NGUYỄN THỊ MINH TRANG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của NGUYỄN THỊ MINH TRANG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Bài thơ Quê hương của Giang Nam gây xúc động bởi sự kết hợp hài hòa giữa tình yêu quê hương và tình yêu đôi lứa trong bối cảnh chiến tranh. Nội dung bài thơ khắc họa hành trình cảm xúc của nhân vật trữ tình từ tuổi thơ hồn nhiên, những kỷ niệm trong sáng với cô bé nhà bên, đến khi trưởng thành, ra trận và trở về trong đau xót trước sự hi sinh. Qua đó, tác giả thể hiện sâu sắc tình yêu quê hương gắn liền với con người cụ thể, bình dị mà thiêng liêng. Nghệ thuật của bài thơ nổi bật ở giọng điệu chân thành, mộc mạc, ngôn ngữ gần gũi đời sống, giàu cảm xúc. Kết cấu ba phần theo dòng thời gian giúp mạch cảm xúc phát triển tự nhiên, logic. Các hình ảnh quen thuộc như mái trường, bãi mía, luống cày, nụ cười khúc khích… tạo nên vẻ đẹp trong sáng, giàu sức gợi. Đặc biệt, sự đối lập giữa quá khứ hạnh phúc và hiện tại đau thương làm nổi bật nỗi mất mát và khắc sâu giá trị của hòa bình, tình yêu quê hương, con người

Câu 2:Trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, con người có cơ hội kết nối rộng rãi hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, cùng với những lợi ích ấy, một thói quen đáng lo ngại đang tồn tại: phân biệt vùng miền. Nhiều người vô tình hoặc cố ý đưa ra những lời bình luận miệt thị, chế giễu giọng nói, phong tục, cách sống của người khác chỉ vì họ đến từ một vùng quê khác. Thói quen này không chỉ làm tổn thương cá nhân mà còn gây chia rẽ cộng đồng và làm nghèo nàn giá trị nhân văn của xã hội.

Phân biệt vùng miền là việc đánh giá, nhìn nhận con người dựa trên xuất thân địa lý thay vì nhân cách, năng lực và phẩm chất của họ. Trên mạng xã hội, điều này thường thể hiện qua những câu nói đùa thiếu thiện chí, những bình luận xúc phạm, thậm chí là công kích, quy chụp. Nhiều người cho rằng đó chỉ là “đùa vui”, nhưng thực chất, những lời nói ấy có thể khiến người khác tổn thương sâu sắc, mặc cảm và tự ti về chính quê hương của mình.

Hậu quả của thói quen này là vô cùng nghiêm trọng. Trước hết, nó làm tổn thương lòng tự trọng và cảm xúc của người bị nhắm đến. Không ai muốn bị đánh giá thấp chỉ vì nơi mình sinh ra – điều mà bản thân họ không thể lựa chọn. Thứ hai, phân biệt vùng miền tạo ra khoảng cách, chia rẽ trong cộng đồng, khiến con người khó cảm thông, thấu hiểu và hợp tác với nhau. Về lâu dài, nó góp phần làm suy giảm các giá trị tốt đẹp như lòng nhân ái, sự tôn trọng và tinh thần đoàn kết – những yếu tố cốt lõi để xây dựng một xã hội văn minh.

Nguyên nhân của hiện tượng này bắt nguồn từ nhiều yếu tố. Một phần do định kiến lâu đời được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Một phần khác do sự thiếu hiểu biết, thiếu trải nghiệm thực tế và thói quen tiếp nhận thông tin một chiều. Trên mạng xã hội, sự ẩn danh cũng khiến con người dễ buông lời cay nghiệt hơn ngoài đời thực, vì không phải chịu trách nhiệm trực tiếp cho cảm xúc của người khác.

Để từ bỏ thói quen phân biệt vùng miền, mỗi người cần bắt đầu từ việc thay đổi nhận thức. Cần hiểu rằng mỗi vùng đất đều có những nét đẹp riêng về văn hóa, con người và truyền thống; không có vùng nào “cao quý” hơn hay “thấp kém” hơn. Thay vì chăm chú vào khác biệt, chúng ta nên học cách trân trọng sự đa dạng, bởi chính sự đa dạng ấy làm nên bản sắc phong phú của dân tộc. Bên cạnh đó, khi sử dụng mạng xã hội, mỗi người cần có trách nhiệm với lời nói của mình: suy nghĩ kỹ trước khi bình luận, không chia sẻ hoặc cổ vũ cho những nội dung mang tính xúc phạm, miệt thị.

Ngoài ra, gia đình, nhà trường và xã hội cần phối hợp trong việc giáo dục ý thức tôn trọng con người. Nhà trường có thể lồng ghép nội dung giáo dục về sự bình đẳng, tôn trọng khác biệt vào các bài học và hoạt động ngoại khóa. Gia đình cần dạy con em mình cách cư xử văn minh, biết đặt mình vào vị trí của người khác. Truyền thông và các nền tảng mạng xã hội cũng cần tăng cường kiểm soát, hạn chế nội dung tiêu cực và lan tỏa những câu chuyện tích cực về sự đoàn kết, yêu thương giữa con người ở mọi vùng miền.

Bạn của tôi ơi , tôi biết bạn đang gặp vấn đề về cách từ bỏ thói quen phân biệt vùng miền này , nhưng thật sự thói quen này là không tốt nó ảnh hưởng tới đất nước . Mỗi vùng đều có một bản sắc riêng vì thế chúng ta phải tôn trọng và bảo tồn giá trị văn hoá chung của đất nước ta. tôi tin rằng trong tương lai mọi người sẽ thay đổi được thói quen không tốt này.

Tóm lại, phân biệt vùng miền là một thói quen xấu cần được loại bỏ. Mỗi người, đặc biệt là giới trẻ – những người sử dụng mạng xã hội thường xuyên – cần ý thức rằng lời nói của mình có thể xây dựng hoặc phá vỡ mối quan hệ giữa con người với nhau. Khi biết tôn trọng, cảm thông và yêu thương, chúng ta không chỉ làm đẹp cho đời sống mạng mà còn góp phần xây dựng một xã hội văn minh, nhân ái và đoàn kết hơn.


Câu 1: thể thơ của văn bản trên là thể thơ tự do , cách nhận biết là đếm số chữ trong mỗi dòng của các khổ

Câu 2: cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương gắn với kỉ niệm tuổi thơ và mối tình trong sáng qua chiến tranh và hoà bình .

Câu 3 : cô bé nhà bên được khác hoạ bởi các chi tiết :" cười khúc khích " "mắt đen tròn " " thẹn thùng nép sau cách cửa" . cảm nhận của em về cô gái này là trong sáng hồn nhiên và mang môtj dáng vẻ duyên dáng

Câu 4 : biện pháp tu từ được sử dụng trong khổ thơ cuối của bài thơ là ẩn dụ :"có một phần xương thịt của em tôi ". Tác dụng làm tăng sức gợi hình gợi cảm làm cho câu văn chở nên sinh động hơn. Cho chúng ta thấy sự gắn bó máu thịt giữa con người và quê hương . Cuối cùng là làm cho tình yêu quê hương trở nên thiêng liêng sâu sắc không bị tách rời

Câu 5: hai dòng thơ cuối của bài gợi lên trong em một cảm xúc sâu lắng và xúc động . Quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn mà đã trở thành một phần máu thịt , gắn liền với sự hi sinh , mất mát của người thân ruột thịt . Tình yêu quê hương vì thế trở nên thiêng liêng , bền chặt không thể tách rời khỏi ký ức đau thương nhưng đầy chân trọng