PHẠM THỊ KIỀU VY

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM THỊ KIỀU VY
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1:

Bài thơ "Quê hương" của Giang Nam là một bản tình ca bi tráng, ghi lại sự chuyển biến sâu sắc trong nhận thức về quê hương của nhân vật trữ tình. Về nội dung, quê hương không còn là những khái niệm trừu tượng mà hiện lên qua những kỉ niệm ấu thơ gắn liền với cánh đồng, đôi chim sẻ và đặc biệt là hình bóng người con gái nhà bên. Từ tình yêu lứa đôi hồn nhiên, tác giả đã nâng tầm thành tình yêu Tổ quốc khi đối mặt với nỗi đau mất mát: "Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm / Nay yêu quê hương vì trong nắm đất có em". Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng lối kể chuyện thủ thỉ, tâm tình như một lời tự sự. Ngôn ngữ giản dị, mộc mạc nhưng giàu sức gợi hình, gợi cảm. Sự kết hợp giữa yếu tố tự sự và trữ tình cùng giọng điệu thay đổi từ hồn nhiên, vui tươi sang nghẹn ngào, đau xót rồi kết thúc bằng sự kiên cường đã tạo nên sức sống bền bỉ cho tác phẩm, đưa "Quê hương" trở thành một trong những bài thơ hay nhất về đề tài kháng chiến.

cau 2:

Mạng xã hội hôm nay không còn là không gian xa lạ, nó là nơi chúng ta chia sẻ niềm vui, kiến thức và sự kết nối. Thế nhưng, bạn thân mến, tôi biết rằng bạn đang cảm thấy bất an khi mỗi ngày lướt qua các bảng tin lại bắt gặp những "vết rạn" của sự phân biệt vùng miền. Tôi viết bài này không phải để giáo điều, mà để cùng bạn nhìn nhận lại và khẩn thiết kêu gọi: Hãy cùng tôi từ bỏ thói quen độc hại này.

Bạn của tôi ơi, có bao giờ bạn tự hỏi thực chất phân biệt vùng miền trên mạng xã hội là gì không? Đó chính là hành vi sử dụng các nền tảng trực tuyến để đưa ra những lời lẽ định kiến, miệt thị đối với một cá nhân hoặc cộng đồng chỉ vì nơi sinh sống, giọng nói hoặc phong tục địa phương. Nó không chỉ là những lời đùa cợt vô hại mà đã biến tướng thành sự công kích, gán cho một vùng đất những tính chất tiêu cực một cách cực đoan và thiếu căn cứ.

Tôi tin rằng bạn cũng đã từng xót xa khi nhìn thấy thực trạng này đang diễn ra như một cơn sóng ngầm nhưng đầy sức công phá. Những video về món ăn đặc sản bị chê bai bằng từ ngữ miệt thị, hay một cá nhân vi phạm pháp luật nhưng cả một tỉnh thành lại bị "gán nhãn" xấu xa. Người ta dùng định kiến để công kích nhau ngay dưới những bài đăng chẳng hề liên quan, tạo nên những cuộc "khẩu chiến" chia rẽ tình đồng bào chỉ qua vài dòng gõ phím.

Nhưng bạn biết không, tôi và bạn cần phải cùng nhau đi tìm lời giải cho câu hỏi: Tại sao chúng ta lại chia rẽ? Thói quen ấy xuất phát từ hai phía. Về nguyên nhân khách quan, môi trường mạng với tính ẩn danh cao đã vô tình tháo bỏ rào cản đạo đức, khiến con người dễ buông lời sát thương mà không sợ trách nhiệm. Các thuật toán ưu tiên tương tác cao đôi khi đẩy những nội dung gây tranh cãi lên xu hướng, làm trầm trọng thêm định kiến. Về nguyên nhân chủ quan, đó chính là sự thiếu hụt về kiến thức văn hóa và lòng bao dung. Nhiều người quá ích kỷ, luôn coi cái tôi của mình là chuẩn mực để rồi bài trừ sự khác biệt, cộng thêm tâm lý đám đông khiến nhiều bạn trẻ hùa theo các trào lưu miệt thị mà quên mất việc kiểm chứng đúng sai.

Bạn thân mến, tôi thấu hiểu những lo lắng của bạn về hậu quả của vấn đề này. Sự phân biệt vùng miền gây ra những vết sẹo thật. Nó khiến một tân sinh viên cảm thấy bị cô lập, dẫn đến trầm cảm. Dẫn chứng đau lòng là đã có những người lao động chật vật tìm việc chỉ vì một số công ty có chính sách ngầm "không nhận lao động tỉnh X, Y" do ảnh hưởng từ các định kiến mạng. Về mặt vĩ mô, nó phá vỡ khối đại đoàn kết dân tộc, tạo kẽ hở cho các thế lực thù địch kích động, phá hoại sự bình yên của Tổ quốc.

Vậy người bạn đồng hành của tôi ơi, chúng ta nên hành động như thế nào để dập tắt ngọn lửa chia rẽ này? Tôi tin rằng chỉ khi có sự chung tay đồng bộ, chúng ta mới có thể thay đổi được thực tế. Trước hết, từ chính bản thân, tôi và bạn hãy học cách "dừng lại một giây" trước khi bình luận, tự trang bị kiến thức để hiểu rằng sự đa dạng là vẻ đẹp của dân tộc, giống như cái cách mà trong đại dịch hay lũ lụt, những chuyến xe cứu trợ xuyên Việt đã lăn bánh mà không ai hỏi quê quán của nhau. Bên cạnh đó, gia đình cần đóng vai trò là "màng lọc" đầu tiên khi cha mẹ định hướng, dạy bảo con trẻ về tình thương đồng bào, nhắc nhở các em không hùa theo những trò đùa ác ý trên internet. Cuối cùng, xã hội cần vào cuộc mạnh mẽ thông qua việc nhà trường đẩy mạnh giáo dục văn hóa vùng miền và các cơ quan chức năng thực thi nghiêm Luật An ninh mạng để xử phạt các hành


Tôi chắc chắn rằng bạn cũng đồng tình với tôi rằng việc từ bỏ phân biệt vùng miền là vô cùng quan trọng bởi nó khẳng định giá trị văn minh của mỗi người. Một xã hội mạnh là một xã hội biết tôn trọng sự đa dạng.

Bạn thân mến, không gian mạng là ảo nhưng nỗi đau và sự chia rẽ là thật. Đừng để những dòng bình luận vô cảm làm hoen ố tình đồng bào vốn đã được dựng xây qua hàng nghìn năm lịch sử. Hãy cùng tôi biến bàn phím thành công cụ của sự thấu hiểu và yêu thương, bởi khi chúng ta trân trọng sự khác biệt, đó là lúc chúng ta trở nên văn minh nhất. Bạn sẽ cùng tôi bắt đầu thay đổi từ hôm nay chứ?

Câu 1:

Thể thơ: Tự do.

Dấu hiệu nhận diện: * Số chữ trong các dòng thơ không bằng nhau ,có dòng 7 chữ, 8 chữ, 9 chữ...

Cách ngắt nhịp linh hoạt, không gò bó theo quy tắc của các thể thơ truyền thống

Cách gieo vần biến hóa theo mạch cảm xúc của nhân vật trữ tình.

Câu 2:

Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương, đất nước gắn liền với tình yêu đôi lứa. Niềm thương yêu ấy đi từ những kỷ niệm hồn nhiên thời thơ ấu đến những mất mát đau thương trong chiến tranh, để rồi cuối cùng kết tinh thành lòng yêu nước thiết tha, sâu nặng.

Câu 3:

Chi tiết, hình ảnh gợi tả:

"Nhìn tôi cười khúc khích"

"Cũng vào du kích", "mắt đen tròn"

"Thẹn thùng nép sau cánh cửa", "vẫn cười khúc khích" khi hỏi chuyện chồng con, "bàn tay nhỏ nhắn"

Cảm nhận về cô gái:

-Đó là một cô gái hồn nhiên, nhí nhảnh và có phần tinh nghịch.

-Một người phụ nữ Việt Nam anh hùng, dũng cảm, sẵn sàng gác lại tình riêng để tham gia kháng chiến bảo vệ quê hương.

-Một người con gái dịu dàng, e ấp nhưng cũng rất kiên cường, bất khuất.

Câu 4:

- biện pháp tu từ hoán dụ thông qua các hình ảnh: "từng nắm đất" và "xương thịt của em tôi".

biện pháp tu từ giúp câu thơ trở nên hàm súc, cô đọng, tránh cách diễn đạt trực tiếp, khô khan.Tạo nên tính hình tượng cao, giúp người đọc dễ dàng hình dung ra sự gắn kết hữu hình giữa con người và đất đai. Nhấn mạnh sự hy sinh oanh liệt của nhân vật "em": Thân xác em đã hòa vào lòng đất mát, em không mất đi mà hóa thân thành hình hài của đất nước.Biến tình yêu quê hương vốn là một khái niệm tinh thần trở nên gần gũi, hữu hiệu như thể có thể chạm vào được, cầm nắm được.

- qua đó tác giả muốn nhắc nhở chúng ta về lòng biết ơn: Hãy yêu và bảo vệ từng "nắm đất" quê mình, bởi nơi đó có một phần linh hồn và thân thể của những người anh hùng đã ngã xuống vì độc lập.

Câu 5:

Câu 5:

Hai dòng thơ cuối kết lại bài thơ bằng một định nghĩa thiêng liêng về lòng yêu nước: "Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất/ Có một phần xương thịt của em tôi". Tác giả đã nâng tầm tình yêu quê hương từ những kỷ niệm hồn nhiên thời thơ ấu thành một tình cảm máu thịt, bi tráng. Hình ảnh "xương thịt" hòa trong "nắm đất" khẳng định sự hóa thân của người thiếu nữ vào hình hài Tổ quốc, khiến mỗi tấc đất quê hương trở nên linh thiêng và quý giá vô ngần. Qua đó, câu thơ không chỉ diễn tả nỗi đau mất mát tột cùng mà còn khơi gợi lòng biết ơn sâu sắc, nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng chính xương máu của những người thân yêu.