Hà Bảo Nhi
Giới thiệu về bản thân
Chuyến đi đáng nhớ nhất trong cuộc đời tôi có lẽ là hành trình khám phá Hội An vào mùa hè năm ngoái. Không giống như những chuyến du lịch hiện đại với khách sạn sang trọng và lịch trình dày đặc, chuyến đi này mang đậm chất khám phá và trải nghiệm văn hóa, để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc không thể nào quên. Trước chuyến đi vài tuần, tôi đã tìm hiểu rất kỹ về Hội An qua sách báo và internet. Từ những con phố cổ kính, những ngôi nhà mái ngói rêu phong đến những món ăn đặc sản trứ danh, tất cả đều khơi gợi trong tôi một niềm háo hức khó tả. Và rồi ngày lên đường cũng đến. Tôi cùng gia đình bắt xe khách từ Đà Nẵng, sau khoảng một giờ đồng hồ thì đặt chân đến Hội An. Ấn tượng đầu tiên của tôi về Hội An là một không gian yên bình, tĩnh lặng khác hẳn với sự ồn ào, náo nhiệt của thành phố. Những con phố nhỏ hẹp được lát đá cổ kính, hai bên là những ngôi nhà mái ngói đỏ au, tường vàng nhuốm màu thời gian. Dạo bước trên những con phố này, tôi có cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới khác, một thế giới của những giá trị văn hóa truyền thống được lưu giữ và bảo tồn qua hàng trăm năm. Một trong những trải nghiệm thú vị nhất của tôi ở Hội An là đi thuyền trên sông Hoài vào buổi tối. Khi màn đêm buông xuống, cả khu phố cổ trở nên lung linh, huyền ảo bởi ánh đèn lồng rực rỡ sắc màu. Những chiếc đèn lồng được treo trước hiên nhà, trên các con phố, trên những chiếc thuyền, tạo nên một không gian vô cùng lãng mạn và thơ mộng. Ngồi trên thuyền, ngắm nhìn những ánh đèn lung linh soi bóng xuống dòng sông, tôi cảm thấy tâm hồn mình trở nên thư thái và bình yên đến lạ. Ngoài ra, tôi cũng không thể nào quên được những món ăn đặc sản của Hội An. Cao lầu, mì quảng, bánh bao bánh vạc, cơm gà... mỗi món đều mang một hương vị riêng, một nét đặc trưng riêng, khiến tôi ăn một lần là nhớ mãi. Tôi đặc biệt thích món cao lầu, sợi mì dai dai, nước sốt đậm đà, ăn kèm với rau sống và thịt xíu mại, tất cả hòa quyện lại tạo nên một hương vị khó cưỡng. Chuyến đi Hội An không chỉ là một chuyến du lịch đơn thuần mà còn là một hành trình khám phá văn hóa, lịch sử và con người nơi đây. Tôi đã được tận mắt chứng kiến những giá trị văn hóa truyền thống được lưu giữ và bảo tồn qua hàng trăm năm, được thưởng thức những món ăn đặc sản trứ danh, và được hòa mình vào không gian yên bình, tĩnh lặng của phố cổ. Tất cả những điều đó đã tạo nên một chuyến đi đáng nhớ và ý nghĩa trong cuộc đời tôi. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ về Hội An, tôi vẫn cảm thấy bồi hồi, xúc động. Tôi hy vọng rằng sẽ có cơ hội được trở lại nơi đây vào một ngày không xa, để tiếp tục khám phá và trải nghiệm những điều thú vị mà Hội An mang lại.
Câu1:Bài thơ "Cảnh ngày hè" được viết theo thể Thất ngôn xen lục ngôn (hay còn gọi là thơ Nôm Đường luật biến thể), với thể thơ chủ đạo là Thất ngôn (bảy chữ) xen lẫn những câu sáu chữ (như câu thứ 5 và thứ 6 trong bài). Đây là thể thơ rất phổ biến trong thơ Nôm của Nguyễn Trãi, cho phép nhà thơ linh hoạt diễn đạt ý tứ một cách tự nhiên, gần gũi với lời ăn tiếng nói hàng ngày của người Việt.
Cuộc đời mỗi con người là chuỗi những chuyến đi, và mỗi chuyến đi đều là một trang sách quý báu mở ra những hiểu biết mới về quê hương đất nước. Trong những hành trình đã qua, chuyến đi thăm Cố đô Huế mùa hè năm ngoái là chuyến đi để lại trong tôi những ấn tượng sâu sắc nhất. Huế, kinh đô cuối cùng của chế độ phong kiến Việt Nam, đã luôn là một vùng đất mộng mơ trong sách vở và những câu hò điệu lý tôi từng nghe, vì thế, việc được đặt chân đến nơi này như một món quà vô giá mà bố mẹ dành tặng tôi sau một năm học chăm chỉ. Chuyến đi bắt đầu từ sáng sớm tinh mơ, khi cả nhà chúng tôi cùng nhau lên xe từ Đà Nẵng hướng về Huế. Trên quãng đường đi, tôi đã tranh thủ ngắm nhìn cảnh sắc miền Trung thay đổi dần, từ những đồng ruộng xanh mướt đến những đồi núi trùng điệp. Cố đô Huế hiện ra trong mắt tôi không chỉ qua những câu thơ mà còn bằng vẻ đẹp trầm mặc, cổ kính, mang đậm hơi thở lịch sử ngàn năm. Ấn tượng đầu tiên và mạnh mẽ nhất chính là khi chúng tôi đứng trước Ngọ Môn, cổng lớn nhất và uy nghi nhất của Hoàng thành. Bức tường thành phủ màu thời gian, với lớp rêu phong xanh mờ, và lầu Ngũ Phụng phía trên mang nét kiến trúc truyền thống trang trí hình phụng thanh thoát, khiến tôi choáng ngợp trước sự bề thế và tinh tế. Khi tiến vào khu vực Đại Nội, tôi thực sự ngỡ ngàng và sung sướng: Điện Thái Hòa uy nghiêm với lối kiến trúc trùng thiềm điệp ốc, sơn son thếp vàng, nơi chứng kiến biết bao cuộc thiết triều quan trọng, hay những cung điện như Diên Thọ, Trường Sanh nơi sinh hoạt của hoàng tộc. Dù nhiều công trình đã nhuốm màu chiến tranh và thời gian, nhưng sự vững chãi, nét chạm trổ hình rồng phượng tinh xảo vẫn giữ nguyên được khí chất của một trung tâm quyền lực một thời. Tôi đặc biệt bị cuốn hút bởi các lăng tẩm nằm ngoài Kinh thành, như Lăng Tự Đức hài hòa với thiên nhiên hay Lăng Khải Định mang dấu ấn giao thoa văn hóa Đông - Tây độc đáo. Dù phải di chuyển liên tục trong cái nóng oi ả để khám phá sự rộng lớn của Kinh thành và Đại Nội, tôi vẫn cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Chuyến đi không chỉ là cơ hội để tôi thư giãn mà quan trọng hơn, nó đã giúp tôi "chạm" vào lịch sử. Tôi nhận ra rằng, những trang sách khô khan bỗng trở nên sống động qua từng bức tường rêu phong, từng bậc thềm đá. Rời Huế, tôi mang theo không chỉ những bức ảnh kỷ niệm mà còn là niềm tự hào sâu sắc về một thời vàng son rực rỡ của triều Nguyễn, cũng như sự trân trọng đối với giá trị di sản văn hóa thế giới mà Việt Nam đang gìn giữ. Tôi mong rằng sẽ có nhiều dịp hơn nữa để tiếp tục hành trình khám phá những miền đất giàu truyền thống của Tổ quốc.
Bài thơ "Chợ Đồng" của Nguyễn Khuyến là một bức tranh thu nhỏ về một phiên chợ quê vào dịp giáp Tết, qua đó bộc lộ tâm trạng sâu lắng của tác giả. Ngay từ câu hỏi tu từ đầu tiên: "Năm nay chợ họp có đông không?", đã hé lộ nỗi băn khoăn, thấp thỏm của nhà thơ trước cảnh vật. Tiếp đó, những câu thơ miêu tả thời tiết "Dở trời, mưa bụi còn hơi rét" và sự thưa thớt của con người "Nếm rượu, tường đền được mấy ông?" càng làm tăng thêm không khí đìu hiu, vắng vẻ, gợi lên nỗi buồn man mác. Tâm trạng này càng được đẩy lên cao trào với hình ảnh "Hàng quán người về nghe xáo xác, Nợ nần năm hết hỏi lung tung", phản ánh rõ nét cuộc sống nghèo khó, túng thiếu, nợ nần chồng chất của người dân quê. Dù có "tin xuân tới" và âm thanh "pháo trúc nhà ai một tiếng đùng" báo hiệu Tết đang về, nhưng trong lòng tác giả vẫn đọng lại một nỗi buồn suy tư, xót xa cho cảnh đời cơ cực của người dân lao động. Tâm trạng chung của Nguyễn Khuyến trong bài thơ là sự trĩu nặng, suy tư, đượm buồn xen lẫn chút mong chờ vào một tương lai tươi sáng hơn cho quê hương.
Từ hình ảnh "tiếng đùng" báo hiệu xuân sang ấy, ta nhận thấy rõ giá trị lớn lao của niềm hy vọng trước những khó khăn của cuộc đời. Niềm hy vọng không chỉ là sự chờ đợi thụ động mà còn là nguồn sức mạnh tinh thần vô hình, giúp con người không gục ngã trước nghịch cảnh. Giống như người dân nơi phiên chợ Đồng đang mong ngóng sự ấm no, tươi mới của năm mới, niềm hy vọng mang đến cho chúng ta lý do để tiếp tục cố gắng, để nhìn thấy ánh sáng cuối đường hầm ngay cả khi đang đối diện với bão giông. Chính niềm tin mãnh liệt vào sự thay đổi tốt đẹp hơn trong tương lai sẽ trở thành động lực mạnh mẽ nhất, giúp ta giữ vững ý chí và bản lĩnh để vượt qua mọi thử thách, từ đó kiến tạo nên một cuộc sống đáng sống hơn.