Nguyễn Đặng Phương Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Nghị luận xã hội (200 chữ) về ý nghĩa của tính sáng tạo
Trong kỷ nguyên công nghệ 4.0, tính sáng tạo chính là chìa khóa để thế hệ trẻ mở cánh cửa tương lai. Sáng tạo không chỉ là tìm ra cái mới vĩ đại, mà là khả năng tư duy khác biệt, tìm kiếm giải pháp hiệu quả hơn cho những vấn đề cũ. Với giới trẻ, sáng tạo giúp chúng ta không bị đào thải trong môi trường cạnh tranh khốc liệt, đồng thời khẳng định bản sắc cá nhân giữa "biển người" mênh mông. Nó biến những khó khăn thành cơ hội và thúc đẩy xã hội tiến bộ. Nếu không sáng tạo, ta chỉ là những "bản sao" dậm chân tại chỗ. Vì vậy, hãy không ngừng tò mò và dám khác biệt để tạo nên giá trị riêng cho bản thân và cộng đồng.
Câu 2:
Nguyễn Ngọc Tư từ lâu đã được biết đến là tiếng nói tâm tình của đất mũi Cà Mau, nơi những con người sống giữa sông nước mênh mông với tâm hồn hào sảng và giản dị. Truyện ngắn "Biển người mênh mông" là một trong những tác phẩm tiêu biểu, không chỉ vẽ nên bức tranh thiên nhiên sông nước hữu tình mà còn khắc họa đậm nét vẻ đẹp cốt cách của con người Nam Bộ qua hai nhân vật: Phi và ông Sáu Đèo. Giữa một "biển người" xa lạ, họ đã sưởi ấm cho nhau bằng tình thương và sự thấu hiểu chân thành nhất.
Trước hết, vẻ đẹp con người Nam Bộ hiện lên qua nhân vật ông Sáu Đèo – một hình ảnh điển hình cho lớp người lao động nghèo nhưng giàu lòng nhân hậu và vị tha. Cuộc đời ông là một chuyến hành trình dài vô định trên sông nước, đồ đạc chỉ gói gọn trong vài chiếc thùng giấy cũ kỹ. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài khắc khổ ấy là một tâm hồn vô cùng ấm áp. Ông Sáu Đèo đối đãi với thế giới bằng tất cả sự hiền hậu; ông nâng niu con chim bìm bịp gãy cánh, xem nó như một người bạn tri kỷ. Đặc biệt, vẻ đẹp của ông còn nằm ở sự trọng tình trọng nghĩa và lòng thủy chung son sắt. Cả một đời phiêu bạt, ông đi tìm người vợ cũ không phải để oán trách, mà chỉ để gửi một lời xin lỗi muộn màng. Đó chính là nét tính cách đặc trưng của người dân miền Tây: sống tình cảm, bao dung và luôn khao khát sự gắn kết dù cuộc đời có xô đẩy đi đâu.
Bên cạnh ông Sáu Đèo, nhân vật Phi lại đại diện cho một góc nhìn khác về con người Nam Bộ: dù mang trong mình những vết thương lòng nhưng vẫn luôn khao khát được sẻ chia. Phi là một thanh niên sống trôi dạt, dường như đã quá quen với sự lạnh lùng của dòng đời. Thế nhưng, bản chất chân thành của một người con vùng sông nước vẫn luôn thường trực trong anh. Phi không hề kỳ thị hay xa lánh một ông già lạ mặt như ông Sáu; trái lại, anh sẵn sàng lắng nghe câu chuyện của ông, đồng cảm với nỗi đau của một người xa lạ. Sự tương tác giữa Phi và ông Sáu Đèo không đơn thuần là sự gặp gỡ giữa hai người lạ, mà là sự giao thoa giữa hai tâm hồn cô đơn đang tìm thấy sự ấm áp nơi nhau. Qua Phi, ta thấy được nét tính cách thẳng thắn, bộc trực nhưng vô cùng tinh tế và giàu lòng trắc ẩn của người dân Nam Bộ.
Vẻ đẹp chung của cả hai nhân vật chính là sự hào sảng và tử tế giữa nghịch cảnh. Trong truyện, Nguyễn Ngọc Tư đã đặt họ vào một không gian "mênh mông" – không chỉ là mênh mông sông nước mà còn là mênh mông lòng người. Giữa "biển người" ấy, họ không chọn cách sống ích kỷ hay vô cảm. Ông Sáu Đèo sẵn lòng chia sẻ chỗ ở, chia sẻ câu chuyện cuộc đời; còn Phi lại dành cho ông sự trân trọng và thấu hiểu. Họ là những con người "rặt" Nam Bộ: gặp nhau là quý, hiểu nhau là thương, chẳng cần tính toán thiệt hơn.
Tóm lại, qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo trong "Biển người mênh mông", nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã khẳng định một chân lý giản dị về tình người: Dù cuộc sống có lênh đênh, lạc lõng đến đâu, chỉ cần con người đối đãi với nhau bằng sự chân thành và bao dung, chúng ta sẽ không bao giờ bị chìm nghỉm giữa biển đời xa lạ. Vẻ đẹp mộc mạc, trọng nghĩa khinh tài của người dân Nam Bộ qua tác phẩm đã để lại trong lòng độc giả những dư âm ấm áp và đầy tính nhân văn.
câu 1:
Đoạn trích trong bài thơ "Thu Hà Nội" của Hoàng Cát đã vẽ nên một bức tranh thu Thủ đô đầy tinh tế, mang đậm phong vị đặc trưng không thể trộn lẫn. Vẻ đẹp ấy hiện hữu ngay từ những tín hiệu đầu tiên của thiên nhiên: làn gió heo may "se sẽ" thổi, tiếng lá vàng khô "xào xạc" trên phố tạo nên một không gian vừa tĩnh lặng vừa xao động. Cái hay của tác giả là đã nhân hóa lá vàng "lùa trên phố bâng khuâng", khiến cảnh vật như cũng có tâm hồn, cũng mang nỗi niềm trăn trở như con người. Trong cái "chiều nhạt nắng" ấy, con người bỗng trở nên nhỏ bé, cô đơn với nỗi nhớ "người xa" da diết. Điểm xuyết cho bức tranh thu là hình ảnh hàng sấu già với những quả sót lại và "một trái vàng ươm" rơi vu vơ, gợi lên sự bình yên, giản dị của Hà Nội xưa. Đặc biệt, câu thơ "Ta nhặt được cả chùm nắng hạ / Trong mùi hương trời đất dậy trên đường" là một sự chuyển đổi cảm giác thú vị, cho thấy mùa thu là sự kết tinh của nắng hè và hương thơm nồng nàn của đất trời. Bằng ngôn từ giàu hình ảnh và nhịp điệu nhẹ nhàng, Hoàng Cát không chỉ tả cảnh mà còn gửi gắm vào đó một tình yêu Hà Nội sâu sắc, một tâm hồn nhạy cảm trước những biến chuyển của thời gian.
câu 2:
Trong vài thập kỷ qua, thế giới đã chứng kiến những cuộc cách mạng công nghệ thay đổi hoàn toàn bộ mặt nhân loại. Tuy nhiên, chưa có sự chuyển mình nào mạnh mẽ và gây tranh cãi bằng sự phát triển "như vũ bão" của Trí tuệ nhân tạo (AI). AI không còn là khái niệm viễn tưởng trong những bộ phim Hollywood mà đã trở thành một phần tất yếu, len lỏi vào mọi ngóc ngách của đời sống hiện đại.
Sự phát triển của AI mang đến những lợi ích vượt bậc không thể phủ nhận. Trong y tế, AI hỗ trợ chẩn đoán hình ảnh, phát hiện sớm các căn bệnh nan y với độ chính xác cao hơn cả bác sĩ giàu kinh nghiệm. Trong công nghiệp và dịch vụ, các thuật toán thông minh giúp tối ưu hóa quy trình sản xuất, tự động hóa các công việc lặp đi lặp lại, từ đó giải phóng sức lao động của con người và tăng năng suất lao động lên gấp nhiều lần. Thậm chí trong giáo dục, AI còn cá nhân hóa lộ trình học tập, giúp mỗi cá nhân phát triển theo đúng năng lực của mình. Rõ ràng, AI là "cú hích" khổng lồ đưa văn minh nhân loại tiến lên phía trước.
Tuy nhiên, sức mạnh khủng khiếp của AI cũng giống như một con dao hai lưỡi. Khi công nghệ phát triển quá nhanh, nó tạo ra những thách thức về mặt xã hội và đạo đức. Vấn đề đầu tiên là sự thay đổi của thị trường lao động. Nhiều ngành nghề truyền thống đang đứng trước nguy cơ bị thay thế bởi robot và các hệ thống tự động, dẫn đến bài toán về thất nghiệp và sự phân hóa giàu nghèo. Tiếp đến là những lo ngại về quyền riêng tư, bảo mật dữ liệu và sự thao túng thông tin thông qua "Deepfake" hay các thuật toán định hướng hành vi người dùng. Đáng sợ hơn, nếu không được kiểm soát chặt chẽ, AI có thể đưa ra những quyết định thiếu tính nhân bản, gây ra những hậu quả khôn lường trong các lĩnh vực nhạy cảm như quân sự hay luật pháp.
Đứng trước làn sóng AI, thái độ của chúng ta không nên là bài trừ hay lo sợ cực đoan, mà cần sự chủ động thích nghi. Thay vì cạnh tranh với AI ở những kỹ năng ghi nhớ hay tính toán máy móc, con người cần tập trung phát triển những giá trị cốt lõi mà máy móc không bao giờ có được: tư duy sáng tạo, lòng trắc ẩn, khả năng thấu cảm và những chuẩn mực đạo đức. Bên cạnh đó, các chính phủ và tổ chức quốc tế cần sớm xây dựng khung pháp lý để quản lý sự phát triển của AI, đảm bảo công nghệ này luôn phục vụ cho lợi ích của cộng đồng và không đi chệch khỏi các giá trị nhân văn.
Tóm lại, Trí tuệ nhân tạo là một thành tựu vĩ đại của trí tuệ con người. Sự phát triển vũ bão của nó là xu thế tất yếu của thời đại. Chúng ta hãy đón nhận AI với một cái đầu lạnh để điều khiển công nghệ và một trái tim nóng để giữ gìn bản sắc nhân loại, để AI thực sự là "cánh tay nối dài" giúp con người chinh phục những đỉnh cao mới.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên là: Biểu cảm
Câu 2. Những từ ngữ, hình ảnh nào thể hiện "năm khốn khó" trong đoạn trích là: Các từ ngữ, hình ảnh bao gồm:
• Đồng sau lụt, bờ đê sụt lở.
• Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn.
• Anh em con chịu đói suốt ngày tròn.
• Trong chạng vạng ngồi co ro bậu cửa.
• Có gì nấu đâu mà nhóm lửa.
Câu 3. tác dụng của một biện pháp tu từ trong hai dòng thơ sau: Dù tiếng lòng con chẳng thể nào vang vọng
Tới vuông đất mẹ nằm lưng núi quê hương.
• Biện pháp tu từ: Nói giảm nói tránh qua cụm từ "vuông đất mẹ nằm".
• Tác dụng:
• Làm giảm bớt sự đau thương, mất mát khi nhắc về cái chết của người mẹ.
• Thể hiện sự trân trọng, xót xa và tình cảm thiêng liêng của người con dành cho mẹ.
• Tăng sức gợi hình, gợi cảm cho lời thơ.
Câu 4. Em hiểu nội dung dòng thơ sau Mẹ gánh gồng xộc xệch hoàng hôn là :
Hình ảnh "xộc xệch hoàng hôn" là một cách viết sáng tạo. Nó không chỉ tả sức nặng của đôi quang gánh mà còn tả cái bóng của mẹ đổ dài, liêu xiêu dưới ánh nắng chiều tà. Dòng thơ khắc họa sự vất vả, lam lũ và nhọc nhằn cực độ của người mẹ trong những năm tháng đói kém. Mẹ gánh cả cái nghèo khó, gánh cả thời gian để nuôi con khôn lớn.
Câu 5. Thông điệp tâm đắc nhất mà em rút ra từ đoạn trích trên là Hãy trân trọng và hiếu thảo với cha mẹ khi họ còn ở bên ta. Vì Đoạn thơ cho thấy sự hy sinh thầm lặng, cao cả của mẹ trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Sự hối tiếc của người con trong giấc mơ "khóc giữa chiêm bao"nhắc nhở chúng ta rằng thời gian và người thân là hữu hạn. Đừng để đến khi chỉ còn gặp nhau trong mơ mới thấy hối hận vì chưa làm tròn đạo con.