Nguyễn Công Vinh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Công Vinh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Giá trị của đất phù sa đối với nông nghiệp và thủy sản

  • Độ phì cao: Giàu dinh dưỡng, thích hợp trồng lúa, hoa màu, cây ăn quả.
  • Tơi xốp, dễ canh tác: Thuận lợi cơ giới hóa và thâm canh tăng vụ.
  • Giữ nước tốt: Phù hợp với cây trồng cần nhiều nước như lúa nước.
  • Phân bố ở đồng bằng lớn: Như ĐBSH, ĐBSCL → vùng sản xuất lương thực chính.
  • Đối với thủy sản:
    • Môi trường nước giàu dinh dưỡng → phát triển nuôi trồng thủy sản.
    • Thuận lợi xây dựng ao, đầm, vùng nuôi tôm cá nước ngọt và nước lợ.

b. Hiện trạng và nguyên nhân thoái hóa đất ở nước ta

Hiện trạng:

  • Diện tích đất bị xói mòn, rửa trôi lớn (đặc biệt vùng đồi núi).
  • Bạc màu, nghèo dinh dưỡng.
  • Nhiễm mặn, nhiễm phèn (nhất là ở ĐBSCL).
  • Ô nhiễm đất do hóa chất nông nghiệp và chất thải.
  • Sa mạc hóa cục bộ ở một số vùng ven biển, khô hạn.

Nguyên nhân:

  • Tự nhiên:
    • Mưa lớn, địa hình dốc → rửa trôi mạnh.
    • Biến đổi khí hậu, hạn hán, xâm nhập mặn.
  • Kinh tế - xã hội:
    • Phá rừng, canh tác không hợp lý.
    • Lạm dụng phân bón hóa học, thuốc bảo vệ thực vật.
    • Tưới tiêu không khoa học → gây mặn, phèn.
    • Công nghiệp, đô thị thải chất ô nhiễm ra môi trường đất.

Câu 1. Thể thơ

Bài thơ được viết theo thể thơ tám chữ biến dạng 2 câu thơ đầu

Câu 2. Chủ thể trữ tình

Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ (xưng "mẹ" và gọi "con").

Câu 3. Biện pháp tu từ nhân hoá

  • Biện pháp tu từ:
  • Nhân hoá : "cỏ": "thơm thảo", "hát".
  • Tác dụng:
  • Làm cho lời thơ thêm gợi hình, gợi cảm
  • Làm cho hình ảnh "cỏ" (tượng trưng cho người con) trở nên sinh động, có tâm hồn và tràn đầy sức sống. Qua đó, ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn hiếu thảo, sự trưởng thành và niềm vui mà người con mang lại cho cuộc đời mẹ.
  • Tác giả mang lại sự trân trọng và biết ơn người mẹ

Câu 4. Mong ước của người mẹ dành cho con

Qua hai dòng thơ, người mẹ mong muốn con mình:

  • Được sống một cuộc đời hồn nhiên, vô tư và bình yên để lớn khôn.
  • Trở thành một người có ích, mang lại sức sống, niềm vui và sự tươi mới cho "đất mẹ" (gia đình và cuộc đời).

Câu 5. Đề xuất việc làm để gìn giữ tình mẫu tử

Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử cao quý, mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực xuất phát từ trái tim. Trước hết, hãy luôn lắng nghe và sẻ chia với mẹ những vui buồn trong cuộc sống để thấu hiểu nhau hơn. Bên cạnh đó, việc nỗ lực học tập tốt và sống có đạo đức chính là món quà ý nghĩa nhất khiến mẹ an lòng. Chúng ta cũng đừng ngần ngại bày tỏ tình cảm qua những lời yêu thương hoặc giúp đỡ mẹ những công việc nhà nhỏ bé hàng ngày. Cuối cùng, sự kiên nhẫn và bao dung trước những lo lắng của mẹ sẽ giúp sợi dây gắn kết giữa mẹ và con luôn bền chặt, ấm áp.

câu 1:

Bài làm

Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ đã chạm đến những rung cảm sâu kín nhất trong lòng tôi về tình mẫu tử. Tác giả thật khéo léo khi sử dụng hình ảnh so sánh mẹ là "cánh đồng" và con là "cỏ nở hoa". Hình ảnh ấy gợi lên một không gian bao dung, hiền hòa, nơi người mẹ không chỉ là điểm tựa mà còn là nguồn sống, âm thầm nuôi dưỡng con bằng những "mạch ngầm" yêu thương chảy mãi không thôi. Tôi cảm thấy xúc động trước lời nhắn nhủ của mẹ: "Cỏ yêu nhé cứ hồn nhiên mà lớn". Đó không chỉ là lời dặn dò mà còn là ước nguyện cao đẹp nhất của mọi người mẹ trên thế gian: mong con được sống một cuộc đời bình an và rực rỡ. Bài thơ với nhịp điệu nhẹ nhàng như một lời hát ru, khiến tôi nhận ra rằng, hạnh phúc đôi khi thật giản đơn, chính là được ở bên mẹ, được bao bọc trong tình yêu thương vô điều kiện. Sau khi khép lại trang thơ, trong lòng tôi trào dâng một lòng biết ơn vô hạn và tự hứa sẽ trân trọng hơn từng phút giây bên mẹ, để mình mãi là "đoá hoa" thơm thảo giữa cánh đồng lòng mẹ bao la.

câu 2:

Bài làm

Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" của Hồng Vũ là một khúc ca ngọt ngào về tình mẫu tử, nơi người mẹ hiện lên như một cánh đồng bao dung, thầm lặng dùng những "mạch ngầm" yêu thương để nuôi dưỡng con khôn lớn. Thế nhưng, giữa nhịp sống hối hả hôm nay, khi những giá trị vật chất lên ngôi, chúng ta lại đau lòng chứng kiến một thực trạng đối lập: sự vô tâm, hờ hững của không ít người con đối với đấng sinh thành.

Tình mẫu tử vốn là cội nguồn của mọi tình cảm thiêng liêng nhất. Cha mẹ dành cả đời làm "đất mẹ hiền hòa", chắt chiu từng giọt sương, từng tia nắng để con được "hồn nhiên mà lớn". Tuy nhiên, có một nghịch lý đang tồn tại: khi con cái càng trưởng thành, càng có đôi cánh vững chãi để bay xa, thì khoảng cách giữa họ và cha mẹ dường như lại càng rộng ra.

Sự vô tâm ấy biểu hiện qua nhiều hình thức. Có những người trẻ sẵn sàng dành hàng giờ để lướt mạng xã hội, tán gẫu với người lạ nhưng lại thấy "phiền" khi mẹ gọi điện hỏi thăm. Có những người coi việc chăm sóc cha mẹ già là một "gánh nặng" và đẩy trách nhiệm đó cho người khác hoặc các cơ sở xã hội. Đáng sợ hơn cả là lối sống thực dụng, chỉ biết đòi hỏi cha mẹ cung phụng mà quên mất rằng quỹ thời gian của người già là hữu hạn.

Nguyên nhân phần lớn đến từ cái tôi ích kỷ và sự cuốn đi của vòng xoáy cơm áo gạo tiền. Nhiều người tự hứa sẽ báo hiếu khi "có tiền", khi "thành công", mà quên mất rằng cha mẹ không đợi được đến lúc đó. Khi chúng ta vô tâm, chúng ta không chỉ làm tổn thương những trái tim yêu thương mình nhất mà còn đang tự đánh mất đi nền tảng đạo đức của chính mình. Một người không biết trân trọng "mạch ngầm" nuôi dưỡng mình từ thuở nhỏ thì khó lòng có thể tử tế chân thành với xã hội.

Để tình mẫu tử mãi là "mùa cỏ nở hoa" rực rỡ, mỗi chúng ta cần thức tỉnh ngay từ bây giờ. Báo hiếu không nhất thiết phải là những điều lớn lao, đôi khi chỉ đơn giản là một bữa cơm ấm cúng, một lời hỏi thăm chân tình hay sự nhẫn nại lắng nghe những câu chuyện cũ của mẹ cha. Đừng để đến khi "cánh đồng" trở nên khô héo, khi chỉ còn lại sự nuối tiếc muộn màng, ta mới nhận ra giá trị của hai tiếng "Gia đình".

Hãy nhớ rằng: Chúng ta có thể có nhiều bạn bè, nhiều sự nghiệp, nhưng mỗi người chỉ có duy nhất một bến đỗ bình yên mang tên Cha Mẹ.