Giáp Hương Thảo
Giới thiệu về bản thân
Câu chuyện xảy ra cách đây cũng bảy năm rồi nhưng nó vẫn khắc sâu trong tâm trí tôi đến tận bây giờ . Khi nhớ lại câu chuyện ấy lòng tôi lại trào nên một nỗi ân hận khó tả. Hôm ấy là một ngày mưa tầm tã,lúc đó em đang trên đường về quê thăm ông bà.Lúc đó em chạy vào ôm người ông ngoại mà em yêu quý đang ngủ say,em gọi mãi:”Ông ơi ,ông dậy chơi với con đi “.Nhưng tôi gọi mãi ,ông vẫn không trả lời tôi .Sau đó bà tôi bước vào phòng ông bảo rằng ra ngoài cho ông yên nghỉ lúc đó tôi mới biết là ông đã mất chứ không phải ông đang ngủ.Tôi oà khóc , bà ôm tôi vào lòng rồi an ủi tôi . Lúc đó tâm trạng cả nhà đều nặng nề mọi người đều khóc . Và đó là kỉ niệm buồn nhất của tôi và cho đến bây giờ kỉ niệm ấy ,cảm xúc ấy tôi không bao giờ quên
1:Truyện này thuộc thể loại truyện đồng thoại 2:Những hạt dẻ gai lớn lên bên sườn núi. 3:lạ lẫm :không quen thuộc , xa lạ. 4:thể hiện sự thơ ngây , bé bỏng trong tuyện đồng thoại
5:Sau này khi chúng ta trưởng thành khi không còn bé bỏng nữa thì chúng ta phải dũng cảm đối mặt với những khó khăn bên ngoài giúp chúng ta thêm trưởng thành hơn.