Trần Đoàn Ngọc Băng
Giới thiệu về bản thân
xx
hh
Câu 1.Đoạn trích "Cây hai ngàn lá" của Pờ Sảo Mìn đã khắc họa thành công vẻ đẹp khỏe khoắn và đầy nghị lực của con người Pa Dí. Trước hết, đó là vẻ đẹp của sự bền bỉ, kiên cường được ví như "cây đứng trong muôn rừng cây đứng", dù trải qua bao "chịu đựng" vẫn hiên ngang xanh tốt. Vẻ đẹp ấy còn hiện lên rực rỡ qua lao động: người con trai "trần trong mặt trời nắng cháy" thể hiện sự rắn rỏi, người con gái "đẹp trong sương giá" thêu áo dệt đời. Đặc biệt, con người Pa Dí sở hữu sức mạnh phi thường, có thể "chặn suối, ngăn sông", bắt thiên nhiên phục vụ cuộc sống. Qua những hình ảnh thơ giàu sức gợi, ta thấy được một dân tộc tuy nhỏ bé về số lượng ("hai ngàn người") nhưng lại có tầm vóc lớn lao về tâm hồn và ý chí. Họ chính là biểu tượng cho sức sống mãnh liệt của con người vùng cao Tây Bắc.
Câu 2.Trong bối cảnh toàn cầu hóa, tinh thần dám đổi mới là yếu tố then chốt quyết định sự thành công của thế hệ trẻ. Đổi mới không chỉ là thay đổi cái cũ, mà là sự dũng cảm bứt phá khỏi vùng an toàn, dám nghĩ khác, làm khác để tạo ra những giá trị tiến bộ hơn. Thế hệ trẻ ngày nay với lợi thế về công nghệ và tư duy mở đã và đang đổi mới trên mọi lĩnh vực: từ khởi nghiệp sáng tạo đến việc thay đổi những định kiến lạc hậu của xã hội. Tinh thần này giúp chúng ta không bị tụt hậu, kích thích sự sáng tạo và giúp mỗi cá nhân tìm thấy bản sắc riêng. Tuy nhiên, đổi mới không đồng nghĩa với việc hòa tan hay phủ nhận quá khứ; nó cần dựa trên nền tảng đạo đức và sự chọn lọc tinh hoa. Để "đổi mới" thực sự có giá trị, giới trẻ cần trau dồi tri thức và bản lĩnh. Đừng sợ thất bại, vì mỗi bước đi đổi mới hôm nay chính là viên gạch xây dựng nên tương lai tươi sáng cho chính bạn và đất nước.
Câu 1.thơ tự do
Câu 2. Con trai trần trong mặt trời nắng cháy
Con gái đẹp trong sương giá đông sang
Câu 3.Biện pháp tu từ: Liệt kê (gọi gió, gọi mưa, gọi nắng...), điệp từ (gọi, chặn, ngăn...) và nhân hóa/phóng đại (con người có sức mạnh chế ngự thiên nhiên).
Câu 4.Tác giả thể hiện lòng tự hào sâu sắc về dân tộc Pa Dí (tuy ít người nhưng mạnh mẽ như cây đại thụ), tình yêu quê hương và sự trân trọng trước vẻ đẹp khỏe khoắn, sức sống bền bỉ của con người vùng cao.
Câu 5.Bài học về ý chí vươn lên vượt qua nghịch cảnh; lòng tự hào và trách nhiệm giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc; hoặc tinh thần đoàn kết, gắn bó với cộng đồng
câu 1.Đoạn thơ trong tác phẩm "Phía sau làng" của Trương Trọng Nghĩa là một nốt lặng đầy xót xa về sự đổi thay của làng quê Việt Nam trong cơn lốc đô thị hóa. Tác giả mở đầu bằng hành trình tìm về miền ký ức: "Tôi đi về phía tuổi thơ / Giẫm lên dấu chân", nhưng thực tại lại hiện ra với những mất mát khó lòng bù đắp. Nghệ thuật tương phản được sử dụng triệt để khi đặt cạnh nhau hình ảnh quá khứ bình yên với "lũy tre ngày xưa", "thiếu nữ hát dân ca" và thực tại "nhà cửa chen chúc", "đất không đủ cho sức trai cày ruộng". Tiếng thơ nghẹn ngào trước cảnh những người bạn làng phải rời quê kiếm sống vì mồ hôi không còn hóa thành "bát cơm no" trên mảnh đất quê hương. Đặc biệt, hình ảnh "Mang lên phố những nỗi buồn ruộng rẫy" ở cuối đoạn thơ như một sự kết tinh nỗi đau của những người con xa xứ. Bằng ngôn ngữ giản dị và hình ảnh giàu sức gợi, đoạn thơ không chỉ là tiếng lòng tiếc nuối những giá trị truyền thống dần mai một mà còn là lời nhắc nhở chúng ta về việc gìn giữ hồn quê giữa nhịp sống hiện đại hối hả.
câu 2.
câu1.Thơ tự do
câu 2.xanh,thơm,dịu dàng,vô tư,đầy vơi
câu 3.Đoạn thơ khẳng định hạnh phúc không phải là điều gì đao to búa lớn hay phô trương. Nó giống như một "quả ngọt" chín thầm lặng, mang vẻ đẹp khiêm nhường, tinh tế và tỏa hương một cách tự nhiên trong chiều sâu tâm hồn con người
câu 4.Biện pháp: "Hạnh phúc đôi khi như sông / vô tư trôi về biển cả".
Tác dụng:
Gợi hình: Cụ thể hóa khái niệm trừu tượng "hạnh phúc" trở nên gần gũi, sinh động như dòng sông đang chảy.
Gợi cảm: Diễn tả trạng thái của hạnh phúc là sự tự tại, thanh thản và bao dung. Hạnh phúc là khi con người biết sống cống hiến, sẻ chia một cách hồn nhiên, không tính toán để tìm về với cái chung rộng lớn.
Giúp lời thơ thêm giàu sức gợi và tăng tính nhạc.
câu 5.Tác giả có một quan niệm về hạnh phúc rất nhân văn, tinh tế và sâu sắc.
Hạnh phúc không nằm ở vật chất xa hoa mà hiện hữu trong những điều bình dị, nhỏ bé của đời thường (lá, quả, sông).
Đó là thái độ sống lạc quan trước thử thách ("xanh trong nắng dội"), biết trân trọng những giá trị thầm lặng ("thơm trong im lặng") và sống vị tha, bao dung ("vô tư trôi về biển cả").