NGUYỄN THANH HÀ
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ "Quê hương" của Nguyễn Bính (Giang Nam) là khúc ca đẹp về tình yêu quê hương sâu nặng, găn bó, được thế hiện tinh tế qua nội dung và nghệ thuật đặc sắc. Về nội dung, bài thơ khắc họa một tình yêu quê hương vừa bình dị, vừa thiêng liêng, không chỉ yêu mến cảnh vật, con người mà còn yêu cả những kỷ niệm tuối thơ, đặc biệt là hình bóng "cô bé nhà bên”. Tình yêu ấy còn mở rộng, hòa quyện với tình yêu đất nước, bởi trong "một phần xương thịt của em tôi", là cả một dân tộc anh hùng. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ tự do, nhịp điệu linh hoạt theo cảm xúc, kết hợp phương thức tự sự và miêu tả, tạo nên câu chuyện kế vừa chân thực, vừa giàu chất thơ. Những hình ảnh mộc mạc, gần gũi như "cô bé nhà bên". "khúc khích cười", "mắt đen tròn", cùng giọng thơ tâm tình, da diết đã lay động lòng người, khơi dậy niềm tự hào và ý thức về nguồn cội, làm bài thơ thấm đẫm hồn quê Việt Nam.
Câu 2:
Bạn thân mến, trong cuộc sống hiện đại, mạng xã hội đã trở thành nơi chúng ta chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc và kết nối với nhiều người. Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng có một thói quen xấu đang tồn tại và cần được từ bỏ, đó là phân biệt vùng miền. Có thể đôi lúc bạn nghĩ đó chỉ là lời nói đùa cho vui, nhưng thực chất thói quen này có thể gây ra những tổn thương sâu sắc hơn bạn tưởng.
Phân biệt vùng miền là khi chúng ta đánh giá hay nhìn nhận một con người chỉ qua nơi họ sinh ra hoặc sinh sống. Trên mạng xã hội, điều này biểu hiện khá rõ. Trong học tập, tôi từng thấy có những bạn bị trêu chọc vì giọng nói hay quê quán, khiến họ ngại phát biểu, dần trở nên tự ti. Trong cuộc sống, không ít người vô tư buông những bình luận mỉa mai, chế giễu phong tục, lối sống của một vùng miền nào đó. Nguyên nhân trước hết đến từ chủ quan: sự thiếu hiểu biết, suy nghĩ phiến diện và tâm lí thích thể hiện bản thân. Bên cạnh đó, khách quan mà nói, sự ẩn danh trên mạng xã hội và những nội dung tiêu cực lan truyền nhanh chóng cũng khiến nhiều người dễ buông lời thiếu kiểm soát.
Tôi hiểu rằng đôi khi việc nói những lời phân biệt ấy có thể mang lại cho bạn cảm giác vui vẻ, được chú ý hay nhận được sự hưởng ứng của đám đông. Nhưng nếu nhìn xa hơn, tác hại lâu dài là điều không thể phủ nhận. Về cá nhân, bạn có thể đánh mất sự tôn trọng của người khác, dần trở nên khô khan, thiếu sự cảm thông. Về tập thể, thói quen này làm gia tăng khoảng cách giữa con người với con người, phá vỡ tinh thần đoàn kết và gieo rắc những định kiến không đáng có.
Vì vậy, tôi mong bạn hãy bắt đầu thay đổi từ nhận thức. Hãy nhớ rằng không ai được quyền chọn nơi mình sinh ra, và mỗi vùng miền đều có nét đẹp riêng đáng trân trọng. Từ đó, bạn hãy thể hiện bằng hành động cụ thể, suy nghĩ kĩ trước khi bình luận, dùng lời nói tử tế và dũng cảm lên tiếng khi thấy những hành vi miệt thị trên mạng xã hội.
Tôi tin rằng, khi bạn chọn cách cư xử văn minh và nhân ái, bạn sẽ nhận được sự đồng tình, ủng hộ từ những người xung quanh. Một môi trường mạng tích cực không phải là điều xa vời, mà được xây dựng từ chính sự thay đổi nhỏ bé của mỗi chúng ta.
Cuối cùng, việc từ bỏ thói quen phân biệt vùng miền không chỉ giúp bạn trở thành người tốt hơn, mà còn góp phần làm cho xã hội trở nên đoàn kết, bao dung hơn. Tôi hi vọng rằng, từ hôm nay, bạn và tôi sẽ cùng nhau lan tỏa sự tôn trọng và tử tế trên không gian mạng.
Câu 1:
Bài thơ "Quê hương" của Nguyễn Bính (Giang Nam) là khúc ca đẹp về tình yêu quê hương sâu nặng, găn bó, được thế hiện tinh tế qua nội dung và nghệ thuật đặc sắc. Về nội dung, bài thơ khắc họa một tình yêu quê hương vừa bình dị, vừa thiêng liêng, không chỉ yêu mến cảnh vật, con người mà còn yêu cả những kỷ niệm tuối thơ, đặc biệt là hình bóng "cô bé nhà bên". Tình yêu ấy còn mở rộng, hòa quyện với tình yêu đất nước, bởi trong "một phần xương thịt của em tôi", là cả một dân tộc anh hùng. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ tự do, nhịp điệu linh hoạt theo cảm xúc, kết hợp phương thức tự sự và miêu tả, tạo nên câu chuyện kế vừa chân thực, vừa giàu chất thơ. Những hình ảnh mộc mạc, gần gũi như "cô bé nhà bên". "khúc khích cười", "mắt đen tròn", cùng giọng thơ tâm tình, da diết đã lay động lòng người, khơi dậy niềm tự hào và ý thức về nguồn cội, làm bài thơ thấm đẫm hồn quê Việt Nam.
Câu 2:
Bài làm
Bạn thân mến, trong cuộc sống hiện đại, mạng xã hội đã trở thành nơi chúng ta chia sẻ suy nghĩ, cảm xúc và kết nối với nhiều người. Tuy nhiên, tôi nhận ra rằng có một thói quen xấu đang tồn tại và cần được từ bỏ, đó là phân biệt vùng miền. Có thể đôi lúc bạn nghĩ đó chỉ là lời nói đùa cho vui, nhưng thực chất thói quen này có thể gây ra những tổn thương sâu sắc hơn bạn tưởng.
Phân biệt vùng miền là khi chúng ta đánh giá hay nhìn nhận một con người chỉ qua nơi họ sinh ra hoặc sinh sống. Trên mạng xã hội, điều này biểu hiện khá rõ. Trong học tập, tôi từng thấy có những bạn bị trêu chọc vì giọng nói hay quê quán, khiến họ ngại phát biểu, dần trở nên tự ti. Trong cuộc sống, không ít người vô tư buông những bình luận mỉa mai, chế giễu phong tục, lối sống của một vùng miền nào đó. Nguyên nhân trước hết đến từ chủ quan: sự thiếu hiểu biết, suy nghĩ phiến diện và tâm lí thích thể hiện bản thân. Bên cạnh đó, khách quan mà nói, sự ẩn danh trên mạng xã hội và những nội dung tiêu cực lan truyền nhanh chóng cũng khiến nhiều người dễ buông lời thiếu kiểm soát.
Tôi hiểu rằng đôi khi việc nói những lời phân biệt ấy có thể mang lại cho bạn cảm giác vui vẻ, được chú ý hay nhận được sự hưởng ứng của đám đông. Nhưng nếu nhìn xa hơn, tác hại lâu dài là điều không thể phủ nhận. Về cá nhân, bạn có thể đánh mất sự tôn trọng của người khác, dần trở nên khô khan, thiếu sự cảm thông. Về tập thể, thói quen này làm gia tăng khoảng cách giữa con người với con người, phá vỡ tinh thần đoàn kết và gieo rắc những định kiến không đáng có.
Vì vậy, tôi mong bạn hãy bắt đầu thay đổi từ nhận thức. Hãy nhớ rằng không ai được quyền chọn nơi mình sinh ra, và mỗi vùng miền đều có nét đẹp riêng đáng trân trọng. Từ đó, bạn hãy thể hiện bằng hành động cụ thể, suy nghĩ kĩ trước khi bình luận, dùng lời nói tử tế và dũng cảm lên tiếng khi thấy những hành vi miệt thị trên mạng xã hội.
Tôi tin rằng, khi bạn chọn cách cư xử văn minh và nhân ái, bạn sẽ nhận được sự đồng tình, ủng hộ từ những người xung quanh. Một môi trường mạng tích cực không phải là điều xa vời, mà được xây dựng từ chính sự thay đổi nhỏ bé của mỗi chúng ta.
Cuối cùng, việc từ bỏ thói quen phân biệt vùng miền không chỉ giúp bạn trở thành người tốt hơn, mà còn góp phần làm cho xã hội trở nên đoàn kết, bao dung hơn. Tôi hi vọng rằng, từ hôm nay, bạn và tôi sẽ cùng nhau lan tỏa sự tôn trọng và tử tế trên không gian mạng.
Câu 1:
- bài thơ được viết theo thể thơ tự do. số chữ trong câu, số câu trong một khổ và số lượng khổ thơ của toàn bài đều không bị giới hạn. Các quy luật về hiệp vần, bằng trắc cũng vô cùng linh hoạt, tùy theo cảm xúc và chủ ý của người viết.
Câu 2:
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ là tình yêu quê hương sâu nặng, được gắn liền với kỉ niệm tuổi thơ trong sáng, tình cảm cá nhân thầm kín và được nâng lên thành lòng yêu nước, sự đau xót trước mất mát do chiến tranh gây ra.
→ Quê hương không chỉ là cảnh vật quen thuộc mà còn là nơi thấm máu xương, hi sinh của những con người thân yêu.
Câu 3:
Trong dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình, “cô bé nhà bên” được gợi tả qua các chi tiết, hình ảnh:
- Thời thơ ấu: “nhìn tôi cười khúc khích”
- Khi tham gia kháng chiến: “cũng vào du kích”, “mắt đen tròn”, “vẫn cười khúc khích”
- Ngày hòa bình: “thẹn thùng nép sau cánh cửa”, “để yên trong tay tôi”
- Khi hi sinh: “giặc bắn em rồi quăng mất xác”
—>Cô gái hiện lên là hình ảnh đẹp của người con gái quê hương: hồn nhiên, giàu tình yêu thương, dũng cảm trong chiến đấu và sẵn sàng hi sinh vì Tổ quốc. Em vừa gần gũi, đời thường, vừa mang vẻ đẹp anh hùng thầm lặng.
Câu 4:
Trong khổ thơ cuối, tác giả sử dụng biện pháp tu từ hoán dụ qua hình ảnh:
“trong từng nắm đất / có một phần xương thịt của em tôi”.
Tác dụng:
- “Xương thịt” là hoán dụ chỉ sự hi sinh cao cả của cô gái và những người con quê hương trong kháng chiến.
- Làm quê hương trở nên cụ thể, thiêng liêng, thấm đẫm máu xương con người đã từng hi sinh để đổi lấy hoà bình.
- Thể hiện nỗi đau sâu sắc, lòng thương xót và tình yêu quê hương được nâng lên thành tình yêu đất nước gắn với hi sinh mất mát.
Câu 5:
Hai dòng thơ cuối gợi lên cảm xúc xót xa, đau đớn và xúc động sâu sắc. Quê hương giờ đây không chỉ là nơi có cảnh đẹp, kỉ niệm tuổi thơ, mà còn là mảnh đất thấm máu xương của những con người đã hi sinh.
Qua đó, em nhận ra rằng tình yêu quê hương không còn giản đơn, hồn nhiên như thuở nhỏ mà đã trở thành tình yêu thiêng liêng, nặng trĩu đau thương và biết ơn. Hai câu thơ nhắc nhở mỗi người phải trân trọng hòa bình, ghi nhớ sự hi sinh của thế hệ đi trước và sống xứng đáng với quê hương, đất nước.