Vũ Thanh Hà
Giới thiệu về bản thân
a)Đất phù sa là nhóm đất quan trọng nhất, chiếm khoảng 24% diện tích đất tự nhiên của nước ta, tập trung chủ yếu ở Đồng bằng sông Hồng và Đồng bằng sông Cửu Long. - Đối với sản xuất nông nghiệp: + Thâm canh lúa nước: Là vùng trọng điểm sản xuất lương thực, đặc biệt là cây lúa, đảm bảo an ninh lương thực quốc gia và xuất khẩu. + Đa dạng hóa cây trồng: Thích hợp trồng các loại cây hoa màu (ngô, khoai, sắn), cây công nghiệp ngắn ngày (mía, đậu tương, lạc) và cây ăn quả đặc sản. + Độ phì nhiêu cao: Đất có thành phần cơ giới nhẹ đến trung bình, tơi xốp, giàu dinh dưỡng, giúp cây trồng sinh trưởng tốt và đạt năng suất cao. - Đối với ngành thủy sản: + Nuôi trồng thủy sản: Các vùng đất phù sa ven sông, ven biển và hệ thống kênh rạch chằng chịt tạo điều kiện thuận lợi để xây dựng các ao nuôi tôm, cá tra, cá tầm và các loại thủy hải sản khác. + Nguồn thức ăn: Phù sa mang theo lượng lớn vi sinh vật và chất hữu cơ, là nguồn thức ăn tự nhiên phong phú cho các loài thủy sinh..
b)1. Hiện trạng thoái hóa đất:
1. Hiện trạng thoái hóa đất: - Diện tích lớn: Việt Nam có diện tích đất bị thoái hóa khá lớn (chiếm khoảng 25-30% diện tích đất tự nhiên). - Biểu hiện đa dạng: + Ở miền núi: Đất bị rửa trôi, xói mòn mạnh, trở nên bạc màu, trơ sỏi đá. + Ở đồng bằng: Đất bị nhiễm mặn, nhiễm phèn (đặc biệt ở ĐBSCL), đất bị glây hóa (do ngập nước lâu ngày) hoặc bị ô nhiễm hóa chất từ phân bón, thuốc trừ sâu. 2. Nguyên nhân: - Nguyên nhân tự nhiên: + Địa hình chủ yếu là đồi núi dốc, lượng mưa lớn và tập trung theo mùa gây xói mòn, rửa trôi lớp đất mặt. + Biến đổi khí hậu dẫn đến nước biển dâng, gây xâm nhập mặn sâu vào nội đồng. - Nguyên nhân con người (Chủ yếu): + Phá rừng: Làm mất lớp phủ thực vật bảo vệ đất, khiến đất dễ bị xói mòn khi có mưa lũ. + Canh tác lạc hậu: Đốt nương làm rẫy, canh tác trên đất dốc không có biện pháp bảo vệ. + Lạm dụng hóa chất: Sử dụng quá nhiều phân bón hóa học và thuốc bảo vệ thực vật làm đất bị chai cứng, mất đi các vi sinh vật có lợi. +Chất thải công nghiệp: Rác thải sinh hoạt và nước thải công nghiệp chưa qua xử lý xả thẳng ra môi trường gây ô nhiễm đất nghiêm trọng.
Câu 1:
Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" đã chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất trong lòng em về tình mẫu tử thiêng liêng. Xuyên suốt bài thơ, hình ảnh "cỏ nở hoa" hiện lên như một biểu tượng đầy xúc động cho sự hy sinh thầm lặng của người mẹ. Em cảm thấy nghẹn ngào trước những chi tiết tả thực về đôi bàn tay gầy guộc, những vất vả, lo toan mà mẹ đã gánh vác để nuôi con khôn lớn. Tác giả đã rất tinh tế khi ví mẹ như loài cỏ: dù nhỏ bé, dù trải qua bao sương gió cuộc đời, mẹ vẫn kiên cường vươn lên, chắt chiu nhựa sống để dâng hiến cho con những "mùa hoa" đẹp nhất. Đọc bài thơ, em không chỉ thấy biết ơn mà còn thấy xót xa trước dấu vết thời gian in hằn trên dáng mẹ. Những câu thơ giản dị nhưng chứa đựng sức mạnh lay động, nhắc nhở em về giá trị của sự hiếu thảo. Bài thơ chính là một nốt lặng cần thiết để mỗi người con soi lại mình, biết trân trọng và yêu thương người phụ nữ vĩ đại nhất cuộc đời mình hơn bao giờ hết.
Câu 2:
Trong cuộc đời mỗi người, tình mẫu tử và phụ tử luôn là điểm tựa tinh thần vững chãi và thiêng liêng nhất. Hình ảnh "mùa cỏ nở hoa" trong thơ ca chính là biểu tượng cho sự hy sinh bền bỉ, lặng lẽ mà rực rỡ của cha mẹ dành cho con cái. Thế nhưng, giữa dòng chảy hối hả của cuộc sống hiện đại, một thực trạng đáng buồn đang diễn ra: sự vô tâm và thiếu tôn trọng của con cái đối với đấng sinh thành. Sự vô tâm trước hết biểu hiện ở việc con cái mải mê chạy theo những giá trị vật chất, những cuộc vui bên ngoài mà quên mất sự tồn tại của cha mẹ. Có những người trẻ cả năm không gọi một cuộc điện thoại về nhà, hoặc nếu có cũng chỉ là những lời hối thúc, đòi hỏi. Đáng lo ngại hơn, một bộ phận con cái coi việc chăm sóc cha mẹ khi già yếu là "gánh nặng", nảy sinh tâm lý so bì, thậm chí là có những hành vi ngược đãi, lời nói xúc phạm khiến cha mẹ đau lòng. Nguyên nhân của lối sống này phần lớn xuất phát từ chủ nghĩa cá nhân ích kỷ. Nhiều người coi sự hy sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên và chỉ biết hưởng thụ mà không nghĩ đến trách nhiệm đền đáp. Bên cạnh đó, áp lực từ cuộc sống thực dụng và sự thiếu hụt trong giáo dục nhân cách ở một số gia đình cũng khiến sợi dây tình cảm giữa các thế hệ trở nên lỏng lẻo. Hậu quả của sự vô tâm là vô cùng to lớn. Nó khiến cho cha mẹ phải sống trong cô độc, tủi nhục vào những năm tháng xế chiều – lúc họ cần điểm tựa nhất. Đồng thời, một người sống bất hiếu với cha mẹ sẽ khó có thể có được sự tôn trọng từ xã hội và cũng không thể giáo dục con cái mình về lòng nhân ái sau này. Lòng hiếu thảo không cần phải là những điều lớn lao, vĩ đại. Nó bắt đầu từ sự lắng nghe, một bát cháo khi mẹ ốm, hay một lời hỏi thăm chân thành khi cha mệt mỏi. Đừng để đến khi "mồ yên mả đẹp" mới tỏ lòng xót thương, bởi lúc đó mọi sự đã quá muộn màng. Tóm lại, hiếu kính cha mẹ không chỉ là đạo lý truyền thống mà còn là thước đo nhân cách của mỗi con người. Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ ngay từ hôm nay, khi họ vẫn còn ở bên cạnh chúng ta, để "mùa cỏ" trong lòng cha mẹ luôn được nở hoa hạnh phúc.
Câu 1: Thể thơ - Bài thơ được viết theo thể thơ tự do Câu 2: Chủ thể trữ tình - Chủ thể trữ tình là người mẹ (đang bày tỏ tình cảm, suy ngẫm và lời nhắn nhủ với con). Câu 3: Biện pháp tu từ nhân hóa - Biểu hiện: Sử dụng các từ ngữ chỉ đặc điểm, hoạt động của con người cho cỏ như: "thơm thảo", "hát". - Tác dụng: +Làm cho hình ảnh cỏ cây trở nên sinh động, có hồn và gần gũi. +Nhấn mạnh sức sống tràn đầy và vẻ đẹp tâm hồn của vạn vật khi xuân về. +Tăng sức biểu cảm, giúp lời thơ thêm sinh động, lôi cuốn. Câu 4: Mong ước của người mẹ -Mong con giữ được nét hồn nhiên, trong sáng và sống đúng với lứa tuổi của mình. -Mong con trưởng thành, sống có ích và biết cống hiến, làm đẹp cho cuộc đời, cho quê hương. Câu 5: Hành động vun đắp tình mẫu tử -Luôn lễ phép, vâng lời và kính trọng cha mẹ. -Chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức để cha mẹ an lòng và tự hào. -Giúp đỡ mẹ những công việc nhà phù hợp với sức mình. -Thường xuyên trò chuyện, chia sẻ và quan tâm đến sức khỏe, niềm vui của mẹ. -Biết nói lời cảm ơn, xin lỗi và bày tỏ tình yêu thương bằng những hành động thiết thực (cái ôm, món quà nhỏ tự làm...).