ĐINH GIA BẢO
Giới thiệu về bản thân
1. - Các đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ: + Đoạn (1): "Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc... Thấy dây treo tranh trên tường buông thõng thò ra ngoài, nó bắc ghế trèo lên giấu vào trong hộ". + Đoạn (3): "Họa sĩ... đặt tình cảm của mình vào thiên nhiên, vào tác phẩm nghệ thuật, đồng cảm với chúng, bấy giờ sẽ thể nghiệm được tư vị của cái đẹp. Chúng ta lại biết hành vi hòa mình này hay gặp nhất trong cuộc sống của trẻ nhỏ". + Đoạn (5): "Bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật... Con người ta vốn là nghệ thuật, vốn giàu lòng đồng cảm. Chỉ vì lớn lên bị cách nghĩ của người đời dồn ép, nên tấm lòng ấy mới bị cản trở hoặc hao mòn". - Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ: + Tác giả ngưỡng mộ, ngợi ca tấm lòng đồng cảm tự nhiên, chân thành và phong phú của trẻ em đối với vạn vật xung quanh, điều mà người lớn thường đánh mất khi trưởng thành. + Ông đề cao tấm lòng thơ trẻ trong cách nhìn đời và thực hành nghệ thuật, coi bản chất của trẻ thơ chính là nghệ thuật đích thực. + Tác giả muốn truyền tải suy nghĩ về sự đồng cảm như một phẩm chất quan trọng không thể thiếu ở người nghệ sĩ, và trẻ em là ví dụ điển hình nhất cho phẩm chất này.
2. - Điểm tương đồng: Cả trẻ em và người nghệ sĩ đều có khả năng đồng cảm một cách tự nhiên, chân thành với mọi sự vật xung quanh, từ con người đến chó mèo, hoa cỏ. Chúng nhìn cuộc đời một cách hồn nhiên, không vướng bận lo toan, và phát hiện ra những điểm mà người lớn thường bỏ qua. - Cơ sở sự khâm phục, trân trọng: Tác giả khâm phục trẻ em vì nhận ra "bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật". Trẻ em đồng điệu với vạn vật bằng một "tấm lòng" chân thành, tự nhiên hơn cả người nghệ sĩ. Tác giả nhấn mạnh rằng nghệ thuật qua góc nhìn của trẻ em là nghệ thuật chân thật, chân chính nhất.
1.Theo tác giả, người thường nhìn sự vật dưới góc độ thực tiễn, của thế giới Chân - Thiện. Ngược lại, người nghệ sĩ nhìn sự vật dưới góc độ hình thức, thưởng thức cái đẹp, cái Mĩ của vạn vật. Người nghệ sĩ cần phải có tấm lòng bao la, đồng cảm với mọi sự trên đời, đặt tình cảm của mình vào đối tượng miêu tả để tạo ra tác phẩm xuất sắc.
2.Họa sĩ chỉ thưởng thức dáng vẻ, màu sắc, hình dạng của sự vật hiện tại. Họ có thể thấy vẻ đẹp ở những vật không có giá trị sử dụng như gốc cây khô hay bông hoa dại. Tấm lòng của nghệ sĩ đối với mọi sự vật trên đời đều đồng cảm và nhiệt thành, coi vạn vật bình đẳng như nhau.
1.Tác giả kể câu chuyện về một chú bé có tấm lòng đồng cảm với vạn vật, ngay cả những vật vô tri vô giác như chó, mèo, hoa cỏ. Chú bé nhìn thế giới với sự hồn nhiên, trong sáng và thường để ý đến những việc mà ít người chú ý. Câu chuyện giúp tác giả nhận ra rằng bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật đích thực, và sự đồng cảm là một phẩm chất không thể thiếu của người nghệ sĩ.
2.Theo tác giả, người thường nhìn sự vật dưới góc độ thực tiễn, của thế giới Chân - Thiện. Ngược lại, người nghệ sĩ nhìn sự vật dưới góc độ hình thức, thưởng thức cái đẹp, cái Mĩ của vạn vật. Người nghệ sĩ cần phải có tấm lòng bao la, đồng cảm với mọi sự trên đời, đặt tình cảm của mình vào đối tượng miêu tả để tạo ra tác phẩm xuất sắc.
3.Có tác dụng: Tạo sự gần gũi, hấp dẫn, khơi gợi hứng thú cho người đọc ngay từ đầu.Giúp người đọc dễ dàng hình dung, liên tưởng đến vấn đề nghị luận một cách cụ thể, sinh động hơn.Làm cho luận điểm trở nên thuyết phục hơn vì nó được rút ra từ một câu chuyện thực tế hoặc giàu ý nghĩa.Truyền tải thông điệp một cách tinh tế, sâu sắc, dễ đi vào lòng người hơn là những lí lẽ khô khan.