Lý Văn Hùng
Giới thiệu về bản thân
Đoạn trích trên được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Trong đoạn trích không có dòng thơ nào nói về vẻ đẹp của con trai, con gái.
Đoạn thơ chủ yếu nói về con người dân tộc Pa Dí trong lao động, ca ngợi sức mạnh, sự cần cù và khả năng làm chủ thiên nhiên của họ.
Câu 3.
Biện pháp tu từ:
Nhân hóa, phóng đại trong hai dòng thơ:
Biết gọi gió, gọi mưa, gọi nắng Chặn suối, ngăn sông, bắt nước ngược dòng
Tác dụng:
Làm nổi bật hình ảnh con người lao động Pa Dí có sức mạnh phi thường, chủ động chinh phục thiên nhiên.
Thể hiện tinh thần lao động hăng say, ý chí vượt khó và niềm tin vào cuộc sống.
Câu 4.
Tác giả thể hiện niềm tự hào, yêu mến và ngợi ca con người dân tộc Pa Dí:
Cần cù, chịu khó trong lao động Gắn bó với thiên nhiên Hạnh phúc, ấm no từ chính bàn tay lao động của mình
Câu 5.
Bài học cho bản thân:
Phải biết trân trọng lao động và thành quả lao động.
Cần có ý chí, nghị lực, không ngại khó khăn để xây dựng cuộc sống tốt đẹp.
Yêu quý và tự hào về con người, văn hóa các dân tộc Việt Nam.
Câu 1.
Văn bản được viết theo thể thơ tự do.
Câu 2.
Trong văn bản, hạnh phúc được miêu tả qua các tính từ/đặc điểm: xanh, thơm, dịu dàng, im lặng, vô tư, tự nhiên.
Câu 3.
Đoạn thơ cho thấy hạnh phúc đôi khi rất nhẹ nhàng, giản dị, âm thầm hiện diện trong cuộc sống, không ồn ào nhưng đủ làm con người cảm thấy bình yên.
Câu 4.
Biện pháp tu từ so sánh giúp hình ảnh hạnh phúc trở nên sinh động, cụ thể, làm nổi bật vẻ đẹp tự nhiên, tự do và không ràng buộc của hạnh phúc.
Câu 5.
Tác giả quan niệm hạnh phúc là những điều nhỏ bé, bình dị, đến một cách tự nhiên; con người không cần chiếm hữu mà chỉ cần biết cảm nhận và trân trọng.