Lâm Ngọc Phương
Giới thiệu về bản thân
Cuộc sống càng phát triển càng khiến con người ta trở nên thờ ơ với những gì vốn dĩ là quen thuộc, gần gũi, trước hết là bản thân mình sau đó là gia đình, xã hội, đó là biểu hiện của lối sống “vô trách nhiệm” rất đáng phê bình và lên án.
Trái lại với những người sống có tinh thần trách nhiệm, họ luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ chính là học tập. Ở gia đình, họ luôn làm tròn bổn phận của một người con có hiếu với ông bà, cha mẹ. Ngoài xã hội họ là người công dân tốt, có ý thức bảo vệ môi trường , giúp đỡ người khác khi gặp khó khăn, hoạn nạn và lên án những hành vi tiêu cực gây ảnh hưởng xấu. Bên cạnh đó, là những người có lối sống vô trách nhiệm.
Biểu hiện của lối sống vô trách nhiệm là việc sống buông thả với chính bản thân mình. Học sinh, sinh viên không chịu học tập, mà mải chơi điện tử, tham gia các tệ nạn xã hội dẫn tới việc suy thoái tư cách đạo đức và phẩm chất con người. Những trang báo mạng điện tử thường xuyên đăng những bài báo về các sự việc con cái bỏ rơi, đánh đập cha mẹ hoặc đuổi cha mẹ ra khỏi nhà. Đó là những người vô trách nhiệm với chính cha mẹ – những người đã sinh ra mình. Những lối sống đó là trái với chuẩn mực đạo đức xã hội. Trách nhiệm của cha mẹ là phải nuôi dạy con cái nên người và trách nhiệm của con cái là phải phục dưỡng, báo hiếu công lao của cha mẹ. Nếu ai đó làm trái với quy luật này sẽ bị xã hội lên án. Phải chăng những người đó họ mải chạy theo danh vọng, đồng tiền mà đánh mất chính mình, đánh mất những gì thân thuộc nhất đó là gia đình, cha mẹ. Họ sống ích kỉ và thờ ờ với mọi thứ xung quanh. Rồi họ sẽ nhận lại được gì, cũng là sự thờ ơ và coi thường của những người thân thiết với họ và của toàn xã hội và rồi họ cũng sẽ chẳng có gì trong tay khi họ chỉ còn một mình.
Lối sống vô trách nhiệm còn được biểu hiện rộng hơn ở việc chúng ta không biết quan tâm đến những người xung quanh, và hủy hoại môi trường. Ra đường gặp một người già đang qua đường, bạn không sẵn sàng giúp đỡ họ khi có thể. Gặp một người chỉ xin bạn 5 nghìn đi xe buýt do bị mất ví, bạn không nói gì và quay mặt đi. Bạn vừa đi học, vừa ăn kem rồi vứt vỏ ra đường. Mặc dù là người cuối cùng ra khỏi lớp nhưng bạn cũng không tắt điện vì bạn nghĩ đó không phải là việc của bạn,..Rất nhiều những việc làm khác nữa thể hiện lối sống vô trách nhiệm. Những người có suy nghĩ và lối sống như vậy sẽ tạo nên văn hóa ứng xử không tốt gây ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Là người sống vô trách nhiệm bạn sẽ không thể hiện được trách nhiệm của người công dân khi sống trong xã hội và sẽ không bao giờ được nhận lại sự giúp đỡ từ người khác và bạn sẽ nhanh chóng bị cô lập.
Mỗi người chúng ta cần có nhận thức đúng đắn về suy nghĩ và lối sống có trách nhiệm. Bởi xã hội là một chuỗi các mối quan hệ, chúng ta không thể sống một mình mà phải phụ thuộc vào những người khác. Để khẳng định được giá trị bản thân, trước hết bạn phải sống có trách nhiệm với chính mình bằng cách nỗ lực cố gắng hoàn thiện mình, dám làm, dám chịu và luôn làm điều có ích, sau đó bạn phải có trách nhiệm với gia đình, luôn yêu thương, kính trọng ông bà, cha mẹ và làm tốt bổn phận của người con. Đối với xã hội, bạn cần có ý thức bảo vệ môi trường, giữ gìn của công và luôn sẵn sàng giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn. Có như vậy bạn mới trở thành người công dân tốt và cuộc sống của bạn mới có ý nghĩa.
Câu2 Chính là bản thân tác giả Nguyễn Khuyến, một vị tiến sĩ tài năng nhưng bất lực trước thời thế, tự giễu mình "làng nhàng", không giúp ích được gì cho đất nước.
câu 3 Ý nghĩa: Tầm thường, không nổi bật, mờ nhạt, ở mức trung bình.
Thái độ, cảm xúc: Thể hiện sự tự nhận xét, tự giễu, tự chê bai bản thân một cách hài hước nhưng ẩn chứa nỗi buồn, sự chán nản.
Câu 4
Nghệ thuật: Sử dụng phép ẩn dụ, đối lập và so sánh để nói quá (hoặc nói giảm).
Tác dụng:
Ẩn dụ: Cờ bí nước, con bạc chạy làng là hình ảnh ẩn dụ cho sự bế tắc, thất bại, buông xuôi, bỏ cuộc giữa chừng
Nhấn mạnh sự bất tài, vô dụng của nhà thơ (và các "tiến sĩ giấy") khi đất nước lâm nguy, không làm được gì có ích, chỉ biết chìm đắm trong trò cờ bạc, rượu chè.
câu5
Ý nghĩa: Sự mâu thuẫn, chua chát giữa thực tại tầm thường, bất lực của bản thân với danh hiệu "bia xanh, bảng vàng" (tiến sĩ) mà xã hội phong kiến ban tặng.
Thái độ: Tiếng cười tự trào mỉa mai, châm biếm chính bản thân mình, cảm thấy đáng hổ thẹn vì một người có bằng cấp cao lại không làm được gì có ích, còn những người tài đức thực sự thì bị lu mờ.
câu 6
Tích lũy tri thức và rèn luyện tài năng: Học tập, nâng cao trình độ chuyên môn, kỹ năng để trở thành người có ích thực sự, không chỉ dừng lại ở hư danh.
Có ý chí và trách nhiệm: Cống hiến sức mình vào công việc thực tế, giải
C1) thể thơ : thất ngôn bát cú đường luật
C2) cây hoè ,cây thạch lựu ,cây hoa sen
C3)
+) giúp gợi hình ,gợi cảm ,sinh động hấp dẫn
+)nhấn mạnh âm thanh náo nhiệt của cuộc sống và sự tĩnh lặng của thiên nhiên
+)tấm lòng yêu cuộc sống, yêu dân của Nguyễn Trãi
C4)tác giả Nguyễn Trãi đã bộc lộ khát vọng, mong ước về một cuộc sống bình yên, nơi nhân dân no đủ, hạnh phúc. Tình cảm đó cho thấy tấm lòng yêu quê hương đất nước, thương dân sâu sắc của một vị quan luôn trăn trở về vận mệnh đất nước và cuộc sống của người dân.
C5) bài thơ viết về tình yêu thiên nhiên . Qua đó khát vọng về một cuộc sống thái bình, hạnh phúc
C6) Từ niềm vui giản dị mà Nguyễn Trãi tìm thấy trong thiên nhiên ngày hè, em rút ra được bài học quý giá về cách giữ gìn tinh thần lạc quan và biết tận hưởng những điều bình dị trong cuộc sống. Giống như Nguyễn Trãi, chúng ta có thể tìm thấy niềm vui và sự thư thái từ những điều nhỏ bé, quen thuộc xung quanh mình, như một buổi chiều mát mẻ, tiếng chim hót hay vẻ đẹp của một bông hoa. Việc trân trọng những khoảnh khắc bình yên ấy không chỉ giúp tâm hồn ta thanh thản mà còn bồi đắp thêm tình yêu cuộc sống, để ta luôn có cái nhìn tích cực và lạc quan hơn trước mọi khó khăn. Bài học này nhắc nhở em hãy sống chậm lại, quan sát nhiều hơn và biết ơn những vẻ đẹp giản dị mà cuộc sống ban tặng.