Nguyễn Trúc Bảo Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Trúc Bảo Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc sống, cách chúng ta nhìn nhận và đánh giá người khác có ảnh hưởng lớn đến các mối quan hệ xung quanh. Tuy nhiên, nhiều khi con người lại dễ rơi vào tình trạng thiếu cảm thông, vội vàng phán xét người khác chỉ dựa trên những gì mình nhìn thấy. Đây là một vấn đề đáng suy nghĩ trong xã hội.


Thiếu cảm thông nghĩa là không đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để hiểu suy nghĩ, cảm xúc và khó khăn của họ. Khi thiếu sự cảm thông, con người dễ hiểu lầm, đánh giá sai hoặc có những lời nói, hành động làm tổn thương người khác. Trong văn bản “Hoa rừng”, các chiến sĩ ban đầu đã hiểu lầm và thiếu tôn trọng Phước vì nghĩ rằng cô lạnh lùng, không quan tâm đến sự mệt mỏi của họ. Chỉ khi biết được sự hi sinh thầm lặng của cô, họ mới nhận ra sai lầm của mình và cảm thấy hối hận. Điều đó cho thấy việc thiếu cảm thông có thể khiến ta đánh giá sai về người khác.


Trong thực tế, tình trạng này vẫn xảy ra khá nhiều. Chẳng hạn, có người nhìn thấy bạn bè ít nói liền cho rằng họ kiêu ngạo, nhưng thực ra họ chỉ nhút nhát hoặc đang gặp khó khăn. Có khi ta thấy ai đó không giúp đỡ mình ngay lập tức và vội nghĩ họ vô tâm, trong khi có thể họ đang bận rộn hoặc có vấn đề riêng. Những cách nhìn nhận vội vàng như vậy dễ tạo ra hiểu lầm và làm rạn nứt các mối quan hệ.


Vì vậy, mỗi người cần học cách cảm thông và thấu hiểu người khác. Trước khi đánh giá ai đó, ta nên bình tĩnh suy nghĩ, tìm hiểu rõ hoàn cảnh và đặt mình vào vị trí của họ. Đồng thời, chúng ta cũng cần biết lắng nghe, tôn trọng và nhìn nhận con người bằng thái độ bao dung hơn.


Tóm lại, cảm thông là một phẩm chất rất quan trọng trong cuộc sống. Khi biết thấu hiểu và chia sẻ với người khác, chúng ta không chỉ tránh được những hiểu lầm không đáng có mà còn xây dựng được những mối quan hệ tốt đẹp, chân thành và bền vững hơn.


Qua văn bản, em rút ra bài học rằng khi nhìn nhận và đánh giá người khác, chúng ta không nên vội vàng kết luận chỉ từ những biểu hiện bên ngoài. Mỗi người đều có hoàn cảnh và những cố gắng thầm lặng mà ta có thể chưa hiểu hết. Vì vậy, cần biết lắng nghe, tìm hiểu và đặt mình vào vị trí của người khác để cảm thông. Khi hiểu rõ hơn, ta sẽ tránh được những suy nghĩ sai lầm và biết trân trọng những phẩm chất tốt đẹp của họ. Điều đó giúp các mối quan hệ trở nên tốt đẹp và chân thành hơn.


Câu 1 (khoảng 200 chữ):


Sau khi đọc bài thơ “Mùa cỏ nở hoa”, em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp thiêng liêng và bền bỉ của tình mẫu tử. Hình ảnh người mẹ được ví như cánh đồng rộng lớn, còn con là “cỏ nở hoa trong lòng mẹ” gợi cho em nhiều xúc động. Cánh đồng ấy âm thầm đón nắng, hứng sương, nuôi dưỡng từng mầm xanh lớn lên, cũng như mẹ lặng lẽ hi sinh để con trưởng thành. Những câu thơ giản dị nhưng chan chứa yêu thương đã giúp em hiểu rằng tình mẹ bao la, dịu dàng mà mạnh mẽ vô cùng. Mẹ không chỉ cho con sự sống mà còn trao cho con niềm tin, hạnh phúc và điểm tựa suốt đời. Đọc bài thơ, em càng thêm yêu thương, biết ơn mẹ và tự nhủ phải sống tốt hơn mỗi ngày để xứng đáng với công lao sinh thành, dưỡng dục ấy.

Câu 2 (khoảng 400 chữ):


Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng và cao quý nhất trong cuộc đời mỗi con người. Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” đã khắc họa hình ảnh người mẹ như cánh đồng bao dung, bền bỉ nuôi dưỡng đứa con trưởng thành. Tuy nhiên, trong xã hội hiện nay, vẫn còn không ít người sống vô tâm, thờ ơ, thậm chí không coi trọng cha mẹ – điều đó thật đáng suy ngẫm.


Cha mẹ là những người đã sinh thành, nuôi dưỡng và hi sinh thầm lặng vì con cái. Từ những bữa ăn, giấc ngủ đến việc học hành, tương lai của con, cha mẹ luôn dành trọn tâm sức. Thế nhưng, có những người khi lớn lên lại xem sự hi sinh ấy là điều hiển nhiên. Họ mải mê với công việc, bạn bè, thế giới riêng mà quên đi sự quan tâm, chăm sóc cha mẹ. Thậm chí có người còn có lời nói, hành động thiếu tôn trọng, làm cha mẹ buồn lòng. Đó là biểu hiện của lối sống ích kỉ, thiếu trách nhiệm và thiếu lòng biết ơn.


Nguyên nhân của thực trạng này có thể do áp lực cuộc sống, do sự thay đổi của xã hội hiện đại, hoặc do cách giáo dục chưa chú trọng bồi dưỡng lòng hiếu thảo. Tuy nhiên, dù trong hoàn cảnh nào, việc yêu thương và kính trọng cha mẹ vẫn là đạo lí làm người. Một người có thể thành công ngoài xã hội nhưng nếu sống vô tâm với cha mẹ thì khó có thể được coi là người có nhân cách trọn vẹn.


Mỗi chúng ta cần ý thức rõ bổn phận của mình đối với cha mẹ. Yêu thương không phải điều gì lớn lao, mà bắt đầu từ những hành động nhỏ như lắng nghe, chia sẻ, giúp đỡ việc nhà và quan tâm khi cha mẹ mệt mỏi. Khi còn có thể, hãy trân trọng từng khoảnh khắc bên cha mẹ, bởi thời gian không chờ đợi ai.


Tình mẫu tử là nguồn cội của yêu thương. Biết trân trọng và gìn giữ tình cảm ấy chính là cách để mỗi người sống đẹp và sống có ý nghĩa hơn.



Để giữ gìn và vun đắp tình mẫu tử cao quý, trước hết em sẽ luôn yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ. Em cố gắng chăm ngoan, học tập tốt để mẹ vui lòng. Hằng ngày, em chủ động giúp mẹ những việc vừa sức như quét nhà, rửa bát, gấp quần áo. Em cũng sẽ lắng nghe, chia sẻ với mẹ nhiều hơn thay vì im lặng hay cáu gắt. Khi mẹ mệt, em quan tâm, hỏi han và động viên mẹ. Những việc làm nhỏ bé nhưng chân thành ấy sẽ giúp tình cảm mẹ con ngày càng bền chặt.


Trong nền văn học Việt Nam giai đoạn trước Cách mạng tháng Tám, Nam Cao là cây bút hiện thực xuất sắc, luôn trăn trở về số phận con người, đặc biệt là người nông dân nghèo. Truyện ngắn "Lão Hạc" là một trong những tác phẩm tiêu biểu của ông. Tác phẩm không chỉ phản ánh cuộc sống cơ cực, bế tắc của người nông dân trong xã hội cũ mà còn làm nổi bât vẻ đẹp tâm hồn, lòng tự trọng và tình yêu thương con sâu sắc của họ.

Câu chuyện xoay quanh nhân vật Lão Hạc - một người nông dân già yếu, sống cô đơn vì vợ mất sớm, con trai phẫn chí bỏ đi làm đồn điền cao su. Tài sản quý giá nhất của lão là mảnh vườn - dành cho con trai sau này- và con chó Vàng, kỉ vật của con. Vì quá nghèo túng, không có việc làm, lại bị ốm đau, lão buộc phải bán con chó. Sau đó, lão gửi tiền nhờ ông giáo dữ hộ để lo hậu sự và quyết không tiêu vào mảnh vườn của con. Cuối cùng, lão chọn cái chết dữ dội để bảo toàn nhân cách và lòng tự trọng.

Điểm nổi bật nhất ở nhân vật lão Hạc chính là tình yêu thương con vô bờ bến. Dù cuộc sống thiếu thốn,lão vẫn quyết giữ lại mảnh vườn cho con trai. Lão chấp nhận đói khổ , ăn uống tằn tiện để không xâm phạm vào tài sant của con. Khi bán chó Vàng, đau đớn và day dứt như vừa làm điều gì tội lỗi. Lão kể chuyện bán chó với ông giáo trong nước mắt, tự trách mình là kẻ" lừa một con chó" . Qua chi tiết ấy, ta thấy lão là người giàu lòng nhân hậu, sống tình nghĩa và chân thật.

Không chỉ yêu thương con, lão Hạc còn là người có lòng tự trọng cao. Dù rơi vào cảnh túng quẫn , lão không muốn phiền lụy ai. Lão thà chọn cái chết còn hơn sống nhờ vả, ăn vào tiền của con. Cái chết của lão tuy đau đớn nhưng thể hiện sự quyết liệt để giữ gìn phẩm giá. Qua đó, Nam Cao khẳng định : dù bị đẩy đến bước đường cùng, người nông dân lương thiện vẫn giữ được nhân cách trong sạch.

Bên cạnh lão Hạc, nhân vật ông giáo cũng góp phần làm nổi bật tư tưởng tác phẩm. Ông giáo là người trí thức nghèo, giàu lòng cảm thông. Qua cái nhìn của ông giáo, câu chuyện hiện lên chân thực, xúc đọng và giàu tính nhân văn. Ông hiểu, trân trọng và bênh vực lão Hạc , từ đó thể hiện quan điểm nhân đạo sâu sắc của Nam Cao.

Về nghệ thuật, truyện được kể theo ngôi thứ nhất qua lời ông giáo, giúp câu chuyện trở nên tự nhiên , gần gũi và chân thực. Cách xây dựng tâm lí nhân vật tinh tế, đặc biệt là diễn biến tâm trạng của lão Hạc khi bán chó và trước khi chết, đã tạo nên sức lay động mạnh mẽ. Ngôn ngữ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức biểu cảm.

Tóm lại, "Lão Hạc" là tác phẩm giàu giá trị hiện thức và nhân đạo. Truyện giúp em hiểu rõ hơn về cuộc sống khốn khổ của người nông dân trước Cách mạng và càng trân trọng những phẩm chất tốt đẹp của họ. Qua nhân vật lão Hạc , em cảm nhận được rằng trong bất cứ hoàn cảnh nào, nhân cách và lòng tự trọng vẫn là điều quý giá nhất của con người.

Bài thơ Khi mùa mưa đến của Trần Hòa Bình gợi lên trong em cẩm nhận về một cảm hứng trần đầy yêu thương và hi vọng. Trước mùa mưa, nhà thơ không chỉ miêu tả cảnh thiên nhiên tươi mát , trong lành mà còn gửi gắm niềm vui, sự háo hức trước sự hồi sinh của làng quê. Mưa đén làm đất trời thêm màu mỡ, con người như trẻ lại, lòng người cũng mở rộng hơn. Qua đó, em cảm nhận nhận được tình yêu tha thiết của nhà thơ với quê hương và khát vọng được cống hiến, được" hóa phù sa" để bồi đắp cho cuộc đời.

Câu thơ " Ta hóa phù sa mỗi bến chờ" trong bài Khi mìa mưa đến của Trần Hòa Bình thể hiện ước nguyện được hóa thân thành phù sa để bồi đắp, nuôi dưỡng cho những bến bờ quê hương.

"Phù sa" tượng trưng cho sự màu mỡ, cho sự sống và sự sinh sôi. Vì vậy, câu thơ thể hiện khát vọng sống có ích, cống hiến thầm lặng và niềm tin vào sự hồi sinh, tươi mới của cuộc sống sau những mùa mưa.