Đoàn Huy Khánh
Giới thiệu về bản thân
tui vừa đc tỏ tình hôm qua xong
ai hỏi
Mùa hè năm ấy, tôi mười hai tuổi, cái tuổi mà những đứa trẻ khác đang háo hức chờ đợi những chuyến đi chơi xa cùng gia đình, những buổi tụ tập bạn bè rộn rã tiếng cười. Nhưng với tôi, mùa hè ấy lại mang một màu buồn man mác, một nỗi mất mát khó phai. Đó là mùa hè tôi phải nói lời tạm biệt với người bà kính yêu, người đã dành cả cuộc đời để chăm sóc và yêu thương tôi.
Câu 1. Văn bản trên là một đoạn trích từ một truyện ngắn hoặc một tác phẩm văn xuôi có tính chất tự sự.
Đáp án: Truyện ngắn/Văn xuôi tự sự.
Câu 2. Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, phải trải qua mùa đông khắc nghiệt và đối mặt với nhiều thử thách để nảy mầm và phát triển.
Đáp án: Trong hoàn cảnh khó khăn, khắc nghiệt
Câu 3. Hai từ láy có trong văn bản và nghĩa của chúng:
Đáp án: Lặng lẽ (yên tĩnh), nhỏ nhắn (bé nhỏ).
câu1:
Thói bắt chước, dù đôi khi vô hại, lại tiềm ẩn những tác hại khôn lường đối với sự phát triển cá nhân và xã hội. Khi ta mù quáng bắt chước người khác, ta đánh mất đi bản sắc riêng, trở thành bản sao nhạt nhòa và thiếu sức sống. Sự sáng tạo và khả năng tư duy độc lập bị kìm hãm, khiến ta khó có thể đạt được thành công thực sự. Hơn nữa, việc bắt chước một cách thiếu chọn lọc có thể dẫn đến những hành vi tiêu cực, thậm chí là vi phạm đạo đức và pháp luật. Trong xã hội, thói bắt chước lan rộng sẽ tạo ra sự đồng nhất giả tạo, làm mất đi sự đa dạng và phong phú của văn hóa. Vì vậy, mỗi người cần ý thức được tầm quan trọng của việc giữ gìn bản sắc cá nhân, đồng thời học hỏi một cách có chọn lọc để hoàn thiện bản thân.
câu2:
Kỷ Niệm Về Người Thầy Đầu Tiên
Ngày đầu tiên bước chân vào lớp Một, tôi còn là một đứa trẻ rụt rè, bỡ ngỡ. Mọi thứ xung quanh đều mới lạ, từ những dãy bàn ghế thẳng hàng đến những khuôn mặt xa lạ của bạn bè. Trong sự lo lắng ấy, cô giáo chủ nhiệm, cô Lan, xuất hiện như một thiên thần. Cô có nụ cười hiền hậu, giọng nói ấm áp và đôi mắt chứa chan yêu thương. Cô không chỉ dạy chúng tôi những con chữ đầu tiên mà còn dạy chúng tôi cách yêu thương, chia sẻ và tôn trọng lẫn nhau.
Cô Lan luôn kiên nhẫn với những học sinh chậm hiểu, nhẹ nhàng giảng giải cho đến khi chúng tôi nắm vững kiến thức. Cô thường kể những câu chuyện cổ tích, những bài học đạo đức giản dị nhưng sâu sắc, giúp chúng tôi hình thành nhân cách tốt đẹp. Tôi nhớ mãi một lần, khi tôi lỡ làm bẩn áo của bạn, cô không hề trách mắng mà ân cần hướng dẫn tôi cách giặt sạch vết bẩn và động viên tôi xin lỗi bạn. Hành động nhỏ bé ấy đã dạy tôi bài học về sự trung thực và trách nhiệm.
Thời gian trôi qua, tôi đã lớn khôn và rời xa mái trường tiểu học. Tuy nhiên, hình ảnh cô Lan vẫn luôn sống mãi trong trái tim tôi. Cô không chỉ là một người thầy mà còn là một người mẹ, người bạn lớn của tôi. Những bài học mà cô đã dạy, những kỷ niệm mà cô đã tạo ra đã trở thành hành trang quý giá, giúp tôi vững bước trên con đường trưởng thành. Tôi luôn biết ơn cô Lan vì tất cả những gì cô đã dành cho tôi.
câu1:
Đáp án:Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
câu2:
Đáp án:Hai từ láy trong câu chuyện là "lăng xăng" và "nhanh nhảu".
câu3:
Đáp án: Câu chuyện trên thuộc thể loại truyện đồng thoại vì nhân vật chính là Vẹt, một loài vật được nhân cách hóa, và câu chuyện mang đến những bài học ý nghĩa về cuộc sống thông qua hình ảnh các con vật.
câu4:
Đáp án: Em không đồng tình với hành động bắt chước của Vẹt vì việc bắt chước mù quáng có thể dẫn đến hậu quả không tốt và làm mất đi sự độc đáo của mỗi cá nhân.
câu5:
Đáp án: Bài học rút ra là cần suy nghĩ kỹ trước khi hành động, học hỏi một cách sáng tạo và giữ gìn sự độc đáo của bản thân.