Nguyễn Thị Hồng Anh
Giới thiệu về bản thân
câu 1
truyện ngắn
câu 2
người kể chuyện trong văn bản là người kể chuyện toàn tri.
câu 3
thành phần chêm xen là (như mấy tuồng cải lương bây giờ hay hát)
tác dụng:
Bổ sung thông tin, đưa ra một sự so sánh thực tế để làm rõ hơn cho những tình huống "nghiệt ngã" (người mẹ nghèo bị hắt hủi, người mẹ giàu tàn nhẫn) mà nhân vật San đang liên tưởng đến. Nó giúp người đọc hình dung rõ hơn về kiểu kịch bản bi lụy, éo le đặc trưng trong các tuồng cải lương mà San thường xem
Giúp lời văn trở nên sinh động, gần gũi với đời sống và bộc lộ rõ nét tâm hồn, sở thích cũng như cách nhìn nhận thế giới của nhân vật San — một cô gái vốn mang trong mình niềm đam mê với nghệ thuật cải lương.
câu 4
Đoạn văn sử dụng điểm nhìn trần thuật từ bên trong (nhập thân vào nhân vật San).Tác dụng:
Khắc họa chiều sâu tâm lý: Điểm nhìn này giúp người đọc thấu hiểu nỗi đau và sự cô đơn cùng cực của San. "Ngủ" không chỉ là nghỉ ngơi, mà là một cách trốn tránh hiện thực nghiệt ngã ("khỏi thấy lòng buồn") và để nuôi dưỡng hy vọng mong manh ("mơ thấy mình trở thành đào hát").
- Tạo sự đồng cảm: Người đọc không chỉ "xem" câu chuyện mà như đang "sống" cùng cảm xúc của nhân vật, từ đó gợi lên lòng trắc ẩn trước phận đời "bèo bọt" của hai mẹ con.
- Tăng tính khách quan cho cảm xúc: Thay vì tác giả trực tiếp than vãn, việc để nhân vật tự bộc bạch qua dòng suy nghĩ khiến nỗi buồn trở nên chân thực và ám ảnh hơn.