Nguyễn Trúc Phương

Giới thiệu về bản thân

là con người
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Có những kỷ niệm buồn dù đã trôi qua nhưng lại để lại trong ta những bài học sâu sắc. Với em, đó là lần em thi trượt vào đội tuyển học sinh giỏi tiếng anh năm lớp 5.

Ngày đó, em đã dành rất nhiều thời gian để ôn luyện. Em tin rằng mình sẽ được chọn vì kết quả học tập khá tốt. Thế nhưng, khi danh sách được công bố, em không thấy tên mình. Cảm giác thất vọng và buồn bã bao trùm, em chỉ muốn khóc. Em thấy công sức của mình như tan biến, thậm chí còn nghĩ rằng mình không đủ giỏi để cố gắng nữa.

Nhưng sau khi được cô giáo chủ nhiệm và mẹ an ủi, em bắt đầu bình tĩnh lại. Cô nói rằng thất bại không có nghĩa là vô dụng, mà là cơ hội để mình nhìn lại cách học và cố gắng hơn. Em nhận ra rằng trong thời gian ôn tập, em chỉ học theo thói quen, chưa thực sự hiểu sâu và chưa biết cách rèn luyện tinh thần kiên trì. Từ đó, em quyết tâm thay đổi: học chắc từng phần, hỏi khi chưa hiểu và tự đặt mục tiêu cao hơn cho bản thân. Năm sau, em đã được chọn vào đội tuyển và đạt giải Ba trong kỳ thi.

Trải nghiệm buồn ấy dạy em rằng thất bại không đáng sợ, chỉ đáng sợ khi ta không dám đứng dậy sau thất bại. Chính nhờ nỗi buồn đó, em trưởng thành hơn, biết trân trọng nỗ lực và tin tưởng vào con đường mình chọn.

Câu 1. Văn bản thuộc thể loại truyện đồng thoại.

Câu 2. Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông.

Câu 3.

Ví dụ: “xù xì”, “chật chội”,...

Nghĩa của từ “chật chội”: chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu.

Câu 4. Nhân vật “tôi” (Dẻ Gai) là một loài vật (thực vật), vừa mang đặc điểm của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người (được nhân cách hoá):

– Đặc điểm của loài vật (hạt dẻ gai): có vẻ ngoài xù xì, gai góc; hạt dẻ tách ra từ lớp vỏ xù xì,...

– Đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, nói năng, hành động như con người.

Câu 5.

Trong cuộc sống, mỗi người đều phải trải qua khó khăn, thử thách giống như hạt dẻ gai phải tách khỏi vỏ cứng, chịu gió mưa để nảy mầm và lớn lên. Chỉ khi dám vượt qua đau đớn, chịu thay đổi và cố gắng vươn lên thì mới có thể trưởng thành và đạt được thành công.Em nên học cách kiên trì, không ngại khó khăn, dám đương đầu với thử thách trong học tập và cuộc sống. Chỉ có vượt qua những “vỏ gai” của chính mình (sự lười biếng, sợ hãi, ngại thay đổi…) thì mới có thể trưởng thành và đạt được điều mình mong muốn.

Những năm tháng Tiểu học luôn để lại trong em thật nhiều kỷ niệm đẹp, nhưng có lẽ đáng nhớ nhất là lần em được tham gia Hội thi “Kể chuyện theo sách” của trường vào năm em học lớp 4.

Hôm ấy, cô giáo chủ nhiệm chọn em đại diện cho lớp tham dự cuộc thi. Ban đầu, em rất lo lắng vì chưa bao giờ đứng trước đông người như vậy. Cô và các bạn đã giúp em luyện tập từng cử chỉ, giọng nói, ánh mắt để bài kể được sinh động hơn. Câu chuyện em chọn là “Sự tích cây vú sữa” — một câu chuyện cảm động về tình mẫu tử thiêng liêng.

Ngày thi đến, tim em đập nhanh khi bước lên sân khấu. Ánh mắt của thầy cô, bạn bè khiến em vừa hồi hộp vừa háo hức. Em cố gắng kể thật chậm rãi, truyền cảm. Khi kết thúc, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay giòn giã. Em thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc vô cùng. Cuối buổi, em còn bất ngờ hơn khi được xướng tên nhận giải Nhì của hội thi. Cô giáo mỉm cười khen em, còn các bạn thì ùa tới chúc mừng.

Trải nghiệm ấy giúp em nhận ra rằng chỉ cần cố gắng và tin vào bản thân, em có thể vượt qua nỗi sợ hãi để làm được điều mình mong muốn. Nó cũng khiến em thêm yêu việc đọc sách, bởi mỗi trang sách đều mở ra cho em một thế giới diệu kỳ.

Dù bây giờ đã lên cấp hai, mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, em vẫn thấy tim mình rộn ràng như ngày nào. Đó thật sự là một kỷ niệm đáng nhớ và đáng trân trọng trong những năm tháng Tiểu học của em.

Câu 1. Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba.

Câu 2. Theo câu chuyện, không rõ ai là người trồng cây hoàng lan.

Câu 3.

– Biện pháp tu từ nhân hoá: “khoác trên mình”

– Tác dụng:

+ Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi.

+ Nhấn mạnh sự hồi sinh, sức sống căng tràn của cây hoàng lan khi mùa xuân tới.

Câu 4.

– Hà xúc động, bất ngờ khi thấy kỉ vật của ông còn lưu giữ – những cánh hoa đã héo khô nhưng vẫn phảng phất hương thơm.

– Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của kỉ niệm, thấu hiểu tình yêu thương sâu nặng mà bà dành cho ông.

– Hà biết trân trọng, chia sẻ với bà tình cảm gắn bó với cây hoàng lan.

Câu 5.

Từ câu chuyện về cây hoàng lan, em nhận ra rằng gia đình có vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi người. Gia đình là nơi ta được yêu thương, che chở và nuôi dưỡng, giống như cây hoàng lan được lớn lên và tỏa hương nhờ bàn tay chăm sóc của người mẹ. Dù đi đâu hay trưởng thành đến đâu, mỗi người vẫn luôn cần một mái nhà để trở về, nơi chứa đựng những kỷ niệm và tình cảm thiêng liêng. Chính gia đình là nguồn sức mạnh giúp ta vượt qua khó khăn và sống tốt hơn mỗi ngày.