PHẠM QUỲNH TRANG

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của PHẠM QUỲNH TRANG
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 : Trẻ em được nhắc ở đoạn bé giúp dọn phòng. Tác giả nói nhiều vì trẻ em có tâm hồn hồn nhiên, biết cảm nhận và yêu cái đẹp.

Câu 2 : Trẻ em và nghệ sĩ đều nhạy cảm, đồng cảm với mọi vật. Tác giả khâm phục vì các em có tấm lòng trong sáng và biết yêu cái đẹp.

Câu 1 : Mỗi người có nghề khác nhau sẽ nhìn sự vật khác nhau: nhà khoa học thấy tính chất, bác làm vườn thấy sức sống, thợ mộc thấy chất liệu, còn họa sĩ thấy dáng vẻ và cái đẹp của sự vật.

Câu 2 : Người họa sĩ nhìn mọi vật bằng con mắt yêu thương và đồng cảm, thấy cái đẹp ở khắp nơi, dù là gốc cây khô hay bông hoa dại.

Câu 1 : Một em bé vào phòng giúp tác giả sắp xếp lại đồ đạc: đặt đồng hồ, chén trà, giày dép, tranh treo cho ngay ngắn. Khi tác giả khen, em nói rằng vì thấy mọi thứ “ngược ngược, lệch lệch” nên cảm thấy “bứt rứt không yên”. Từ đó, tác giả nhận ra rằng: em bé có tấm lòng đồng cảm sâu sắc với đồ vật, biết đặt mình vào vị trí của chúng để cảm nhận.

Câu 2 : Theo tác giả, người thường chỉ có thể đồng cảm với con người hoặc với động vật, trong khi người nghệ sĩ có lòng đồng cảm rộng lớn hơn – họ có thể rung cảm và thấu hiểu mọi vật xung quanh

Câu 3 : Làm cho câu văn trở nên sinh động, gây hứng thú cho người đọc