LU THANH VÂN
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
- Thể thơ trong văn bản trên là: thơ tự do. - Dấu hiệu nhận biết: Số chữ trong mỗi dòng không đều, không gò bó về niêm luật, vần điệu linh hoạt; cách ngắt nhịp tự nhiên, phù hợp với dòng cảm xúc hồi tưởng và xúc động của nhân vật trữ tình. Câu 2.
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương sâu lặng được thể hiện qua những kỉ niệm tuổi thơ, qua kháng chiến gian khổ và đặc biệt là sự hi sinh của "cô bé nhà bên".
Câu 3.
- Trong dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình, "cô bé nhà bên" được gợi tả qua những chi tiết, hình ảnh: "Cũng vào du kích", "vẫn cười khúc khích", "Mắt đen tròn", "Thẹn thùng nép sau cánh cửa...", "Giặc bắn em rồi quăng mất xác".
- Cảm nhận của em về cô gái là: Cô là hình ảnh tiêu biểu cho người con gái quê hương Việt Nam hồn nhiên, trong sáng, dũng cảm, sẵn sàng hi sinh vì cách mạng. Cô vừa gần gũi đời thường, vừa mang vẻ đẹp cao cả, khiến người đọc xúc động sâu sắc.
Câu 4.
- Biện pháp tu từ được sử dụng dụng trong khổ thơ cuối là điệp "yêu quê hương"
+ Giúp câu thơ tăng sức gợi hình gợi cảm, tạo nhịp điệu, làm câu thơ trở lên sinh động hấp dẫn người đọc.
+ Nhấn mạnh tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình. Nếu trước đây tình yêu quê hương được thể hiện qua những điều hồn nhiên trong sáng của tuổi thơ thì giờ đây đã trở nên thiêng liêng, đau đớn, bởi quê hương đã thấm máu xương của người con gái anh yêu và của biết bao người đã hi sinh vì Tổ quốc.
+ Qua đó ta có thể thấy tác giả là người nặng tình nghĩa, giàu lòng yêu nước. Từ đó, người muốn nhắc nhở ta nên trân trọng hòa bình, ghi nhớ sự hi sinh của thế hệ đi trước và sống có trách nhiệm với quê hương, Tổ quốc.
Câu 5.
Hai dòng thơ cuối gợi lên niềm xúc động sâu xa và nỗi đau thấm thía. Tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình đã có sự chuyển biến: từ tình yêu hồn nhiên của tuổi thơ sang tình yêu thiêng liêng, nặng trĩu bởi mất mát và hi sinh. Quê hương giờ đây gắn liền với máu xương của người thân yêu, khiến tình yêu ấy trở nên sâu sắc, bền chặt và không thể phai mờ. Hai câu thơ khép lại bài thơ bằng cảm xúc bi thương nhưng cao đẹp, làm lay động lòng người.
Câu 1 - Thể thơ trong văn bản trên là: thơ tự do. - Dấu hiệu nhận biết: Số chữ trong mỗi dòng không đều, không gò bó về niêm luật, vần điệu linh hoạt; cách ngắt nhịp tự nhiên, phù hợp với dòng cảm xúc hồi tưởng và xúc động của nhân vật trữ tình. Câu 2. Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương sâu lặng được thể hiện qua những kỉ niệm tuổi thơ, qua kháng chiến gian khổ và đặc biệt là sự hi sinh của "cô bé nhà bên". Câu 3. - Trong dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình, "cô bé nhà bên" được gợi tả qua những chi tiết, hình ảnh: "Cũng vào du kích", "vẫn cười khúc khích", "Mắt đen tròn", "Thẹn thùng nép sau cánh cửa...", "Giặc bắn em rồi quăng mất xác". - Cảm nhận của em về cô gái là: Cô là hình ảnh tiêu biểu cho người con gái quê hương Việt Nam hồn nhiên, trong sáng, dũng cảm, sẵn sàng hi sinh vì cách mạng. Côvừa gần gũi đời thường, vừa mang vẻ đẹp cao cả, khiến người đọc xúc động sâu sắc. Câu 4. - Biện pháp tu từ được sử dụng dụng trong khổ thơ cuối là điệp "yêu quê hương" + Giúp câu thơ tăng sức gợi hình gợi cảm, tạo nhịp điệu, làm câu thơ trở lên sinh động hấp dẫn người đọc. + Nhấn mạnh tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình. Nếu trước đây tình yêu quê hương được thể hiện qua những điều hồn nhiên trong sáng của tuổi thơ thì giờ đây đã trở nên thiêng liêng, đau đớn, bởi quê hương đã thấm máu xương của người con gái anh yêu và của biết bao người đã hi sinh vì Tổ quốc. + Qua đó ta có thể thấy tác giả là người nặng tình nghĩa, giàu lòng yêu nước. Từ đó, người muốn nhắc nhở ta nên trân trọng hòa bình, ghi nhớ sự hi sinh của thế hệ đi trước và sống có trách nhiệm với quê hương, Tổ quốc. Câu 5. Hai dòng thơ cuối gợi lên niềm xúc động sâu xa và nỗi đau thấm thía. Tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình đã có sự chuyển biến: từ tình yêu hồn nhiên của tuổi thơ sang tình yêu thiêng liêng, nặng trĩu bởi mất mát và hi sinh. Quê hương giờ đây gắn liền với máu xương của người thân yêu, khiến tình yêu ấy trở nên sâu sắc, bền chặt và không thể phai mờ. Hai câu thơ khép lại bài thơ bằng cảm xúc bi thương nhưng cao đẹp, làm lay động lòng người.
Câu 1
- Thể thơ trong văn bản trên là: thơ tự do.
- Dấu hiệu nhận biết: Số chữ trong mỗi dòng không đều, không gò bó về niêm luật, vần điệu linh hoạt; cách ngắt nhịp tự nhiên, phù hợp với dòng cảm xúc hồi tưởng và xúc động của nhân vật trữ tình.
Câu 2.
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương sâu lặng được thể hiện qua những kỉ niệm tuổi thơ, qua kháng chiến gian khổ và đặc biệt là sự hi sinh của "cô bé nhà bên".
Câu 3.
- Trong dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình, "cô bé nhà bên" được gợi tả qua những chi tiết, hình ảnh: "Cũng vào du kích", "vẫn cười khúc khích", "Mắt đen tròn", "Thẹn thùng nép sau cánh cửa...", "Giặc bắn em rồi quăng mất xác".
- Cảm nhận của em về cô gái là: Cô là hình ảnh tiêu biểu cho người con gái quê hương Việt Nam hồn nhiên, trong sáng, dũng cảm, sẵn sàng hi sinh vì cách mạng. Côvừa gần gũi đời thường, vừa mang vẻ đẹp cao cả, khiến người đọc xúc động sâu sắc.
Câu 4.
- Biện pháp tu từ được sử dụng dụng trong khổ thơ cuối là điệp "yêu quê hương"
+ Giúp câu thơ tăng sức gợi hình gợi cảm, tạo nhịp điệu, làm câu thơ trở lên sinh động hấp dẫn người đọc.
+ Nhấn mạnh tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình. Nếu trước đây tình yêu quê hương được thể hiện qua những điều hồn nhiên trong sáng của tuổi thơ thì giờ đây đã trở nên thiêng liêng, đau đớn, bởi quê hương đã thấm máu xương của người con gái anh yêu và của biết bao người đã hi sinh vì Tổ quốc.
+ Qua đó ta có thể thấy tác giả là người nặng tình nghĩa, giàu lòng yêu nước. Từ đó, người muốn nhắc nhở ta nên trân trọng hòa bình, ghi nhớ sự hi sinh của thế hệ đi trước và sống có trách nhiệm với quê hương, Tổ quốc.
Câu 5.
Hai dòng thơ cuối gợi lên niềm xúc động sâu xa và nỗi đau thấm thía. Tình yêu quê hương của nhân vật trữ tình đã có sự chuyển biến: từ tình yêu hồn nhiên của tuổi thơ sang tình yêu thiêng liêng, nặng trĩu bởi mất mát và hi sinh. Quê hương giờ đây gắn liền với máu xương của người thân yêu, khiến tình yêu ấy trở nên sâu sắc, bền chặt và không thể phai mờ. Hai câu thơ khép lại bài thơ bằng cảm xúc bi thương nhưng cao đẹp, làm lay động lòng người.