Nguyễn Xuân Hiệu
Giới thiệu về bản thân
???
Ừ😲
Linh tinh😔
Trong cuộc đời học sinh, có những kỷ niệm tựa như những thước phim quý giá mà mỗi khi chạm vào, lòng ta lại bồi hồi xúc động. Với tôi, trải nghiệm đáng nhớ nhất chính là buổi liên hoan chia tay cuối năm lớp 5 cùng cô giáo chủ nhiệm và các bạn. Hôm đó là một ngày nắng rực rỡ, nhưng không khí trong lớp lại trầm mặc lạ thường. Khác với vẻ ồn ào, tinh nghịch mọi khi, cả lớp hôm ấy đều im lặng. Cô giáo bước vào lớp với nụ cười hiền hậu, nhưng đôi mắt cô có chút đỏ hoe. Cô không dạy bài mới mà dành trọn thời gian để ngồi lại, cùng chúng tôi ôn lại những kỷ niệm suốt 5 năm gắn bó. Phần đáng nhớ nhất là khi chúng tôi cùng nhau chuẩn bị bữa tiệc nhỏ. Mỗi bạn mang đến một món ăn: người mang bánh ngọt, người mang trái cây. Chúng tôi vừa ăn, vừa chuyền tay nhau cuốn lưu bút để viết những lời chúc chân thành nhất. Bất ngờ, bạn lớp trưởng đứng dậy, thay mặt cả lớp đọc lời cảm ơn cô. Những lời nói vụng về nhưng chứa đựng biết bao tình cảm khiến cả lớp òa khóc. Tôi nhớ mãi cái ôm ấm áp của cô, cô khẽ thì thầm: "Dù đi đâu, các con vẫn mãi là học trò nhỏ của cô". Giây phút ấy, tôi bỗng nhận ra trường học không chỉ là nơi truyền thụ kiến thức, mà còn là một gia đình lớn. Sự tận tụy của cô và tình bạn trong sáng của các bạn đã dạy cho tôi biết thế nào là sự chia sẻ và lòng biết ơn. Kỷ niệm ấy đã trở thành động lực giúp tôi vững bước hơn trên con đường học vấn sau này. Dù thời gian có trôi xa, hình ảnh cô giáo bên bục giảng và nụ cười của những người bạn thân thương vẫn sẽ luôn nằm ở một góc trang trọng nhất trong trái tim tôi.
Em sẽ đổ rác đúng nơi quy định, không đổ rác bừa bãi để bảo vệ môi trường sanh, sạch, đẹp