Nguyễn Quỳnh Anh
Giới thiệu về bản thân
1. CÂU CHỦ ĐỀ
"Ngừng ngay việc vứt rác bừa bãi là hành động thiết thực nhất để bảo vệ môi trường sống và thể hiện lối sống văn minh của mỗi cá nhân."
2. LUẬN ĐIỂM MỞ ĐẦU
Thực trạng, biểu hiện của thói quen:
- Hiện nay, tình trạng xả rác bừa bãi diễn ra rất thường xuyên và ở nhiều nơi: từ vỉa hè, công viên đến các dòng sông, kênh rạch, khu du lịch,...
- Đặc biệt phổ biến trong giới trẻ: vứt rác sau khi ăn uống và sinh hoạt.
- Hành vi "tiện tay" ném rác ra cửa sổ xe, để lại túi nilon sau các buổi dã ngoại hoặc bỏ rác ngay dưới chân chỗ ngồi thay vì tìm thùng rác.
- Tâm lý "một mẩu rác nhỏ không sao" đang trở nên phổ biến ở nhiều độ tuổi khác nhau hay có tâm lý "có người dọn".
3. LUẬN ĐIỂM BỔ SUNG
Tác hại của thói quen:
- Đối với môi trường: + Ô nhiễm môi trường: Rác thải nhựa mất hàng trăm năm để phân hủy, làm chết các sinh vật và ô nhiễm nguồn nước, đất đai.
+ Làm mất mỹ quan đô thị và cảnh quan thiên nhiên.
- Đối với sức khỏe con người: + Là nguồn phát sinh vi khuẩn, dịch bệnh.
+ Ảnh hưởng trực tiếp đến chất lượng cuộc sống.
- Đối với xã hội: + Gây tắc nghẽn cống rãnh, kênh rạch, ngập lụt.
+ Làm suy giảm hệ sinh thái, nhiều loài sinh vật bị hủy hại.
4. LUẬN ĐIỂM BỔ SUNG
Các giải pháp từ bỏ:
- Mỗi con người cần tự giác ý thức phân loại rác thải, bỏ rác vào đúng nơi quy định ở những nơi công cộng.
- Mỗi nơi công cộng cần có những biển báo đổ rác thải, bố trí thùng rác hợp lí cũng như có những hình phạt thích đáng với những trường hợp xả rác bừa bãi.
- Nhà nước, các cấp quản lí cần tuyên truyền mạnh mẽ hơn nữa những tác hại của rác thải đồng thời có hình thức xử lí nghiêm khắc đối với những trường hợp vi phạm.
5. ĐÁNH GIÁ TỔNG KẾT, LIÊN HỆ
Ý nghĩa của việc từ bỏ thói quen:
- Trả lại không gian xanh - sạch - đẹp cho cộng đồng.
- Hình thành nhân cách tốt và ý thức trách nhiệm đối với tương lai của hành tinh.
- Lời kết: "Môi trường là ngôi nhà chung, bảo vệ môi trường là bảo vệ chính sự sống của chúng ta. Đừng để rác thải định nghĩa con người bạn."
Sức sống lâu bền của sử thi Đăm Săn và đoạn trích Đăm Săn đi bắt Nữ Thần Mặt Trời dựa trên ba yếu tố cốt lõi. Thứ nhất, tác phẩm ca ngợi chủ nghĩa anh hùng lý tưởng, thể hiện khát vọng mãnh liệt của cộng đồng về một người thủ lĩnh tài giỏi, chinh phục để mở rộng và bảo vệ bộ lạc. Thứ hai, sử thi thành công trong việc kết hợp hài hòa giữa tính hiện thực (phản ánh đời sống, phong tục Ê-đê cổ) và tính thần thoại (các yếu tố kì ảo, siêu nhiên) để tăng tính hoành tráng. Thứ ba, tác phẩm sở hữu nghệ thuật tráng ca đặc sắc, với ngôn ngữ giàu hình ảnh, biện pháp so sánh, phóng đại, cùng nhịp điệu hào hùng, tạo nên hình tượng nhân vật lớn lao. Cuối cùng, sự khắc họa bi kịch của người anh hùng khi đối mặt với quy luật vũ trụ đã mang lại chiều sâu triết lí và sức lay động mạnh mẽ cho tác phẩm.
Không gian nghệ thuật trong sử thi Đăm Săn được tổ chức thành hai mảng chính, tạo nên sự đối lập đầy kịch tính. Trục ngang bao gồm không gian Nhà/Làng và Rừng. Không gian Nhà là nơi văn hóa, an toàn, thịnh vượng, nơi Đăm Săn khẳng định quyền uy và hưởng thụ vinh quang. Ngược lại, không gian Rừng (bên ngoài) là nơi tự nhiên hoang dã, nguy hiểm, là biên giới giữa con người và thần linh, nơi anh hùng phải chiến đấu để lập chiến công. Song song đó, trục dọc phân chia thành không gian Của Người (mặt đất) và không gian Của Trời (thiên đình). Không gian của Người là nơi hiện thực, hữu hạn, nơi diễn ra cuộc sống phàm trần; còn không gian của Trời là nơi thần thánh, vô hạn, nơi ngự trị của quyền năng tuyệt đối. Sự đối lập này giúp khắc họa rõ nét khát vọng vươn lên và đồng thời là bi kịch thất bại của người anh hùng trước ngưỡng cửa của quyền lực siêu nhiên.
Hành động Đăm Săn đi bắt Nữ Thần Mặt Trời mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc, thể hiện khát vọng chinh phục cái siêu nhiên của người anh hùng sử thi. Việc khao khát chiếm đoạt Mặt Trời – biểu tượng của quyền lực tối thượng và bất tử – cho thấy Đăm Săn muốn vượt qua giới hạn của người phàm để đạt đến vinh quang và quyền lực sánh ngang thần linh. Hành động này là sự biểu hiện cực đoan của chủ nghĩa anh hùng mạnh mẽ, không chấp nhận một giới hạn nào. Tuy nhiên, chuyến đi này đồng thời cũng báo trước bi kịch của Đăm Săn. Sự thất bại và cái chết cuối cùng là lời giải thích về sự hạn chế của người anh hùng bộ lạc khi đối đầu với trật tự và quy luật tuyệt đối của vũ trụ và tự nhiên.
Mặt trời là một trong những biểu tượng quyền năng và phổ quát nhất trong lịch sử văn hóa nhân loại. Trong hầu hết các nền văn minh, nó được xem là nguồn gốc của sự sống và năng lượng, mang lại hơi ấm, ánh sáng, và duy trì vạn vật. Vì thế, Mặt Trời thường được tôn thờ như một vị thần tối cao, đại diện cho quyền lực tuyệt đối, sức mạnh, và sự thống trị (như thần Ra của Ai Cập, thần Apollo của Hy Lạp). Ngoài ra, Mặt Trời còn tượng trưng cho trí tuệ và sự khai sáng vì ánh sáng của nó có khả năng xua tan bóng tối của sự ngu muội. Cuối cùng, chu kỳ mọc rồi lặn hàng ngày của Mặt Trời thể hiện tính chu kỳ, sự đổi mới và khát vọng về sự vĩnh cửu, tái sinh.