Trịnh Khánh Toàn

Giới thiệu về bản thân

Không ai ngoài tôi-Toàn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong cuộc sống, ai cũng từng có những trải nghiệm buồn, nhưng không phải nỗi buồn nào cũng vô ích. Có những nỗi buồn giúp ta trưởng thành và biết trân trọng hơn những điều quanh mình. Với em, kỷ niệm buồn nhất nhưng cũng đáng nhớ nhất là lần em làm mất con mèo nhỏ mà em rất yêu quý.

“Mi Mi” là món quà sinh nhật bố tặng em năm em học lớp Ba. Em chăm nó mỗi ngày, cho ăn, tắm rửa và chơi đùa cùng. Một buổi chiều, em vô ý quên đóng cổng, Mi Mi chạy ra ngoài và không bao giờ trở về nữa. Hôm đó, em đã chạy khắp xóm để tìm, vừa gọi vừa khóc nức nở, nhưng chỉ nghe lại tiếng gió. Cảm giác trống trải và hối hận khiến em mất ngủ mấy đêm liền. Em chỉ ước giá như mình cẩn thận hơn một chút thì đã không đánh mất người bạn nhỏ thân thiết ấy.

Từ sau chuyện đó, em học được một bài học quý giá: khi yêu thương điều gì, hãy biết trách nhiệm và trân trọng. Nỗi buồn mất Mi Mi giúp em hiểu rằng sự vô tâm, dù nhỏ, cũng có thể khiến ta hối tiếc mãi. Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy một chú mèo con, em lại nhớ Mi Mi và thầm hứa với lòng sẽ luôn biết giữ gìn, quan tâm đến những gì mình yêu quý.

Câu 1:Văn bản trên thuộc thể loại: Truyện đồng thoại.
Câu 2:Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh:

Giữa mùa hè nắng lửa, mưa dông;

Dưới sự che chở của “mẹ Dẻ Gai” giữa rừng già, trên sườn núi cheo leo.

Điều này cho thấy chúng trưởng thành trong điều kiện khắc nghiệt nhưng tràn đầy yêu thương, bảo bọc của mẹ.
Câu 3:Hai từ láy có trong văn bản: xù xì, cheo leo.

xù xì: chỉ bề mặt gồ ghề, không nhẵn phẳng (miêu tả vỏ quả dẻ gai).

cheo leo: chỉ trạng thái ở vị trí cao, hiểm trở, dễ rơi (miêu tả sườn núi).

Các từ láy giúp miêu tả cảnh vật sinh động, gợi hình, gợi cảm và thể hiện rõ sự khắc nghiệt nhưng cũng thơ mộng của thiên nhiên.
Câu 4:Nhân vật “tôi” thể hiện đặc điểm của nhân vật trong truyện đồng thoại:

Được nhân hoá: hạt dẻ biết nói, biết sợ hãi, biết yêu mẹ và có ước mơ.

suy nghĩ, cảm xúc, hành động như con người: sợ rời xa mẹ, rồi dũng cảm đón nhận cuộc sống mới.

Qua đó, tác giả gửi gắm bài học, tình cảm và triết lí về sự trưởng thành.
Câu 5:Bài học rút ra:
Từ câu chuyện của hạt dẻ gai, em hiểu rằng trong cuộc sống, ai rồi cũng phải lớn lên, rời khỏi vòng tay che chở của cha mẹ để tự lập và trưởng thành. Chỉ khi dám đối mặt với khó khăn, thử thách, ta mới có thể mạnh mẽ và vững vàng hơn trong hành trình của mình.



Trong quãng thời gian học Tiểu học, em có rất nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng đáng nhớ nhất là lần em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường.

Hôm đó, em được cô giáo chọn đại diện cho lớp tham dự cuộc thi. Lúc đầu, em rất hồi hộp và lo lắng, sợ mình sẽ quên lời hoặc nói sai. Cô giáo chủ nhiệm đã kiên nhẫn hướng dẫn em từng cử chỉ, giọng nói, ánh mắt. Mẹ thì giúp em chuẩn bị trang phục và tập luyện mỗi tối. Ngày thi, khi bước lên sân khấu, tim em đập thình thịch. Nhưng nhìn thấy cô và các bạn ở dưới mỉm cười cổ vũ, em bỗng thấy tự tin hơn. Em kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng người nghèo” bằng tất cả tình cảm và sự kính yêu đối với Bác. Khi câu chuyện kết thúc, cả hội trường vang lên những tràng pháo tay giòn giã. Em không ngờ mình lại đạt giải Nhì của cuộc thi năm ấy.

Đó là lần đầu tiên em cảm nhận được niềm vui chiến thắng sau bao ngày nỗ lực. Quan trọng hơn, em học được rằng chỉ cần cố gắng hết mình và có niềm tin, ta có thể vượt qua mọi nỗi sợ hãi. Mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình ấm áp và biết ơn cô giáo cùng gia đình đã luôn ở bên động viên, giúp em trưởng thành hơn.

Câu 1:Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.
Câu 2:Không ai biết ai là người trồng cây hoàng lan.
Câu 3:Biện pháp tu từ: Nhân hoá – “cây hoàng lan đã khoác trên mình một màu xanh nõn nà. Tác dụng:

  • Làm cho cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi như một con người.
  • Thể hiện sự tươi mới, sức sống mạnh mẽ của mùa xuân.
  • Gợi cảm xúc yêu mến, trân trọng thiên nhiên của người viết và người đọc.

Câu 4:Hà run run đỡ những cánh hoa hoàng lanngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ vì:

  • Em xúc động, kính trọng và thương nhớ người ông đã hy sinh.
  • Em hiểu ra ý nghĩa sâu sắc của cây hoàng lan – nó gắn liền với kỷ niệm, tình yêu và sự hi sinh của ông bà.
  • Cử chỉ “run run” và ánh mắt “tròn xoe” thể hiện tình cảm chân thành, sự ngưỡng mộ và biết ơn của Hà đối với ông bà và quá khứ.
    Câu 5:Gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Đó là nơi ta được sinh ra, lớn lên, được yêu thương và che chở. Gia đình giúp ta có điểm tựa tinh thần vững chắc để vượt qua khó khăn, thử thách. Tình cảm gia đình như hương hoa hoàng lan – bền bỉ, dịu dàng và lan toả mãi trong tâm hồn mỗi người. Vì thế, chúng ta cần biết trân trọng, yêu thương và gìn giữ hạnh phúc gia đình của mình.