôi cứ có cảm giác mẹ đã khóc khiến lòng tôi day dứt. Tối hôm đó, tôi ngồi vào bàn học, lật mở cuốn Ngữ Văn Vở Anh. Những dòng chữ cứ lu mờ mà phát ra tiếng thì thầm tôi học. Mẹ bước vào phòng tôi, nói khẽ:

- Con biết sai là tốt mẹ mừng rồi, lần sau cố gắng nhé! Nghe mẹ nói, tôi như có thêm động lực. Lần kiểm tra sau tôi được 9,5 điểm. Nụ cười hiền hậu của mẹ theo tôi như vui vẻ hơn. Sau lần đó, tôi hiểu được tầm quan trọng của việc cố gắng. Câu chuyện tôi gửi gắm đến các bạn chỉ đến đây thôi. Nó mỏng manh chỉ còn là một kí ức nhạt nhòa nhưng sẽ được tôi nhớ mãi. Cám ơn vì đã lắng câu chuyện của tôi !


1. Văn bản trên thuộc thể loại truyện đồng thoại.

2.Theo văn bản,ngững hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh vào mùa hè nắng nóng và mưa dông.

3. Từ láy là:chật chội ,lồng lộng. Nghĩa của từ "lồng lộng" là dữ dội,nghĩa của từ "chật chội" là chật đến mức gây ra cảm giác bí bách,khó chịu.

4. Nhân vật "tôi "thể hiện những đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại là:mang cả đặc tính của thực vật vừa mang đặc tính của con người.

5.Văn bản đã để lại cho chúng ta bài học sâu sắc.Đó là phải biết tin tưởng vào chính bản thân mình. Vì nếu đến chính mình ta còn chưa tin tưởng thì tại sao mình có thể tin tưởng người khác.Đây là bài học dành cho mỗi chúng ta.