VŨ TRỌNG HƯNG
Giới thiệu về bản thân
B2:
Trong thời đại công nghệ số, mạng xã hội đã trở thành không gian giao tiếp quen thuộc của mỗi người. Chỉ cần một chiếc điện thoại, ta có thể kết nối với bạn bè khắp mọi miền đất nước. Thế nhưng, bên cạnh những lợi ích tích cực, mạng xã hội cũng đang tồn tại một thói quen xấu đáng lo ngại: phân biệt vùng miền bằng lời nói miệt thị, đùa cợt ác ý hay những định kiến phiến diện. Đây không chỉ là hành vi thiếu văn minh mà còn gây tổn thương và chia rẽ cộng đồng. Vì vậy, mỗi người cần ý thức từ bỏ thói quen này để xây dựng môi trường mạng lành mạnh, nhân ái hơn.
Trước hết, phân biệt vùng miền là cách nhìn nhận, đánh giá con người dựa trên nơi họ sinh ra hoặc giọng nói của họ. Chỉ vì một vài đặc điểm khác biệt mà gán ghép những định kiến như “người vùng này keo kiệt”, “người vùng kia lười biếng”, “giọng nói kia nghe buồn cười”… rồi đem ra chế giễu, công kích. Nhiều người cho rằng đó chỉ là lời nói vui, nhưng thực chất lại chứa đựng sự coi thường và thiếu tôn trọng. Những câu bình luận tưởng chừng vô hại ấy có thể khiến người khác tự ti, tổn thương, thậm chí mặc cảm về chính quê hương của mình.
Hơn nữa, thói quen phân biệt vùng miền còn gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Nó làm rạn nứt tình đoàn kết dân tộc – điều vốn là truyền thống quý báu của người Việt Nam. Khi mỗi người dựng lên ranh giới “miền này – miền kia”, “chúng ta – họ”, xã hội sẽ dần bị chia cắt bởi định kiến và nghi kị. Trên mạng xã hội, không ít cuộc tranh cãi, công kích tập thể, “toxic comment” bắt nguồn từ những lời miệt thị vùng miền, khiến môi trường mạng trở nên tiêu cực, đầy thù ghét. Đặc biệt, với giới trẻ, việc tiếp xúc thường xuyên với nội dung như vậy dễ hình thành suy nghĩ lệch lạc, thiếu bao dung.
Bên cạnh đó, cần hiểu rằng mỗi vùng miền đều có bản sắc văn hóa riêng đáng trân trọng. Sự khác biệt về giọng nói, phong tục, ẩm thực hay tính cách chính là điều làm nên sự phong phú của đất nước. Không có vùng miền nào “tốt hơn” hay “kém hơn”; tất cả đều góp phần tạo nên bản sắc chung của dân tộc Việt Nam. Thay vì chê bai, chúng ta nên học cách tôn trọng và khám phá những nét đẹp ấy. Khi mở lòng đón nhận sự đa dạng, ta sẽ thấy cuộc sống thú vị và ý nghĩa hơn rất nhiều.
Vậy làm thế nào để từ bỏ thói quen phân biệt vùng miền trên mạng xã hội? Trước hết, mỗi người cần thay đổi nhận thức, hiểu rằng mọi lời nói đều có sức nặng và trách nhiệm. Trước khi bình luận hay chia sẻ điều gì, hãy tự hỏi: “Nếu mình là người bị nói đến, mình có thấy tổn thương không?”. Đồng thời, hãy chủ động sử dụng ngôn từ tích cực, lịch sự; lên tiếng bảo vệ những người bị công kích; không tiếp tay cho các nội dung miệt thị, giễu cợt. Nhà trường và gia đình cũng cần giáo dục học sinh về sự tôn trọng, bình đẳng và văn hóa ứng xử trên không gian mạng.
Tóm lại, phân biệt vùng miền trên mạng xã hội là thói quen xấu cần được loại bỏ. Một lời nói tử tế có thể mang lại niềm vui, nhưng một lời miệt thị có thể gây tổn thương lâu dài. Hãy học cách yêu thương và tôn trọng nhau, bởi dù đến từ đâu, chúng ta vẫn chung một quê hương, chung một đất nước. Khi mỗi người cư xử văn minh hơn, mạng xã hội sẽ thực sự trở thành nơi kết nối, sẻ chia chứ không phải nơi gieo rắc định kiến và chia rẽ.
B1:
Bài thơ “Quê hương” của Giang Nam để lại ấn tượng sâu sắc bởi những nét đặc sắc cả về nội dung lẫn nghệ thuật. Trước hết, tác phẩm thể hiện tình yêu quê hương tha thiết gắn với dòng hồi ức tuổi thơ hồn nhiên: những ngày đến trường, chăn trâu, đuổi bướm, tiếng cười “khúc khích” của cô bé nhà bên. Từ tình cảm trong trẻo ấy, mạch cảm xúc chuyển dần sang hiện thực chiến tranh khốc liệt khi quê hương “đầy bóng giặc”, người con gái nhỏ bé trở thành du kích và hi sinh. Nỗi đau riêng hòa vào nỗi đau chung đã nâng tình yêu cá nhân thành tình yêu đất nước, làm nên chiều sâu tư tưởng cho bài thơ. Đặc biệt, hai câu kết “trong từng nắm đất/ Có một phần xương thịt của em tôi” đã khắc họa quê hương thiêng liêng, thấm đẫm máu xương. Về nghệ thuật, bài thơ được viết theo thể tự do, giọng điệu tâm tình, tự nhiên như lời kể; hình ảnh giản dị mà giàu sức gợi; biện pháp đối lập “xưa – nay”, điệp từ và chi tiết “khúc khích cười” được lặp lại tạo ấn tượng sâu đậm. Tất cả góp phần làm nên một bài thơ trữ tình – cách mạng chân thành, xúc động.