Trần Ngọc Diệu Hân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Hình ảnh mầm non trong bài thơ của Võ Quảng đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp đẽ và khó quên. Mầm non bé nhỏ, nép mình dưới lớp vỏ cứng, dường như đang lặng lẽ quan sát trời đất chuyển mình. Khi nghe tiếng chim báo mùa xuân đến, mầm non lập tức bật dậy, khoác lên mình chiếc áo xanh biếc. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm nhận rõ sức sống mãnh liệt và kỳ diệu của thiên nhiên. Mầm non nhỏ bé nhưng tràn đầy nghị lực, như muốn nói với chúng ta rằng chỉ cần có niềm tin và thời điểm thích hợp, con người sẽ luôn có thể vượt qua khó khăn để vươn lên. Hình ảnh ấy vừa đáng yêu, vừa gợi lên trong em niềm tin vào sự đổi mới, lòng lạc quan và khát vọng trưởng thành.
Câu 2
Mẹ chính là điểm tựa lớn lao nhất để giúp con người có thể vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Trong gia đình, người tôi yêu thương nhất cũng chính là mẹ.
Mẹ tôi năm nay đã bốn mươi tuổi. Mẹ có một khuôn mặt hình trái xoan. Làn da đã điểm những nốt tàn nhang. Nước da không còn trắng hồng như trước đây. Mẹ không cao lắm. Dáng người khá đầy đặn. Đôi bàn tay đã chai sần vì những ngày tháng làm việc vất vả. Mẹ tôi là một bác sĩ. Công việc thường ngày của mẹ vô cùng bận rộn. Nhưng mẹ vẫn dành thời gian về nhà để nấu cơm cho cả gia đình. Đối với mẹ, bữa tối chính là lúc cả gia đình sum họp sau một ngày làm việc hay học tập vất vả. Bởi vậy mà bữa cơm luôn được mẹ chăm chút.
Nhớ lại khi còn nhỏ, không ít lần tôi đã khiến mẹ phải lo lắng. Đó có thể là những khi tôi bị ốm, mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Đó có thể là khi tôi mải chơi cùng các bạn mà về nhà muộn. Đó có thể là khi tôi không chịu học bài nên bị điểm kém. Mỗi lần như vậy, mẹ đều nhẹ nhàng khuyên bảo.
Một hôm, sau giờ học, nhóm bạn trong lớp rủ tôi đi chơi. Tôi không cần suy nghĩ mà đồng ý luôn. Do mải chơi nên đến khi nhận ra thì cũng đã khoảng chín giờ tối. Tôi cảm thấy khá sợ và nhanh chóng đạp xe trở về nhà. Đến đoạn đường tối, tôi bỗng đâm phải một chiếc xe máy. Tôi ngã ra, cảm thấy chân tay đều rất đau. Người đi xe máy nhanh chóng hỏi han và gọi điện cho mẹ đến.
Nhìn khuôn mặt lo âu của mẹ lúc đó, tôi cảm thấy rất hối hận. Tôi liền ôm chầm lấy mẹ và khóc nức nở. Mẹ chỉ nhẹ nhàng xoa đầu tôi và nói: “Không sao đâu con!”. Qua kỉ niệm lần đó, tôi đã hiểu được tình yêu thương của mẹ dành cho mình. Từ đó, tôi cố gắng học tập chăm chỉ, giúp đỡ mẹ những công việc nhà.
Tình mẹ bao la, rộng lớn như biển cả. Chính nhờ có mẹ mà những đứa con thêm trưởng thành hơn. Tôi tự hào khi có mẹ ở bên, và mong rằng mẹ sẽ luôn mạnh khỏe để tiếp tục là điểm tựa vững chắc cho tôi.
Câu 1. Nêu căn cứ để xác định thể thơ của văn bản.
Bài thơ được viết bằng thể thơ tự do, không gò bó số câu, số chữ.
Căn cứ:
– Số chữ trong mỗi dòng thơ không đều nhau.
– Không có quy luật rõ ràng về vần, nhịp như thơ lục bát hay thơ 5 chữ, 7 chữ…
Câu 2. Nhận xét về cách gieo vần của khổ thơ đầu tiên.
Khổ thơ đầu gồm các dòng:
- Dưới vỏ một cành bàng
- Còn một vài lá đỏ
- Một mầm non nho nhỏ
- Còn nằm nép lặng im
Nhận xét:
– Các tiếng “đỏ – nhỏ” được gieo vần liền (vần “ỏ”), tạo nhạc điệu êm ái.
– Hai câu còn lại không bắt buộc phải theo vần → phù hợp đặc điểm thơ tự do.
Câu 3. Chủ đề của bài thơ là gì? Nêu căn cứ xác định chủ đề.
Chủ đề: Bài thơ nói về sự chuyển mình của thiên nhiên khi mùa xuân đến, đặc biệt là hình ảnh mầm non vươn dậy giữa đất trời, tượng trưng cho sự sống mới, sức sống mạnh mẽ trong thiên nhiên.
Căn cứ:
– Hình ảnh mầm non lim dim quan sát trời đất.
– Khi nghe tiếng chim báo: “Xuân tới!”, thiên nhiên bừng dậy, mầm non bật vỏ vươn lên.
– Diễn biến từ tĩnh lặng → sôi động, từ ngủ yên → trỗi dậy.
Câu 4. Nhan đề có phù hợp với nội dung bài thơ không? Vì sao?
Có, rất phù hợp.
Vì:
– Toàn bộ bài thơ xoay quanh hình ảnh mầm non, được miêu tả từ lúc còn nằm yên đến khi bật dậy khoác áo xanh biếc.
– Mầm non là tâm điểm thể hiện chủ đề mùa xuân, sức sống và sự trỗi dậy.
– Nhan đề giúp người đọc tập trung vào thông điệp về sự hồi sinh, phát triển.
Câu 5. Hình ảnh mầm non gợi ra thông điệp gì cho con người? Hãy lí giải.
Thông điệp gợi ra:
– Hãy luôn biết vươn lên trong cuộc sống, dù hoàn cảnh có khó khăn hay tăm tối.
– Cơ hội để đổi mới, để trưởng thành luôn đến, giống như mầm non chờ mùa xuân để bật vỏ.
– Niềm tin và hy vọng sẽ giúp con người bước ra khỏi những giới hạn của bản thân.
Lí giải:
– Mầm non dù nhỏ bé, nằm im lặng trong mùa đông nhưng khi nghe tín hiệu của mùa xuân, nó mạnh mẽ vươn dậy.
→ Điều đó giống như con người: chỉ cần một niềm tin, một cơ hội (tín hiệu xuân tới), chúng ta có thể chuyển mình, phát triển, thay đổi tích cực.
Câu 6. (Đoạn văn 5–7 dòng)
Tình yêu dành cho các món quà Hà Nội trong văn bản gợi cho em suy nghĩ về sự gắn bó tự nhiên và sâu sắc của mỗi người với quê hương. Những điều tưởng như nhỏ bé như hương vị món ăn, tiếng rao hay dáng người bán hàng cũng có thể trở thành kỉ niệm thân thương nuôi dưỡng tình yêu quê xứ. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi lưu giữ những cảm xúc bình dị, ấm áp theo ta suốt đời. Vì thế, mỗi chúng ta cần trân trọng những giá trị quen thuộc xung quanh mình và góp phần giữ gìn bản sắc quê hương. Tình yêu ấy sẽ trở thành động lực để ta sống tốt hơn và tự hào hơn về nơi mình đã lớn lên.
Câu 1.
Thể loại: Tùy bút.
Câu 2.
Theo tác giả, “nghệ thuật” ăn quà của người Hà Nội là ăn đúng giờ và chọn đúng người bán hàng, như thế mới thể hiện sự sành ăn.
Câu 3.
- Biện pháp tu từ: So sánh (“sáng như nước”, “ngọt như đường phèn”).
- Tác dụng: Gợi hình, gợi cảm, giúp người đọc hình dung sự sắc bén, tinh sạch của con dao và sự khéo léo, mềm mại trong động tác cắt cơm; qua đó thể hiện sự trân trọng của tác giả đối với món quà Hà Nội.
Câu 4.
Chủ đề văn bản: Ca ngợi vẻ đẹp tinh tế, độc đáo và hấp dẫn của các món quà rong Hà Nội, đồng thời thể hiện tình yêu tha thiết đối với nếp sống và văn hóa ẩm thực của người Hà Nội xưa.
Câu 5.
Cái tôi trữ tình của tác giả mang nét tinh tế, nhẹ nhàng, giàu cảm xúc; luôn quan sát tỉ mỉ, cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của đời sống bình dị. Tác giả thể hiện tình yêu tha thiết, trân trọng và tự hào đối với ẩm thực và con người Hà Nội.
Câu 6. (Đoạn văn 5–7 dòng)
Tình yêu dành cho các món quà Hà Nội trong văn bản gợi cho em suy nghĩ về sự gắn bó tự nhiên và sâu sắc của mỗi người với quê hương. Những điều tưởng như nhỏ bé như hương vị món ăn, tiếng rao hay dáng người bán hàng cũng có thể trở thành kỉ niệm thân thương nuôi dưỡng tình yêu quê xứ. Quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là nơi lưu giữ những cảm xúc bình dị, ấm áp theo ta suốt đời. Vì thế, mỗi chúng ta cần trân trọng những giá trị quen thuộc xung quanh mình và góp phần giữ gìn bản sắc quê hương. Tình yêu ấy sẽ trở thành động lực để ta sống tốt hơn và tự hào hơn về nơi mình đã lớn lên.