LÊ THỊ GIA LINH
Giới thiệu về bản thân
câu 1:
Bài thơ Quê hương của Giang Nam là một tác phẩm giàu giá trị nội dung và nghệ thuật, để lại xúc cảm sâu lắng trong lòng người đọc. Về nội dung, bài thơ thể hiện tình yêu quê hương tha thiết của nhân vật trữ tình, một tình yêu gắn bó máu thịt với những kỉ niệm tuổi thơ hồn nhiên, trong sáng, rồi lớn dần qua những năm tháng kháng chiến gian khổ. Quê hương trong thơ Giang Nam không chỉ là cảnh vật quen thuộc mà còn gắn liền với con người, đặc biệt là hình ảnh “cô bé nhà bên” – biểu tượng cho tuổi trẻ quê hương vừa hồn nhiên, giản dị, vừa anh dũng hi sinh vì đất nước. Qua đó, tác giả làm nổi bật nỗi đau mất mát do chiến tranh gây ra, đồng thời khẳng định tình yêu quê hương được hun đúc từ máu xương của những con người bình dị. Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể thơ tự do, giọng điệu trữ tình chân thành, giàu cảm xúc. Ngôn ngữ thơ mộc mạc, gần gũi nhưng giàu sức gợi, kết hợp linh hoạt các biện pháp tu từ như ẩn dụ, hoán dụ, góp phần làm sâu sắc ý nghĩa tư tưởng của tác phẩm. Nhờ đó, Quê hương trở thành khúc ca xúc động về tình yêu quê hương trong thời chiến.
câu2:
Trong thời đại mạng xã hội phát triển mạnh mẽ, con người có thể dễ dàng kết nối, chia sẻ và bày tỏ quan điểm cá nhân. Tuy nhiên, cùng với những lợi ích đó, một thói quen đáng buồn đang ngày càng lan rộng: phân biệt vùng miền trên mạng xã hội. Những lời mỉa mai, công kích, quy chụp con người chỉ dựa trên nơi sinh sống không chỉ gây tổn thương cho cá nhân mà còn làm rạn nứt sự gắn kết cộng đồng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ tác hại của thói quen này để từ bỏ nó.
Trước hết, phân biệt vùng miền là biểu hiện của định kiến và thiếu hiểu biết. Mỗi vùng đất đều có lịch sử, văn hóa, điều kiện sống khác nhau, từ đó hình thành những nét tính cách riêng. Việc lấy một vài hiện tượng cá biệt để đánh đồng, chê bai cả một cộng đồng là phiến diện và không công bằng. Trên mạng xã hội, chỉ một câu nói tưởng chừng đùa cợt cũng có thể trở thành nhát dao làm tổn thương lòng tự trọng của người khác, khiến họ cảm thấy bị xúc phạm, bị loại trừ.
Không dừng lại ở đó, phân biệt vùng miền còn gieo mầm chia rẽ. Mạng xã hội vốn là không gian chung, nơi mọi người đến từ nhiều địa phương, nhiều hoàn cảnh khác nhau. Khi những lời lẽ phân biệt xuất hiện, các cuộc tranh cãi nảy sinh, kéo theo sự công kích, thù ghét và cực đoan. Điều này làm môi trường mạng trở nên độc hại, phá vỡ tinh thần đoàn kết vốn là giá trị quý báu của dân tộc Việt Nam – một dân tộc được hình thành và lớn mạnh từ sự gắn bó, tương trợ giữa các vùng miền.
Bên cạnh đó, thói quen phân biệt vùng miền còn làm nghèo đi nhân cách của chính người phát ngôn. Khi quen với việc chê bai người khác, con người dễ đánh mất sự cảm thông và khả năng nhìn nhận đa chiều. Một xã hội văn minh không được xây dựng trên sự hơn thua, miệt thị, mà trên sự tôn trọng và thấu hiểu lẫn nhau. Việc từ bỏ định kiến vùng miền cũng chính là cách để mỗi cá nhân hoàn thiện bản thân, trở nên nhân ái và trưởng thành hơn.
Để chấm dứt tình trạng này, trước hết mỗi người cần tự điều chỉnh hành vi của mình trên mạng xã hội. Trước khi bình luận hay chia sẻ, hãy tự hỏi: lời nói của mình có gây tổn thương cho người khác hay không? Thay vì tập trung vào sự khác biệt, chúng ta nên nhìn vào những điểm chung: cùng là người Việt Nam, cùng mong muốn được tôn trọng và sống trong một xã hội tốt đẹp hơn. Đồng thời, khi gặp những nội dung mang tính phân biệt, mỗi người cần có thái độ phản biện văn minh hoặc lựa chọn không tiếp tay lan truyền.
Mạng xã hội là tấm gương phản chiếu nhận thức và văn hóa của con người. Từ bỏ thói quen phân biệt vùng miền không chỉ giúp không gian mạng trở nên lành mạnh hơn mà còn góp phần xây dựng một xã hội đoàn kết, nhân ái. Khi biết tôn trọng sự khác biệt và trân trọng giá trị con người, chúng ta không chỉ làm cho người khác được an toàn, mà còn làm cho chính mình trở nên tốt đẹp hơn.
câu 1: thể thơ tự do
câu 2:
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương gắn liền với tình yêu đôi lứa và nỗi đau chiến tranh.
-Tình yêu quê hương chuyển biến:
-Từ hồn nhiên, trong trẻo thời thơ ấu
-Sang đau thương, mất mát trong kháng chiến
→ Thể hiện chiều sâu nhận thức và cảm xúc của nhân vật trữ tình.
câu 3:
Hình ảnh, chi tiết:
-“Nhìn tôi cười khúc khích”
-“Mắt đen tròn”
-“Thẹn thùng nép sau cánh cửa”
-Là người cùng tham gia du kích
-Là người hi sinh trong chiến tranh
Cảm nhận:
•Cô bé hiện lên:
•Hồn nhiên, trong sáng, dễ thương
•Giản dị, giàu lòng yêu nước
•Mang vẻ đẹp vừa đời thường vừa anh hùng
•Là biểu tượng cho:
•Tuổi trẻ quê hương
•Những hi sinh thầm lặng trong kháng chiến
câu 4:
biện pháp tu từ: Ẩn dụ
tác dụng:
-Xương thịt của em” ẩn dụ cho sự hi sinh máu xương của người con gái quê hương
•Nhấn mạnh:
•Quê hương không chỉ là nơi chốn
•Mà còn là nơi thấm đẫm mất mát, hi sinh
•Làm cho tình yêu quê hương trở nên:
•Thiêng liêng
•Đau xót
•Sâu sắc hơn
câu 5:
Hai dòng thơ gợi lên nỗi đau xót sâu sắc và tình yêu quê hương thấm đẫm mất mát của nhân vật trữ tình. Quê hương giờ đây không còn là khái niệm trừu tượng hay chỉ gắn với những kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ, mà đã trở thành mảnh đất thấm máu xương của những con người thân yêu.
Hình ảnh “một phần xương thịt của em tôi” khiến người đọc cảm nhận rõ sự hi sinh to lớn của cô gái quê hương trong chiến tranh. Từ đó, tình yêu quê hương được nâng lên thành tình cảm thiêng liêng, day dứt, gắn với trách nhiệm, với sự biết ơn và lòng trân trọng những mất mát không gì bù đắp được.
Hai dòng thơ khép lại bài thơ bằng một dư âm đau thương nhưng sâu lắng, giúp người đọc thấm thía rằng: yêu quê hương cũng là yêu từng con người đã ngã xuống vì quê hương ấy.