Nguyễn Trọng Sang
Giới thiệu về bản thân
Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã chạm đến những rung cảm tinh tế nhất trong lòng người đọc về sự hy sinh thầm lặng và tình yêu vô bờ bến của người mẹ. Ngay từ những dòng đầu, hình ảnh mẹ gắn liền với lời ru và đóa hoa sen thanh cao, giản dị. Tác giả đã khéo léo sử dụng hình ảnh "đóa hoa sen" để ẩn dụ cho cuộc đời của mẹ: dẫu nghèo khó, dẫu trải qua bao "giọt máu hòa theo dòng lệ", mẹ vẫn giữ trọn nét đẹp tâm hồn và tỏa ngát hương thơm đức hạnh để "ướp cho con". Sự đối lập giữa hình ảnh con "đi... chân trời gió lộng" và mẹ "về... nắng quải chiều hôm" gợi lên nỗi xót xa về sự già nua, đơn chiếc của mẹ khi con cái đã trưởng thành và bay xa. Đặc biệt, khổ thơ cuối mang đến một nỗi buồn man mác nhưng cũng đầy hy vọng. Dẫu quy luật sinh tử là nghiệt ngã "Mẹ đã lìa xa cõi đời", nhưng mẹ không mất đi mà hóa thân thành "ngôi sao lên trời" để mãi mãi soi sáng, dõi theo bước chân con. Với ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh và nhịp điệu nhẹ nhàng như một lời thủ thỉ, bài thơ không chỉ là lời tri ân sâu sắc gửi đến mẹ mà còn nhắc nhở mỗi chúng ta hãy biết trân trọng và yêu thương người phụ nữ vĩ đại nhất cuộc đời mình khi còn có thể.
Qua câu chuyện "Anh béo và anh gầy", em nhận ra rằng tình bạn chân chính chỉ có thể tồn tại dựa trên sự bình đẳng và lòng tự trọng. Nếu gặp lại một người bạn cũ thành đạt như "anh béo", em sẽ chọn cách ứng xử chân thành và tự tin, thay vì rơi vào thái độ khúm núm, nịnh bợ như "anh gầy". Sự thay đổi thái độ đột ngột của anh gầy khi biết địa vị của bạn không chỉ làm hạ thấp giá trị bản thân mà còn vô tình giết chết những ký ức đẹp đẽ của tuổi thơ. Từ cách ứng xử của anh béo – người ban đầu rất vồn vã, thân thiện nhưng sau đó cảm thấy "buồn nôn" trước sự giả tạo của bạn – em hiểu rằng những người có nhân cách thực sự luôn trân trọng sự thành thật hơn là những lời tâng bốc sáo rỗng. Khoảng cách về địa vị xã hội có thể thay đổi, nhưng khoảng cách giữa lòng người chỉ nảy sinh khi ta tự đánh mất đi lòng tự trọng của chính mình. Vì vậy, bài học quý giá nhất mà em rút ra là hãy luôn giữ vững bản sắc cá nhân, đối đãi với bạn bè bằng trái tim ấm áp và sự tôn trọng lẫn nhau, dù hoàn cảnh cuộc sống có khác biệt đến đâu.
tiết "mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó" là một hình ảnh ẩn dụ đầy đắt giá và mang tính châm biếm sâu sắc. Biện pháp nhân hóa được sử dụng không chỉ để miêu tả vẻ ngoài của những vật dụng vô tri, mà thực chất là để phản chiếu tâm trạng và thái độ của nhân vật anh gầy. Khi biết người bạn cũ là quan chức bậc cao, anh gầy ngay lập tức thay đổi thái độ từ thân mật sang khúm núm, sợ sệt; và dường như sự hèn nhát, tinh thần sùng bái chức tước ấy đã lan tỏa sang cả những đồ vật anh ta mang theo. Ý nghĩa của chi tiết này nằm ở việc phê phán bản chất nô lệ, thói nịnh bợ và sự tha hóa của con người trước cường quyền. Qua đó, Chekhov cho thấy sự phân chia giai cấp đã bẻ gãy những giá trị tình bạn chân thành, khiến con người trở nên nhỏ bé và thảm hại đến mức ngay cả những vật dụng quanh họ cũng trở nên "co rúm" một cách đáng thương