Nguyễn Hoàng Dương
Giới thiệu về bản thân
Trong nông nghiệp: Trồng cây lương thực: Là loại đất màu mỡ nhất, cực kì thích hợp để trồng lúa nước, góp phần đảm bảo an ninh lương thực và xuất khẩu gạo. Trồng cây hoa màu và cây ăn quả: Thích hợp cho các loại cây ngắn ngày như ngô, khoai, sắn và các loại cây ăn quả nhiệt đới (xoài, nhãn, bưởi...). Cây công nghiệp ngắn ngày: Thuận lợi để phát triển các vùng chuyên canh cây công nghiệp như mía, đậu tương, lạc... Trong thủy sản: Các vùng đất phù sa ven biển, cửa sông với hệ thống kênh rạch chằng chịt rất thuận lợi cho việc xây dựng các ao nuôi, đầm nuôi trồng thủy sản nước ngọt, nước lợ và nước mặn (như nuôi tôm, cá tra, cá tầm...).
Hiện trạng: Diện tích đất bị thoái hóa ở Việt Nam đang ở mức báo động (khoảng hơn 9 triệu ha đất đang chịu tác động của thoái hóa). Ở miền núi: Đất bị rửa trôi, xói mòn mạnh, trơ sỏi đá. Ở đồng bằng: Đất bị bạc màu, glây hóa, nhiễm mặn, nhiễm phèn hoặc bị ô nhiễm do hóa chất nông nghiệp và rác thải công nghiệp. Nguyên nhân: Tác động của tự nhiên: Địa hình chủ yếu là đồi núi dốc, lượng mưa lớn và tập trung theo mùa gây ra hiện tượng rửa trôi, xói mòn lớp đất mặt. Biến đổi khí hậu gây nước biển dâng, dẫn đến xâm nhập mặn ở các vùng đồng bằng ven biển. Tác động của con người (Nguyên nhân chính): Phá rừng: Làm mất lớp che phủ thực vật, khiến đất không còn được bảo vệ trước mưa lũ. Canh tác lạc hậu: Đốt nương làm rẫy, trồng độc canh, không chú trọng bón phân hữu cơ làm đất nhanh chóng kiệt quệ dinh dưỡng. Lạm dụng hóa chất: Sử dụng quá nhiều phân bón hóa học và thuốc trừ sâu làm thay đổi cấu trúc đất và gây ô nhiễm môi trường đất. Quá trình công nghiệp hóa: Việc xả chất thải chưa qua xử lý ra môi trường cũng làm đất bị nhiễm độc.
Câu 1. Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" được viết theo thể thơ: Thể thơ tự do.
Câu 2:Chủ thể trữ tình trong bài thơ là: Người mẹ (đang tâm tình, nhắn nhủ với đứa con yêu thương qua tiếng gọi "Con yêu ơi!").
Câu 3. Biện pháp tu từ nhân hóa và tác dụng: Biện pháp nhân hóa: Được thể hiện qua các từ ngữ chỉ hoạt động, tính chất của con người gán cho "cỏ": "thơm thảo", "hát khúc mùa xuân". Tác dụng: Làm cho hình ảnh "cỏ" (tượng trưng cho người con) trở nên sinh động, gần gũi và có hồn như một con người thực thụ. Nhấn mạnh vẻ đẹp tâm hồn của con: sự hiếu thảo, biết ơn và sức sống tràn đầy, rạng rỡ. Thể hiện tình yêu thương, niềm tự hào và sự trân trọng của mẹ dành cho con.
Câu 4. Mong ước của người mẹ đối với con qua hai dòng thơ: Mẹ mong con luôn giữ được sự hồn nhiên, trong sáng để trưởng thành. Mẹ hy vọng con sẽ trở thành người có ích, mang lại sức sống tươi trẻ ("phủ xanh non") và niềm vui cho cuộc đời, cho gia đình.
Câu5:Để gìn giữ và vun đắp tình mẫu tử thiêng liêng, mỗi chúng ta cần có những hành động thiết thực xuất phát từ trái tim. Trước hết, hãy luôn biết ơn và kính trọng cha mẹ bằng cách chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức để cha mẹ an lòng. Bên cạnh đó, chúng ta nên dành thời gian quan tâm, chia sẻ và lắng nghe tâm tư của mẹ mỗi ngày để thấu hiểu nhau hơn. Những hành động nhỏ như giúp đỡ việc nhà, chăm sóc khi mẹ ốm đau hay đơn giản là một lời chúc chân thành cũng đủ làm bền chặt thêm sợi dây tình cảm. Cuối cùng, hãy luôn sống tử tế và trưởng thành vững vàng để trở thành niềm tự hào, là "đóa hoa" rạng rỡ nhất trong cuộc đời của mẹ.
Câu 1:
Bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" (Nguyễn Hồng Minh) đã mang đến cho tôi những cảm xúc sâu lắng, rung động về tình mẫu tử thiêng liêng, bền bỉ. Hình ảnh người mẹ gắn liền với "mùa cỏ nở hoa" gợi lên sự giản dị, mộc mạc nhưng ẩn chứa một sức sống mãnh liệt, giống như tình yêu bao la mẹ dành cho con. Tôi vô cùng xúc động trước sự hy sinh thầm lặng, bền bỉ của mẹ, người đã dành trọn cả cuộc đời để chở che, nuôi dưỡng con khôn lớn. Từng vần thơ như lời ru nhẹ nhàng, thấm thía, khiến tôi thấu hiểu sâu sắc hơn về sự cao quý của tình thân. Bài thơ không chỉ là khúc ca ngợi ca mẹ mà còn là lời nhắc nhở con phải biết trân trọng, yêu thương và biết ơn người đã mang mình đến với cuộc đời. Sau khi đọc xong, tôi cảm thấy trong lòng trào dâng một tình cảm ấm áp, tự hứa sẽ sống tốt hơn để đền đáp công ơn trời biển của mẹ.
Câu 2:
Tình mẫu tử, phụ tử là thiêng liêng và bền bỉ nhất, như bài thơ "Mùa cỏ nở hoa" đã khắc họa, đó là nguồn sáng ấm áp nuôi dưỡng tâm hồn con người. Thế nhưng, trong xã hội hiện đại ngày nay, thật đáng buồn khi vẫn tồn tại hiện tượng một bộ phận người sống vô tâm, thờ ơ, thậm chí bất hiếu, không coi trọng cha mẹ. Sự vô tâm ấy biểu hiện rõ qua những hành động cụ thể. Đó là những người con quá bận rộn với công việc, với các mối quan hệ xã hội mà lãng quên cha mẹ già, không một cuộc gọi, một lần về thăm. Đó là những người coi việc phụng dưỡng cha mẹ là gánh nặng, xem cha mẹ là "cục nợ" khi họ ốm đau, già yếu. Tàn nhẫn hơn, một số người còn cãi vã, ngược đãi, hoặc đẩy cha mẹ vào viện dưỡng lão khi họ còn khỏe mạnh, hay thậm chí tranh chấp tài sản, đối xử tệ bạc với người đã sinh thành ra mình. Nguyên nhân của lối sống này trước hết xuất phát từ sự ích kỷ, lối sống thực dụng, đề cao giá trị vật chất hơn tình cảm gia đình. Khi con người bị cuốn vào vòng xoáy của đồng tiền và sự hưởng thụ, họ dễ dàng quên đi đạo lý "uống nước nhớ nguồn". Bên cạnh đó, sự thiếu hụt trong giáo dục đạo đức từ nhỏ và ảnh hưởng từ những tấm gương xấu cũng khiến tư duy về lòng hiếu thảo bị lệch lạc. Hậu quả của sự vô tâm là vô cùng nghiêm trọng. Nó không chỉ gây ra nỗi đau đớn, tổn thương sâu sắc về tâm lý và thể xác cho cha mẹ, mà còn phá vỡ nền tảng đạo đức gia đình. Một xã hội mà tình thân bị xem nhẹ sẽ trở nên lạnh lẽo, tàn nhẫn. Về lâu dài, những người sống vô tâm sẽ phải nhận sự quay lưng của xã hội và cả sự hối hận muộn màng khi cha mẹ đã không còn. Đạo hiếu là truyền thống nghìn đời của dân tộc. Để khắc phục tình trạng này, cần đẩy mạnh giáo dục đạo đức, gia đình, để mỗi người nhận thức được rằng "còn cha mẹ là còn tất cả". Hãy yêu thương, trân trọng cha mẹ khi còn có thể, bởi "cỏ có thể nở hoa lại, nhưng mẹ thì không".