Phan Quốc Huy
Giới thiệu về bản thân
mấy bé l5 lại đi quậy r
văn 6 cứ học dạng kể 1 câu chuyện..... là ngon r
- Tổng dưa ban đầu: \(N = 3 \times 10^{37}\).
- Ăn mỗi ngày: \(r = 300\) quả/ngày.
- Thời hạn tươi của một quả: \(L\) ngày.
Số quả tối đa còn ăn được trước khi hỏng = \(r \times L\).
Thời gian cần để ăn hết những quả lành = \(min \textrm{ } \left(\right. \frac{N}{r} , \textrm{ } L \left.\right)\) ngày.
Giải thích ngắn gọn
- Nếu \(N \leq r L\) (tức rất ít dưa so với khả năng ăn trong thời hạn), Hưng sẽ ăn hết trước khi dưa hỏng, thời gian = \(N / r\) ngày.
- Nếu \(N > r L\) (thường sẽ như vậy với \(N = 3 \times 10^{37}\)), Hưng chỉ ăn được \(r L\) quả trong \(L\) ngày — sau đó phần lớn còn lại đều hỏng. Vậy thời gian thực tế để ăn hết những quả lành = L ngày.
Ví dụ cụ thể (với \(N = 3 \times 10^{37}\), quá lớn nên luôn \(N > r L\) với mọi \(L\) hợp lý)
- Nếu dưa tươi được 7 ngày (L=7): Hưng ăn được \(300 \times 7 = 2,100\) quả → mất 7 ngày để ăn hết phần còn lành.
- Nếu L=30 ngày: ăn được \(9,000\) quả → mất 30 ngày.
- Nếu L=365 ngày: ăn được \(109,500\) quả → mất 365 ngày.
So — với con số vô cùng lớn bạn đưa, thời gian để ăn hết “những quả lành” = đúng bằng thời hạn tươi L (tính bằng ngày), vì Hưng sẽ ăn liên tục 300 quả/ngày cho đến khi dưa bắt đầu hỏng hàng loạt.
cố lên , sắp ngầu r
ôi , lời nói chẳng mất tiền mua sao lại cứ phải thốt ra nh lời ko hay trên diễn đàn v bạn. hay bn muốn ban chat hoặc kick account sớm hẻ bn.
cái j thấy khó khó và thường có trong đề năm ngoái là đc
mạnh thí :)
Bài thơ “Bức Tranh Quê” như một khúc nhạc đồng quê trong trẻo, ngân vang giữa nhịp sống hiện đại, gợi về những hình ảnh thân thương và bình dị của quê hương Việt Nam. Ngay từ câu mở đầu “Quê hương đẹp mãi trong tôi”, tác giả đã khẳng định tình yêu quê tha thiết, một tình cảm không đổi thay theo năm tháng. Câu thơ giản dị mà dạt dào, như lời tự nhủ của một người con luôn mang hình bóng quê nhà trong tim. Dòng sông “bên lỡ bên bồi uốn quanh” không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho sự bền bỉ, dung dị của cuộc sống làng quê – nơi có những đổi thay, nhưng tình quê vẫn nguyên vẹn. Hình ảnh “Cánh cò bay lượn chòng chành / Đàn bê gặm cỏ đồng xanh mượt mà” làm cho bức tranh thêm sức sống, tươi mới và ấm áp. Tiếng “sáo diều trong gió ngân nga” lại đưa ta trở về với miền tuổi thơ ngọt ngào, nơi mọi thứ đều bình yên, trong veo và đầy mơ mộng. Hai câu kết “Bức tranh đẹp tựa thiên đường / Hồn thơ trỗi dậy nặng vương nghĩa tình” kết tinh cảm xúc yêu thương, tự hào, gợi lên hình ảnh quê hương như một thiên đường của ký ức, nơi ta luôn muốn trở về. Bài thơ tuy ngắn nhưng mỗi câu chữ đều ánh lên niềm yêu quê nồng nàn, gợi cho người đọc không chỉ thấy cảnh mà còn cảm nhận được hồn quê — một vẻ đẹp vừa dung dị, vừa thiêng liêng, lắng sâu trong tâm hồn người Việt
@Nguyễn Thị Thương Hoài em chào cô, lỡ bạn ý ở trong tài khoản trc r thì sao cô ? ( e thắc mắc )
Việt Nam có vị trí địa lí mang tính chiến lược trong khu vực Đông Nam Á và trên thế giới vì nằm ở trung tâm khu vực Đông Nam Á, trên tuyến giao thông hàng hải và hàng không quốc tế quan trọng nối liền Thái Bình Dương với Ấn Độ Dương, châu Á với châu Âu, châu Đại Dương; có đường bờ biển dài, tiếp giáp Biển Đông – một trong những vùng biển có vị trí kinh tế, chính trị, quân sự quan trọng bậc nhất thế giới; đồng thời Việt Nam nằm ở nơi giao thoa của nhiều nền văn hóa, dễ dàng mở rộng giao lưu, hợp tác và hội nhập quốc tế, tạo điều kiện thuận lợi cho phát triển kinh tế, thương mại, du lịch cũng như đảm bảo quốc phòng – an ninh, do đó vị trí địa lí của Việt Nam được xem là có ý nghĩa chiến lược đặc biệt quan trọng cả trong khu vực lẫn trên toàn cầu.