Nguyễn Đức Quang
Giới thiệu về bản thân
Vào đầu năm học vừa rồi, em cùng các bạn trong lớp được tham gia một chuyến đi tham quan di tích lịch sử Văn Miếu – Quốc Tử Giám ở Hà Nội. Đây là chuyến đi mà em vô cùng háo hức và để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc.
Buổi sáng hôm ấy, thời tiết thật đẹp, bầu trời trong xanh, không khí mát mẻ. Xe chở đoàn chúng em lăn bánh từ cổng trường trong tiếng nói cười rộn ràng. Khi đặt chân đến Văn Miếu, em choáng ngợp trước vẻ cổ kính và trang nghiêm của nơi đây. Những hàng cây cổ thụ tỏa bóng mát, những mái ngói rêu phong và tấm bia tiến sĩ khắc tên bao bậc hiền tài khiến em cảm nhận rõ không khí của một trung tâm văn hoá, giáo dục ngàn xưa.
Cô hướng dẫn viên kể cho chúng em nghe về lịch sử hình thành Văn Miếu – Quốc Tử Giám, về những vị vua trọng đạo học và những bậc sĩ tử tài năng từng bước ra từ nơi này. Em chăm chú lắng nghe, tưởng tượng như mình đang sống trong thời xưa, giữa khung cảnh các nho sinh áo dài, tay cầm bút nghiên chuẩn bị cho kì thi Hội.
Trước khi ra về, em còn chụp lại nhiều bức ảnh lưu niệm cùng thầy cô và bạn bè. Chuyến tham quan tuy ngắn nhưng đã giúp em hiểu thêm về truyền thống hiếu học, tôn sư trọng đạo của dân tộc ta. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với thế hệ cha ông đi trước
Chuyến đi đến Văn Miếu – Quốc Tử Giám không chỉ mang lại cho em niềm vui mà còn là một bài học quý giá về lòng biết ơn và ý chí vươn lên trong học tập. Đó thực sự là một kỷ niệm đáng nhớ trong tuổi học trò của em.
Niềm hi vọng là ngọn lửa thắp sáng tâm hồn con người giữa những lúc khó khăn, thử thách của cuộc đời. Khi đối mặt với gian nan, chính hi vọng giúp ta có thêm sức mạnh để đứng dậy và tiếp tục bước đi. Người có hi vọng sẽ luôn nhìn thấy ánh sáng dù trong đêm tối, luôn tin rằng sau cơn mưa trời lại sáng. Giống như tiếng pháo “một tiếng đùng” báo hiệu mùa xuân đến, hi vọng mang đến niềm tin vào sự đổi thay, vào một tương lai tốt đẹp hơn. Vì thế, mỗi chúng ta cần nuôi dưỡng niềm hi vọng trong trái tim mình để sống lạc quan, mạnh mẽ và không ngừng vươn lên.
Bài thơ “Chợ Đồng” thể hiện tâm trạng bồi hồi, hoài niệm và man mác buồn của Nguyễn Khuyến khi nhớ về cảnh chợ quê xưa mỗi dịp cuối năm. Nhà thơ nhớ đến phiên chợ Tết tấp nập, quen thuộc nhưng nay chỉ còn trong ký ức. Giọng thơ vừa thân thương, gần gũi, vừa pha chút tiếc nuối trước sự đổi thay của thời cuộc và phong tục làng quê. Tuy vậy, trong nỗi buồn ấy vẫn thấp thoáng niềm hy vọng, mong chờ mùa xuân mới, thể hiện qua hình ảnh “pháo trúc nhà ai một tiếng đùng”.
Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ Nguyễn Khuyến, thể hiện tinh thần chân tình, hóm hỉnh và sâu sắc của tình bạn trong cuộc sống đời thường. Qua những câu thơ mộc mạc, Nguyễn Khuyến đã khắc họa bức tranh quê thanh bình và tấm lòng hiếu khách, chân thành của người nông dân Việt Nam.
Ngay từ câu mở đầu:
“Đã bấy lâu nay bác tới nhà,”
nhà thơ cất lên lời chào thân mật, gần gũi. Câu thơ giản dị mà gợi cảm xúc vui mừng, xúc động khi gặp lại bạn hiền sau thời gian xa cách.
Bảy câu thơ tiếp theo là một chuỗi liệt kê dí dỏm, chân thật những cái “không có”:
“Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa,
Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà…”
Hàng loạt cái thiếu được kể ra không nhằm than nghèo, mà để bộc lộ sự hóm hỉnh, tự nhiên và giản dị trong lối sống của tác giả. Qua đó, người đọc cảm nhận được bức tranh quê dân dã, thanh đạm, nơi con người sống chan hòa với thiên nhiên, không màng vật chất.
Câu kết là điểm sáng của toàn bài:
“Bác đến chơi đây, ta với ta.”
Chỉ với bốn chữ “ta với ta”, Nguyễn Khuyến đã diễn tả tình bạn tri kỉ, gắn bó sâu nặng, vượt lên mọi điều kiện vật chất. Không cần mâm cao cỗ đầy, chỉ cần có tấm lòng chân thành, niềm vui gặp gỡ là đủ.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thất ngôn bát cú Đường luật chặt chẽ mà lời thơ vẫn tự nhiên, linh hoạt. Cách liệt kê, điệp cấu trúc, nói giảm nói tránh và giọng điệu hóm hỉnh, thân mật đã tạo nên nét duyên riêng cho thơ Nguyễn Khuyến. Ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi đời sống nông thôn nhưng ẩn chứa tình cảm sâu sắc, ti
Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” không chỉ là lời tâm tình mộc mạc của Nguyễn Khuyến với bạn tri kỉ, mà còn là bức chân dung đẹp về con người Việt Nam – chân chất, trọng nghĩa tình hơn vật chất. Qua đó, ta càng thêm yêu mến phong cách thơ giản dị mà thấm đượm nhân tình của “nhà thơ của làng quê Việt Nam”.
Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhà thơ Nguyễn Khuyến, thể hiện tinh thần chân tình, hóm hỉnh và sâu sắc của tình bạn trong cuộc sống đời thường. Qua những câu thơ mộc mạc, Nguyễn Khuyến đã khắc họa bức tranh quê thanh bình và tấm lòng hiếu khách, chân thành của người nông dân Việt Nam.
Ngay từ câu mở đầu:
“Đã bấy lâu nay bác tới nhà,”
nhà thơ cất lên lời chào thân mật, gần gũi. Câu thơ giản dị mà gợi cảm xúc vui mừng, xúc động khi gặp lại bạn hiền sau thời gian xa cách.
Bảy câu thơ tiếp theo là một chuỗi liệt kê dí dỏm, chân thật những cái “không có”:
“Trẻ thời đi vắng, chợ thời xa,
Ao sâu nước cả, khôn chài cá,
Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà…”
Hàng loạt cái thiếu được kể ra không nhằm than nghèo, mà để bộc lộ sự hóm hỉnh, tự nhiên và giản dị trong lối sống của tác giả. Qua đó, người đọc cảm nhận được bức tranh quê dân dã, thanh đạm, nơi con người sống chan hòa với thiên nhiên, không màng vật chất.
Câu kết là điểm sáng của toàn bài:
“Bác đến chơi đây, ta với ta.”
Chỉ với bốn chữ “ta với ta”, Nguyễn Khuyến đã diễn tả tình bạn tri kỉ, gắn bó sâu nặng, vượt lên mọi điều kiện vật chất. Không cần mâm cao cỗ đầy, chỉ cần có tấm lòng chân thành, niềm vui gặp gỡ là đủ.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thất ngôn bát cú Đường luật chặt chẽ mà lời thơ vẫn tự nhiên, linh hoạt. Cách liệt kê, điệp cấu trúc, nói giảm nói tránh và giọng điệu hóm hỉnh, thân mật đã tạo nên nét duyên riêng cho thơ Nguyễn Khuyến. Ngôn ngữ mộc mạc, gần gũi đời sống nông thôn nhưng ẩn chứa tình cảm sâu sắc, ti
Bài thơ “Bạn đến chơi nhà” không chỉ là lời tâm tình mộc mạc của Nguyễn Khuyến với bạn tri kỉ, mà còn là bức chân dung đẹp về con người Việt Nam – chân chất, trọng nghĩa tình hơn vật chất. Qua đó, ta càng thêm yêu mến phong cách thơ giản dị mà thấm đượm nhân tình của “nhà thơ của làng quê Việt Nam”.
Sống hòa hợp với thiên nhiên giúp con người cảm nhận được vẻ đẹp và nguồn sống dồi dào từ đất trời. Khi con người gần gũi với thiên nhiên, ta sẽ thấy lòng mình thanh thản, yêu đời và trân trọng cuộc sống hơn. Thiên nhiên không chỉ nuôi dưỡng thể xác mà còn bồi đắp tâm hồn, giúp con người biết sống giản dị, chan hòa và nhân hậu. Giống như trong bài thơ “Chiều xuân ở thôn Trừng Mại”, con người và cảnh vật cùng hòa quyện, tạo nên bức tranh bình yên, tràn đầy sức sống. Vì thế, mỗi chúng ta cần biết yêu quý, bảo vệ và sống thân thiện với thiên nhiên để cuộc sống thêm trong lành, hạnh phú
Bức tranh thiên nhiên hiện lên bình dị, trong trẻo và đậm màu sắc làng quê Việt Nam. Không gian là một buổi chiều xuân có mưa phùn lất phất, gợi cảm giác mềm mại, ấm áp và tràn đầy sức sống. Giữa khung cảnh ấy, con người hiện lên chăm chỉ, cần cù: người giục trâu cày, gieo dưa, xới đậu. Cảnh vật như mía nảy ngọn, khoai xanh cây cũng góp phần thể hiện sự sinh sôi, tươi tốt của mùa xuân.
ai hỏi