Vi Thị Mai Linh
Giới thiệu về bản thân
Bài làm
Trong xã hội hiện đại, lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ đang trở thành vấn đề đáng lo ngại. Họ không chỉ thiếu quan tâm đến việc học hành, mà còn thiếu sự tự giác trong việc thực hiện nghĩa vụ của bản thân đối với gia đình và xã hội. Điều này gây ra nhiều hậu quả tiêu cực, từ sự chểnh mảng trong học tập cho đến việc thiếu kỹ năng sống và khó khăn trong việc đối diện với các thử thách trong cuộc sống.
Một trong những nguyên nhân khiến lối sống vô trách nhiệm gia tăng ở giới trẻ chính là sự thiếu sự quan tâm đúng mức từ gia đình và nhà trường. Các bậc phụ huynh đôi khi quá nuông chiều, không yêu cầu con cái có trách nhiệm với công việc và hành động của mình. Trong khi đó, nhà trường đôi khi chưa thể cung cấp đủ những bài học về sự tự giác, kỷ luật, và trách nhiệm trong cuộc sống.
Lối sống vô trách nhiệm không chỉ ảnh hưởng đến tương lai của các bạn trẻ, mà còn tác động đến cả cộng đồng và xã hội. Những hành động thiếu suy nghĩ, thiếu trách nhiệm có thể dẫn đến những quyết định sai lầm trong công việc, học hành, hoặc các mối quan hệ. Họ không ý thức được rằng mỗi hành động, mỗi quyết định của mình sẽ có tác động không nhỏ đến xã hội và cộng đồng xung quanh.
Để khắc phục tình trạng này, cần phải có sự nỗ lực từ nhiều phía. Gia đình cần giáo dục con cái về giá trị của trách nhiệm và sự tự giác ngay từ khi còn nhỏ. Nhà trường cũng cần chú trọng vào việc phát triển kỹ năng sống cho học sinh, không chỉ trong học tập mà còn trong các tình huống thực tế. Đồng thời, xã hội cần có những chương trình giúp nâng cao nhận thức cho giới trẻ về tầm quan trọng của lối sống có trách nhiệm.
Tóm lại, lối sống vô trách nhiệm của một bộ phận giới trẻ ngày nay là một vấn đề cần được giải quyết nghiêm túc. Chỉ khi mỗi cá nhân nhận thức được tầm quan trọng của trách nhiệm đối với bản thân, gia đình và xã hội, xã hội mới có thể phát triển bền vững.
Câu 1: Bài thơ được viết theo thể thơ Thất ngôn bát cú Đường luật
Câu 2: Đối tượng trào phúng trong bài thơ là bản thân nhà thơ Nguyễn Khuyến và những "tiến sĩ giấy"
Câu 3: Từ "làng nhàng" trong bài thơ có nghĩa là tầm thường, không có gì nổi bật, sống một cuộc đời bình dị, thậm chí có phần tẻ nhạt, luẩn quẩn như kiểu "chạy làng".Từ này thể hiện thái độ tự giễu cợt bản thân, tự nhận mình là kẻ bất tài vô dụng, không làm được gì có ích cho đất nước, ẩn sau đó là nỗi chán chường, tủi hổ và bất lực của một nhà Nho yêu nước trước thời cuộc nhiễu nhương.
Câu 4: Trong hai câu "Cờ đương dở cuộc không còn nước, / Bạc chửa thâu canh đã chạy làng", Nguyễn Khuyến sử dụng nghệ thuật trào phúng ẩn dụ và tự trào để nói về hoàn cảnh éo le của bản thân và đất nước.Tác dụng của nghệ thuật trào phúng trên vừa mỉa mai sự bất tài, bất lực của mình, vừa thể hiện nỗi đau xót cho vận mệnh đất nước, tạo tiếng cười chua cay, bi hài và sâu sắc.
Câu 5: Em hiểu rằng hai câu thơ "Nghĩ mình lại ngán cho mình nhỉ, / Mà cũng bia xanh, cũng bảng vàng" thể hiện sự tự châm biếm chua chát của Nguyễn Khuyến: Dù đỗ đạt cao, có danh vị (bia xanh, bảng vàng), nhưng hoàn cảnh đất nước suy vong, ông bất lực không làm được gì ích, nên tự thấy mình "ngán", vô tích sự, thật đáng cười và đáng thương cho thân phận kẻ sĩ bất tài, không trọn vẹn.
Câu 6: Từ bài thơ "Tự trào" của Nguyễn Khuyến, giới trẻ ngày nay cần học tinh thần tự ý thức, khiêm nhường nhưng không hèn nhát, trăn trở cho thời cuộc, tích lũy tri thức, rèn luyện bản lĩnh (dù chọn con đường ẩn dật hay cống hiến trực tiếp) để xây dựng quê hương, không bị danh lợi phù hoa che mờ lý tưởng cao đẹp, và có trách nhiệm với vận mệnh đất nước như lời nhắn nhủ “Non nước đầy vơi có biết không?”
Bài làm
Cuộc đời mỗi người là sự nối tiếp của những chuyến đi. Mỗi chuyến đi đều mang lại những ý nghĩa, để lại ấn tượng khác nhau. Trong số những chuyến đi ấy, có một chuyến tham quan mà tôi nhớ nhất là chuyến tham quan khu vực Lăng Bác và khu di tích Phủ Chủ tịch.
Cuối năm học lớp 5, nhà trường bất ngờ tổ chức cho lớp tôi chuyến tham quan Phủ Chủ tịch tại thủ đô Hà Nội vào hai ngày cuổi tuần. Đây là chuyến đi xa đầu tiên của cả lớp trong suốt năm năm học nên ai cũng háo hức, giờ ra chơi nào cũng tụm đầu lại với nhau, bàn tán sôi nổi về chuyến đi này.Ngày xuất phát, khuôn mặt ai cũng rạng rỡ, vui tươi. Các thầy cô quyết định sắp xếp di chuyển từ trường vào buổi chiều thứ 7 để được viếng Lăng Bác vào sáng chủ nhật hôm sau. Xe lăn bánh, mỗi đứa một ba lô, tạm biệt miền quê giản dị thanh bình để hướng về thủ đô. Xe chạy bon bon suốt 3 tiếng đồng hồ mà cả lũ cứ mở tròn mắt, chỉ chỉ cảnh vật bên đường đầy thích thú. Tới thủ đô thì đã chiều muộn, cả đoàn dừng chân tại khách sạn, ăn cơm rồi tắm rửa và về phòng, nghỉ ngơi để buổi sáng dậy sớm.
Một đêm nhanh chóng qua đi, đúng 6 giờ chúng tôi đã có mặt tại sảnh lớn của khách sạn, ăn mặc quần áo học sinh nghiêm trang, lịch sự. Theo sự hướng dẫn của các thầy cô rồi đi đến lăng Bác. Dù đã liên lạc với người quản lý viếng lăng từ trước nhưng chủ nhật, khách tham quan đến viếng quá đông, chúng tôi phải chờ gần một tiếng đồng hồ mới được vào lăng viếng Bác. Người trưởng đoàn đọc bài viếng, giới thiệu tên đoàn xong thì cả đoàn cùng đứng ngay ngắn, chầm chậm bước theo hai người lính gác lăng dâng hoa phía trước tiến vào lăng Bác. Khác hẳn với nhiệt độ bên ngoài nắng chói chang, trong lăng mát lạnh và yên tĩnh, ai cũng tỏ lòng thành kính với vị lãnh tụ muôn vàn kính yêu, bước đi nhẹ nhàng không một tiếng động. Người nằm trên giường ở giữa lăng, ánh sáng nhu hòa màu vàng chiếu lên khuôn mặt hiền từ của Người, yên bình vô cùng… . Mặt trời lên cao thì chúng tôi cũng rời khỏi lăng, theo dòng người đông đúc hướng về khu di tích phủ Chủ tích. Địa điểm đầu tiên là nhà sàn Bác Hồ, căn nhà được phục chế theo nhà sàn mà Bác ở những ngày cuối cuộc đời vĩ đại của mình. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ nằm khiêm tốn tại một góc, hòa vào thiên nhiên bình dị, xinh đẹp. Cô hướng dẫn viên nói, trong nhà những kỉ vật của Bác vẫn còn lưu giữ lại, nơi này nơi kia là nơi Bác ngồi đọc công văn, viết và sửa di chúc, gửi thư cho đồng bào, cho thiếu nhi. Chúng tôi dường như tưởng tưởng ra được hình ảnh Bác trầm ngâm bên khung cửa sổ, nắn nót viết từng dòng chữ chứa đựng tình yêu thương bao la rộng lớn.
Con đường dẫn vào nhà sàn ôm ấp lấy ao cá Bác Hồ với diện tích khá lớn, nước hồ trong veo, cá chép đủ màu sắc thi nhau bơi lội tung tăng trong nước mát. Có những con cá rất to, hai bên miệng còn có râu, cô giáo tôi bảo nó chắc hẳn đã già lắm rồi. Vừa đi, cô hướng dẫn viên vừa giới thiệu về lịch sử của ao cá, kể những câu chuyện của Bác với ao cá ấy. Du khách trong nước và quốc tế xen lẫn với nhau, ai cũng trầm trồ về vẻ đẹp của ao cá. Vì phải trở về vào buổi chiều nên chúng tôi không được tham quan toàn bộ khu di tích, sau khi tham quan ao cá, địa điểm cuối cùng là Khu Viện Bảo tàng Hồ Chí Minh. Viện Bảo tàng trang nghiêm, trưng bày rất nhiều hiện vật, tư liệu về cuộc đời và con người của Bác. Bên cạnh mỗi hiện vật đều chú thích tên, thời gian mà Bác sử dụng và những câu chuyện xung quanh. Có rất nhiều câu chuyện mà chúng tôi chưa bao giờ nghe đến. Vừa tham quan, chúng tôi vừa cảm thán về cuộc đời và những năm tháng kháng chiến của Người, tiếp thu được bao điều ý nghĩa và thú vị.
Thời gian trôi qua nhanh, chiều đến, chuyến tham quan của chúng tôi cũng phải kết thúc. Cả đoàn cùng chụp một bức ảnh lưu niệm rồi lên xe ra về. Dù chuyến đi ngắn ngủi nhưng để lại rất nhiều ấn tượng, lần đầu tiên tôi được tận mắt nhìn thấy một phần cuộc đời của Bác Hồ kính yêu. Để rồi sau này, cảm giác tự hào và xúc động khi vào lăng viếng Bác vẫn còn in đậm mãi trong tôi.
Câu 1: Bài thơ "Cảnh ngày hè" được viết theo thể thơ Thất ngôn xen lục ngôn(Thể loại thơ Nôm Đường Luật)
Câu 2: Trong bốn dòng thơ đầu của bài thơ "Cảnh ngày hè", những hình ảnh thiên nhiên được nhắc đến là cây hoè,cây thạch lựu và hoa sen
Câu 3: Biện pháp tu từ đảo ngữ ở hai câu thơ"Lao xao chợ cá làng ngư phủ,/Dắng dỏi cầm ve lầu tịch dương." giúp nhấn mạnh vào âm thanh sống động,rộn rã của cuộc sống làng quê, đồng thời tạo nhịp điệu , cho thấy một bức tranh thiên nhiên, cuộc sống đầy sức sống và tâm hồn rộng mở,thảnh thơi của nhân vật trữ tình.
Câu 4: Trong hai dòng thơ cuối,tác giả đã bộc lộ khát vọng sâu sắc về một cuộc sống thái bình, ấm no, hạnh phúc cho nhân dân, thể hiện lòng yêu nước và tư tưởng "lấy dân làm gốc".
Câu 5: Chủ đề của bài thơ là sự tổng hợp giữa tình yêu thiên nhiên, cuộc sống và khát vọng thái bình cho nhân dân.Em xác định được dựa trên việc bài thơ miêu tả bức tranh thiên nhiên sinh động, đồng thời bộc lộ sâu sắc tấm lòng ưu ái quốc và mong ước cho đất nước được thái bình, dân chúng ấm no, hạnh phúc.
Câu 6: Từ niềm vui giản dị của Nguyễn Trãi trong bài "Cảnh ngày hè", em rút ra bài học về việc tìm thấy sự lạc quan, yêu đời từ chính những điều bình dị quanh mình, như hòa mình vào thiên nhiên tươi đẹp, cảm nhận âm thanh cuộc sống sôi động. Để giữ tinh thần lạc quan, bản thân em sẽ học cách mở lòng để cảm nhận và trân trọng vẻ đẹp của cuộc sống xung quanh mình, cho dù cuộc sống có bộn bề, lo toan. Dù trong hoàn cảnh nào, em cũng cố gắng không ngừng nuôi dưỡng tâm hồn mình để luôn tìm thấy niềm vui và sự tích cực.