HOÀNG THỊ THÙY CHI
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài thơ Quê hương của tác giả Giang Nam là một bản tình ca hòa quyện giữa tình yêu đôi lứa và lòng yêu nước thiết tha. Về nội dung, tác phẩm đã phác họa thành công hành trình trưởng thành của tình cảm con người: từ những kỷ niệm thơ ấu hồn nhiên gắn với tiếng chim, cánh bướm, đến sự gắn bó của tình yêu đôi lứa thời kháng chiến và cuối cùng kết tinh thành tình yêu quê hương đau xót nhưng cao cả. Hình ảnh "cô bé nhà bên" không chỉ là người thương mà đã trở thành biểu tượng thiêng liêng hóa thân vào từng nắm đất. Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ giản dị, mộc mạc như một lời kể chuyện tâm tình. Thủ pháp đối lập giữa cái "cười khúc khích" hồn nhiên và cái chết "quăng mất xác" đầy tàn khốc của kẻ thù đã đẩy cảm xúc lên cao trào. Đặc biệt, cấu trúc thay đổi định nghĩa về quê hương ở khổ cuối là một sáng tạo nghệ thuật độc đáo, chuyển hóa nỗi đau riêng thành sức mạnh chung. Qua đó, Giang Nam khẳng định: quê hương không chỉ là nơi ta sinh ra, mà còn là nơi lưu giữ xương máu của những người ta yêu quý.
Câu 2
Trong thời đại công nghệ số, mạng xã hội đã trở thành "ngôi nhà thứ hai", nơi chúng ta tự do kết nối và sẻ chia. Thế nhưng, ẩn sau những giao diện hào nhoáng ấy lại là một thực trạng nhức nhối: vấn đề phân biệt vùng miền. Những bình luận khiếm nhã, những bài đăng mang tính "vơ đũa cả nắm" về tính cách, thói quen của người dân các miền đang xuất hiện ngày một dày đặc. Đã đến lúc chúng ta cần nghiêm túc nhìn nhận và từ bỏ thói quen độc hại này để bảo vệ sự gắn kết dân tộc.
Phân biệt vùng miền trên mạng xã hội thường bắt đầu từ những sự việc cá nhân. Khi một người ở địa phương nào đó vi phạm pháp luật hoặc có hành vi lệch chuẩn, thay vì lên án đúng người đúng tội, một bộ phận người dùng mạng lại dùng những từ ngữ miệt thị nhắm vào cả một vùng đất. Họ gán cho mỗi miền những "nhãn dán" định kiến cũ kỹ và tiêu cực. Điều đáng lo ngại là nhiều người coi đó như một trò đùa, một cách để thể hiện sự thượng đẳng của bản thân mà không biết rằng mình đang gieo rắc mầm mống của sự chia rẽ.
Hậu quả của hành vi này vô cùng nặng nề. Trước hết, nó trực tiếp tổn thương lòng tự trọng của những người vô tội. Một bạn trẻ sẽ cảm thấy hụt hẫng và bị cô lập thế nào khi quê hương – nơi thiêng liêng nhất trong tim họ – bị đem ra làm trò cười hay vật tế thần cho những lời chỉ trích? Nguy hại hơn, thói quen này làm rạn nứt khối đại đoàn kết dân tộc. Lịch sử đã chứng minh, sức mạnh lớn nhất của Việt Nam nằm ở hai chữ "đồng bào". Khi chúng ta tự tạo ra rào cản giữa miền Bắc, miền Trung, miền Nam, chúng ta đang tự làm yếu đi chính mình, đi ngược lại truyền thống tốt đẹp của cha ông.
Có người sẽ biện minh rằng: "Tôi chỉ nói đùa cho vui" hoặc "Đó là sự thật về tính cách vùng đó". Nhưng hãy nhớ rằng, một trò đùa chỉ có giá trị khi nó tạo ra tiếng cười hạnh phúc, chứ không phải nỗi đau hay sự phẫn nộ. Mỗi cá nhân là một bản thể độc lập, không thể dùng hành vi của một vài người để định danh cho hàng triệu con người ở một vùng lãnh thổ. Sự đa dạng về văn hóa, giọng nói giữa các vùng miền chính là vẻ đẹp của sự khác biệt, chứ không phải lý do để kỳ thị.
Để loại bỏ vấn nạn này, thay đổi cần bắt đầu từ chính ngón tay của mỗi người trước khi gõ phím. Trước một thông tin tiêu cực, hãy giữ cho mình một cái đầu lạnh để phân tích khách quan, thay vì công kích vùng miền theo tâm lý đám đông. Chúng ta cần học cách tôn trọng sự khác biệt và lan tỏa những câu chuyện tử tế, những tấm gương đẹp ở mọi miền tổ quốc. Khi thấy những bình luận mang tính phân biệt, hãy dũng cảm lên tiếng phản đối hoặc sử dụng tính năng báo cáo để làm sạch không gian mạng."Nhiễu điều phủ lấy giá gương / Người trong một nước phải thương nhau cùng". Lời dạy của cha ông vẫn còn nguyên giá trị trong cả thế giới thực lẫn thế giới ảo. Từ bỏ phân biệt vùng miền không chỉ là bảo vệ người khác, mà còn là nâng cao phẩm giá của chính mình. Hãy để mạng xã hội là nhịp cầu nối những bờ vui, nơi mà dù bạn đến từ đâu, bạn vẫn luôn được đón nhận bằng tình thân ái và sự tôn trọng chân thành.
Câu 1:
-Thể thơ của văn bản trên : Tự do
-Dấu hiệu nhận biết : Có câu 8,6,5,4,3,9 chữ, gieo vần ngắt nhịp linh hoạt không theo quy luật nên đây là thể thơ tự do
Câu 2:
Cảm hứng chủ đạo của bài thơ : Nỗi đau xót nghẹn ngào hoà quyện cùng lòng tự hào về sự hy sinh của người con gái quê hương
Câu 3:
Trong dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình nhân vật “cô bé nhà bên” được gợi tả qua những chi tiết, hình ảnh : Mắt đen tròn , nụ cười khúc khích , hình ảnh thẹn thùng nép sau cánh cửa , khi làm cách mạng thì nắm bàn tay nhỏ nhắn để yên trong tay “ nhân vật tôi“
Cảm nhận về cô gái đó : Cô gái là biểu tượng của vẻ đẹp nữ tính , hồn nhiên và trong sáng của người phụ nữ Việt Nam . Đằng sau vẻ ngoài dịu dàng và nụ cười ấy là một tinh thần yêu nước quật cường sẵn sàng hy sinh tính mạng cho độc lập dân tộc.
Câu 4: Biện pháp tu từ đối lập trong đoạn thơ cuối thể hiện ở câu thơ “Xưa yêu quê hương vì có chim có bướm “ ,” trốn học bị roi “ tình cảm trẻ con , cảm tính gắn với kỉ niệm cá nhân và “nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất “, “Có một phần xương thịt của em tôi “ tình yêu thương sâu sắc gắn với sự hi sinh , đau thương và trách nhiệm
Tác dụng : Làm nổi bật sự thay đổi và trưởng thành trong nhận thức của nhân vật trữ tình . Tạo nên sức nặng cảm xúc , khiến tình yêu quê hương trở nên thiêng liêng và bất diệt . Nhấn mạnh sự hi sinh cao cả của người con gái và nỗi đau đớn tột cùng của người ở lại .
Câu 5
Hai câu thơ cuối gợi cho em cảm xúc ,suy nghĩ: Quê hương không còn trừu tượng mà trở nên gần gũi, thiêng liêng khi người yêu đã hóa thân vào "nắm đất", vào xương thịt của đất mẹ.Nỗi đau mất mát không bi lụy mà khơi dậy lòng biết ơn và ý thức sâu sắc về cái giá của hòa bình.Tình yêu lứa đôi hòa nhập hoàn toàn vào tình yêu đất nước, biến sự mất mát cá nhân thành trách nhiệm bảo vệ và gắn bó máu thịt với quê hương.